Thế là thiết thực, Ninh Hương gật mạnh đầu đáp lời “Ừm”, “Cảm ơn bí thư Hứa.”
Hứa Diệu Sơn vẫn là câu : “Đăng ký thì ôn tập cho .”
Ninh Hương nữa gật đầu: “Được.”
***
Ra khỏi văn phòng Hứa Diệu Sơn, Ninh Hương hít thật sâu chậm rãi thở . Trong khoảnh khắc bỗng cảm thấy khí bên ngoài mát mẻ hơn vài độ, hít thở đến nỗi phổi cũng loại cảm giác ngọt ngào.
Sau đó khi cô cửa lớn của bộ đại đội, mắt bỗng xuất hiện hai thợ thêu của phường thêu, đều là 17-18 tuổi. Bởi vì tuổi nhỏ nên tham gia với lâu, cảm giác tồn tại ở phường thêu thấp.
một đại đội thường việc cùng với ở phường thêu, quen là khả năng.
Hai thợ thêu , một tên Tiểu Yến, một tên Thải Phượng.
Ninh Hương chào hỏi hai họ, bọn họ hỏi Ninh Hương: “Chị A Hương, chị tới nộp đơn đăng ký ?”
Ninh Hương gật gật đầu: “Chị nộp , các em cũng tới đăng ký ?”
Tiểu Yến ngượng ngùng: “Không , thấy chị đăng ký nên cũng thử, vì mới tới đây.”
Ninh Hương cổ vũ các cô: “Cơ hội như , cố gắng thi thử xem , thi đậu cũng tiếc nuối.”
Thải Phượng ngược hề tự tin như Tiểu Yến, gật gật đầu : “Dù cố gắng hết là .”
Nói xong lời Ninh Hương rời , bảo bọn họ nộp đơn đăng ký . cô vài bước Thải Phượng lên tiếng gọi .
Cô đầu , chỉ Thải Phượng : “Chị A Hương, về chị đều tới phường thêu , chúng cùng ôn tập. Còn thể bảo ba Lâm khi tan cùng đến đây, là học sinh cấp ba đó.”
Ninh Hương một chút, ngẫm chính một vùi đầu ôn tập hai năm, hiện tại xác thật cần tìm một bạn cùng giao lưu học tập. Người nhiều thì ý nghĩ cũng nhiều, mạch suy nghĩ đa dạng, đối với việc hiểu kiến thức cũng càng sự trợ giúp.
Vì thế cô gật gật đầu: “Được đó.”
Tiểu Yến và Thải Phượng vui vẻ, cứ như tay khoác tay tiến bộ đại đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-phan-kich/chuong-163.html.]
Thế là thiết thực, Ninh Hương gật mạnh đầu đáp lời “Ừm”, “Cảm ơn bí thư Hứa.”
Hứa Diệu Sơn vẫn là câu : “Đăng ký thì ôn tập cho .”
Ninh Hương nữa gật đầu: “Được.”
***
Ra khỏi văn phòng Hứa Diệu Sơn, Ninh Hương hít thật sâu chậm rãi thở . Trong khoảnh khắc bỗng cảm thấy khí bên ngoài mát mẻ hơn vài độ, hít thở đến nỗi phổi cũng loại cảm giác ngọt ngào.
Sau đó khi cô cửa lớn của bộ đại đội, mắt bỗng xuất hiện hai thợ thêu của phường thêu, đều là 17-18 tuổi. Bởi vì tuổi nhỏ nên tham gia với lâu, cảm giác tồn tại ở phường thêu thấp.
một đại đội thường việc cùng với ở phường thêu, quen là khả năng.
Hai thợ thêu , một tên Tiểu Yến, một tên Thải Phượng.
Ninh Hương chào hỏi hai họ, bọn họ hỏi Ninh Hương: “Chị A Hương, chị tới nộp đơn đăng ký ?”
Ninh Hương gật gật đầu: “Chị nộp , các em cũng tới đăng ký ?”
Tiểu Yến ngượng ngùng: “Không , thấy chị đăng ký nên cũng thử, vì mới tới đây.”
Ninh Hương cổ vũ các cô: “Cơ hội như , cố gắng thi thử xem , thi đậu cũng tiếc nuối.”
Thải Phượng ngược hề tự tin như Tiểu Yến, gật gật đầu : “Dù cố gắng hết là .”
Nói xong lời Ninh Hương rời , bảo bọn họ nộp đơn đăng ký . cô vài bước Thải Phượng lên tiếng gọi .
Cô đầu , chỉ Thải Phượng : “Chị A Hương, về chị đều tới phường thêu , chúng cùng ôn tập. Còn thể bảo ba Lâm khi tan cùng đến đây, là học sinh cấp ba đó.”
Ninh Hương một chút, ngẫm chính một vùi đầu ôn tập hai năm, hiện tại xác thật cần tìm một bạn cùng giao lưu học tập. Người nhiều thì ý nghĩ cũng nhiều, mạch suy nghĩ đa dạng, đối với việc hiểu kiến thức cũng càng sự trợ giúp.
Vì thế cô gật gật đầu: “Được đó.”
Tiểu Yến và Thải Phượng vui vẻ, cứ như tay khoác tay tiến bộ đại đội.