Gương mặt Hàn Học Minh vẫn mỉm như cũ, ông hiệu thầy giáo hướng dẫn và Ninh Hương đều xuống. Chờ hai đều xuống băng ghế, ông Ninh Hương : “Học trò Ninh Hương, bây giờ đồ thêu của cháu thật khó mà mua , nhiều thương nhân đặc biệt chạy tới Mộc Hồ chỉ để mua đồ thêu của cháu đó, cướp cướp nên lúc chúng cũng thể mua . Nghe cháu học đại học ở nơi , chúng còn cách gì khác hơn đành tìm tới đây.”
Khách sạn lớn của bọn họ ở bản địa xử lý dễ dàng, bọn họ và trường học lên tiếng chào hỏi và sắp xếp một lúc là thể tìm , còn những thương nhân kinh doanh đồ thêu tới từ các thành phố lớn , căn bản là cách nào tùy tiện đến trường học để tìm gặp mặt, chỉ thể đến Mộc Hồ.
Khuôn mặt Ninh Hương tràn đầy bất ngờ, cô kiên trì công việc thêu thùa hơn ba năm, tác phẩm nghệ thuật xa hoa hai năm, đó cô quả thực tác phẩm của tạo danh tiếng ở Tô Thành, để ở Mộc Hồ thợ thêu Ninh Hương.
Thế nhưng khi học, mỗi ngày cô đều ở trong trường học, sẽ để ý tới phương diện . Ninh Hương ngoại trừ tiếp xúc với Chu Văn Khiết và Lý Tố Phân , cô cũng tiếp xúc qua với những liên quan tới thêu thùa khác. Mà Chu Văn Khiết và Lý Tố Phân đều quan tâm tới chuyện buôn bán, bọn họ chỉ để ý việc truyền dạy tay nghề và những tác phẩm .
Ninh Hương thật sự , hiện tại những tác phẩm của cô tung bên ngoài hết hàng bán. Còn thương nhân từ nơi khác tự tìm tới Mộc Hồ để mua tác phẩm của cô, thậm chí ngay cả khách sạn Tô Hương lúc cũng mua .
Hàn Học Minh cô ngây lời nào, ông chỉ còn : “Thi xong thi cuối kỳ thì sẽ nghỉ hè, hiện tại tìm cháu đồ thêu, sẽ lỡ việc học tập của cháu chứ? Hoặc là, nghỉ hè cháu bận chuyện gì khác ?”
Ninh Hương hồn, cô vội vàng xua tay với ông : “Nếu chuyện gì khác, bình thường ngoại trừ học tập thì cháu cũng chỉ thêu thùa, nghỉ hè đúng là dùng để công việc. Có điều bên chú thêu sản phẩm kiểu dáng như thế nào, là cháu tự thêu còn yêu cầu gì khác ạ?”
Hàn Học Minh một tiếng, ông duỗi tay cầm cái túi bàn việc của thầy giáo hướng dẫn đây, đưa tới tay Ninh Hương, hiệu cô tự xem một chút, đó đồ vật tỉ mỉ.
Ninh Hương cúi đầu đồ trong túi, cô phát hiện vật liệu chuẩn . Không chỉ vải thêu, chỉ hoa, mà bản thảo lớn lắm cũng chế tác , đường kính tầm hai mươi centimet, bên trong còn cả hoa văn hình tròn, và hình vẽ là gấu mèo, gấu trúc và hoa đào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-phan-kich/chuong-281.html.]
Trong lúc Ninh Hương đang xem xét, Hàn Học Minh với cô: “Bức tranh cần thêu hai mặt, chúng đều qua tác phẩm của cháu và tin tưởng tay nghề của cháu. Nếu hài lòng, chúng thể sẽ hợp tác lâu dài với , sản phẩm thêu của bộ phận quà tặng chỉ sử dụng của cháu, và do cháu cung cấp. .”
Những khách sạn lớn như tặng quà gì đó đều là hàng cao cấp. Ninh Hương xem xong vật liệu cũng xong yêu cầu, cô ngẩng đầu lên về phía Hàn Học Minh, tuy do dự nhưng vẫn hỏi một câu: “Nhân tiện…cháu hỏi một chút giá tiền thì tính ạ?”
Hàn Học Minh bật , ông cũng vì Ninh Hương hỏi chuyện tiền bạc mà mất hứng. Trước khi ông đến tìm Ninh Hương, bộ phận quà tặng của khách sạn cũng bàn bạc chuyện về , vì ông giơ một ngón tay lên, thoải mái : “Một nghìn.”
Ông thẳng thắn bình thản , nhưng Ninh Hương giá báo, cô mở to mắt trong phút chốc: “Một nghìn?”
Mức giá cả đúng là đáng kinh ngạc, bây giờ thế nhưng mới là năm 1979 mà. Hơn nữa theo Ninh Hương , hiện nay dựa tranh thêu thị trường mà , vẫn tác phẩm thêu thùa nào bán giá quá cao như cả, cho nên trong nháy mắt Ninh Hương bối rối.
Hàn Học Minh dáng vẻ của Ninh Hương vẫn chỉ mỉm , trêu đùa cô: “Làm ? Cháu đây là cảm thấy đáng ? Sớm báo giá thấp hơn một chút . thấy cháu thật sự bây giờ tác phẩm của cháu ở bên ngoài tiếng tăm lớn như thế nào đúng , hiện tại bên ngoài mua cũng mua ! Hơn nữa hình như cháu bao giờ thêu hai mặt , đó chúng từng hỏi qua thầy thêu Chu Văn Khiết, bà cháu tranh thêu hai mặt thành vấn đề, vì thế nên chúng mới đưa mức giá .”
Những thứ hiếm thì sẽ đắt, giá cả của các tác phẩm nghệ thuật vĩnh viễn bao giờ định ở một con . Chẳng hạn như tác phẩm của hoạ sĩ khi nổi tiếng cho dù tới mấy cũng đáng giá một đồng, đến khi nổi tiếng, dùng b.út lông tiện tay nhỏ mấy cái chấm cũng đều là tiền.
Nghe xong những câu , Ninh Hương vội vàng thu hồi vẻ mặt tiền đồ của , cô bình tĩnh : “ , cháu từng tác phẩm thêu hai mặt bao giờ, bất kể là ở Tô Thành bên là trạm thêu ở Mộc Hồ, hiện nay cũng vẫn còn để mua.”
Hàn Học Minh hiểu rõ: “Vì nên chúng mua bức tranh thêu hai mặt đầu tiên của cháu. Cháu đồng ý ?”