Khi phản ứng , ánh mắt của Châu Văn Khiết lập tức cong lên hiện ý , vội kéo tay Ninh Hương siết c.h.ặ.t trong bàn tay , vui mừng : “Con bé , em đây giỏi quá đấy, thêu thùa như , còn đậu đại học, tương lai tươi sáng lắm đây.”
Vân Mộng Hạ Vũ
Ninh Hương cong mày : “Em vẫn hy vọng thể thêm nhiều tác phẩm hơn nữa.”
Trạm trưởng Trần “ai ôi” một tiếng: “Thì cô là ăn cơm nhà nước, là nhân tài của quốc gia . Đậu đại học còn sợ khổ sợ mệt vẫn tiếp tục thêu thùa, còn tốn công sức nghiên cứu thế , bây giờ rốt cuộc cũng cô thích thêu thùa đến nhường nào đấy. Dựa điều , cô nguyên liệu gì đều cung cấp cho cô vô điều kiện, hỏng cũng cần cô chịu bất cứ tổn thất nào cả.
”
Nói xong nghĩ đến điều gì đó, vội vàng đổi giọng tiếp: “ , A Hương cô học đại học ở Tô Thành, quên trạm thêu nhỏ ở Mộc Hồ chúng nhé. Cô bây giờ là thợ thêu tiếng nhất ở Mộc Hồ chúng , chạy .”
Ninh Hương mỉm , trực tiếp : “ sẽ chạy , cho dù Tô Thành, vẫn sẽ lấy nguyên liệu ở chỗ chúng để thêu, tác phẩm thêu sẽ giao cho , để từ Mộc Hồ chúng đưa bên ngoài.”
Phường thêu Mộc Hồ đối với cô mà là sự tồn tại cực kỳ quan trọng trong cuộc đời cô. Sau khi nghỉ học cô mang nguyên liệu từ đây về nhà để thêu, học kỹ thuật cũng dựa việc thêu thùa mà kiếm nhiều tiền, khi ly hôn cô càng dựa nơi để sinh sống.
Trạm trưởng Trần vẫn luôn thích tay nghề và tính cách của cô, bình thường cũng chăm sóc cô. Có công việc hơn một chút đầu tiên sẽ nghĩ đến cô, thầy thêu xuống để đào tạo, cũng sẽ tranh thủ cơ hội để cô theo thầy thêu học tập.
Cô là thợ thêu do Mộc Hồ đào tạo nên, thể bỏ chạy khi tay nghề thành thạo.
Nghe thấy cô như , trạm trưởng Trần vui vẻ: “Vậy thì yên tâm .”
Mộc Hồ của bọn họ nhiều thợ thêu đến , quanh năm sản phẩm thêu thùa nhưng hiếm khi một nổi tiếng như Ninh Hương ở Tô Thành, Ninh Hương bây giờ thể xem như là bộ mặt của thêu thùa Mộc Hồ, nỡ để khác lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-phan-kich/chuong-187.html.]
Khi phản ứng , ánh mắt của Châu Văn Khiết lập tức cong lên hiện ý , vội kéo tay Ninh Hương siết c.h.ặ.t trong bàn tay , vui mừng : “Con bé , em đây giỏi quá đấy, thêu thùa như , còn đậu đại học, tương lai tươi sáng lắm đây.”
Vân Mộng Hạ Vũ
Ninh Hương cong mày : “Em vẫn hy vọng thể thêm nhiều tác phẩm hơn nữa.”
Trạm trưởng Trần “ai ôi” một tiếng: “Thì cô là ăn cơm nhà nước, là nhân tài của quốc gia . Đậu đại học còn sợ khổ sợ mệt vẫn tiếp tục thêu thùa, còn tốn công sức nghiên cứu thế , bây giờ rốt cuộc cũng cô thích thêu thùa đến nhường nào đấy. Dựa điều , cô nguyên liệu gì đều cung cấp cho cô vô điều kiện, hỏng cũng cần cô chịu bất cứ tổn thất nào cả.
”
Nói xong nghĩ đến điều gì đó, vội vàng đổi giọng tiếp: “ , A Hương cô học đại học ở Tô Thành, quên trạm thêu nhỏ ở Mộc Hồ chúng nhé. Cô bây giờ là thợ thêu tiếng nhất ở Mộc Hồ chúng , chạy .”
Ninh Hương mỉm , trực tiếp : “ sẽ chạy , cho dù Tô Thành, vẫn sẽ lấy nguyên liệu ở chỗ chúng để thêu, tác phẩm thêu sẽ giao cho , để từ Mộc Hồ chúng đưa bên ngoài.”
Phường thêu Mộc Hồ đối với cô mà là sự tồn tại cực kỳ quan trọng trong cuộc đời cô. Sau khi nghỉ học cô mang nguyên liệu từ đây về nhà để thêu, học kỹ thuật cũng dựa việc thêu thùa mà kiếm nhiều tiền, khi ly hôn cô càng dựa nơi để sinh sống.
Trạm trưởng Trần vẫn luôn thích tay nghề và tính cách của cô, bình thường cũng chăm sóc cô. Có công việc hơn một chút đầu tiên sẽ nghĩ đến cô, thầy thêu xuống để đào tạo, cũng sẽ tranh thủ cơ hội để cô theo thầy thêu học tập.
Cô là thợ thêu do Mộc Hồ đào tạo nên, thể bỏ chạy khi tay nghề thành thạo.
Nghe thấy cô như , trạm trưởng Trần vui vẻ: “Vậy thì yên tâm .”
Mộc Hồ của bọn họ nhiều thợ thêu đến , quanh năm sản phẩm thêu thùa nhưng hiếm khi một nổi tiếng như Ninh Hương ở Tô Thành, Ninh Hương bây giờ thể xem như là bộ mặt của thêu thùa Mộc Hồ, nỡ để khác lấy .