Thập Niên 70: Mẹ Kế Phản Kích - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:05:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lâm Kiến Đông thấy cô mê mệt chuyện học kiến thức, chỉ xem như lúc nhỏ cô học, trong lòng vẫn để tâm, cho nên bây giờ mới khao khát đối với kiến thức, học tập đến nhiều hơn. Anh đương nhiên cũng nguyện ý việc trao đổi , vì thế biểu thị chấp thuận.

Từ khi nghiệp, sách cũng ai trao đổi ý tưởng cùng. Bởi vì những khác đều vì lấp đầy bụng mà bôn ba, vẫn duy trì thói quen sách thật sự quá ít, đặc biệt là ở nông thôn.

Nếu Ninh Hương học tập như , dù thường ngày ngoại trừ chuyện ở đội sản xuất, cũng còn việc gì khác , buổi tối cơ bản đều là thể dành thời gian, thì dứt khoát cùng Ninh Hương sách là .

Sau đó hai chèo thuyền thương lượng, khi trở về mỗi lấy một nửa sách về nhà, xong trao đổi, đó cùng thảo luận chỗ còn thắc mắc, cho đến khi hiểu hết bộ nội dung mới thôi.

Đường về xa, con sông uốn lượn như thấy cuối. Nói xong chuyện sách, Ninh Hương hàn huyên vài chuyện khác với Lâm Kiến Đông, về những sách ngoại khoá đây từng xem qua, về các bộ điển ảnh kiểu mẫu của thời đại , cái gì cũng hàn huyên cả.

Trong tiếng vui vẻ thoải mái, mái chèo mặt sông vẽ từng đợt sóng gợn, chậm rãi dập dờn tản .

***

Giang Kiến Hải một ngoài lang thang một ngày, đến lúc chạng vạng mới về nhà. Chỗ ở chính là phòng trong công xưởng, bởi vì là xưởng trưởng cho nên nơi ở là chỗ nhất trong các công nhân.

Anh ăn cơm tối ở bên ngoài, định là về nhà ăn để khỏi Lưu Doanh ngừng cằn nhằn lải nhải. Mặc dù chính cô hầu như là nấu cơm, thường ngày đều gọi cơm ở tiệm về ăn.

Cơm của tiệm cơm Giang Kiến Hải ăn đến sắp phun , mỗi thấy Lưu Doanh gọi món từ tiệm cơm trở về, đều hít sâu một , ở bên bàn cầm đũa nhưng gắp nổi, đó liền nhớ tới cảnh tượng mỗi ngày tan về nhà ở đời .

Ninh Hương sẽ xong một bàn đồ ăn đợi về nhà, cơm đồ ăn canh, mỗi món đều ngon miệng. Lúc nhíu mày hai câu chán ngấy, mấy ngày tiếp theo cô sẽ ngừng đổi món đổi canh các kiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-phan-kich/chuong-149.html.]

Lâm Kiến Đông thấy cô mê mệt chuyện học kiến thức, chỉ xem như lúc nhỏ cô học, trong lòng vẫn để tâm, cho nên bây giờ mới khao khát đối với kiến thức, học tập đến nhiều hơn. Anh đương nhiên cũng nguyện ý việc trao đổi , vì thế biểu thị chấp thuận.

Từ khi nghiệp, sách cũng ai trao đổi ý tưởng cùng. Bởi vì những khác đều vì lấp đầy bụng mà bôn ba, vẫn duy trì thói quen sách thật sự quá ít, đặc biệt là ở nông thôn.

Nếu Ninh Hương học tập như , dù thường ngày ngoại trừ chuyện ở đội sản xuất, cũng còn việc gì khác , buổi tối cơ bản đều là thể dành thời gian, thì dứt khoát cùng Ninh Hương sách là .

Sau đó hai chèo thuyền thương lượng, khi trở về mỗi lấy một nửa sách về nhà, xong trao đổi, đó cùng thảo luận chỗ còn thắc mắc, cho đến khi hiểu hết bộ nội dung mới thôi.

Đường về xa, con sông uốn lượn như thấy cuối. Nói xong chuyện sách, Ninh Hương hàn huyên vài chuyện khác với Lâm Kiến Đông, về những sách ngoại khoá đây từng xem qua, về các bộ điển ảnh kiểu mẫu của thời đại , cái gì cũng hàn huyên cả.

Trong tiếng vui vẻ thoải mái, mái chèo mặt sông vẽ từng đợt sóng gợn, chậm rãi dập dờn tản .

***

Giang Kiến Hải một ngoài lang thang một ngày, đến lúc chạng vạng mới về nhà. Chỗ ở chính là phòng trong công xưởng, bởi vì là xưởng trưởng cho nên nơi ở là chỗ nhất trong các công nhân.

Anh ăn cơm tối ở bên ngoài, định là về nhà ăn để khỏi Lưu Doanh ngừng cằn nhằn lải nhải. Mặc dù chính cô hầu như là nấu cơm, thường ngày đều gọi cơm ở tiệm về ăn.

Cơm của tiệm cơm Giang Kiến Hải ăn đến sắp phun , mỗi thấy Lưu Doanh gọi món từ tiệm cơm trở về, đều hít sâu một , ở bên bàn cầm đũa nhưng gắp nổi, đó liền nhớ tới cảnh tượng mỗi ngày tan về nhà ở đời .

Ninh Hương sẽ xong một bàn đồ ăn đợi về nhà, cơm đồ ăn canh, mỗi món đều ngon miệng. Lúc nhíu mày hai câu chán ngấy, mấy ngày tiếp theo cô sẽ ngừng đổi món đổi canh các kiểu.

 

 

Loading...