Còn một nguyên nhân khác, lẽ hão huyền một chút.
Ninh Hương dám tay nghề giỏi đến , nhưng từ trong đáy lòng cô thật sự yêu thích thêu thùa.
Bao nhiêu tay nghề truyền thống dân gian của Trung Quốc bởi vì quá trình truyền bá rạn vỡ mà biến mất trong làn sóng thời gian và lịch sử, khiến cho đều cảm thấy đau lòng và tiếc nuối. Những thứ khác cô thể cứu vớt , chỉ hy vọng nghề thêu thể vĩnh viễn truyền và tiếp tục phát triển.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tuy rằng hiện tại Ninh Hương chỉ là một thợ thêu tên ở nông thôn, nhưng cô cũng là thợ thêu nhỏ chút lý tưởng cá nhân. Lại , sức mạnh dù nhỏ nhưng cũng giá trị của nó, một phần ánh sáng thì phát một phần ánh sáng, cô hi vọng thể đem giá trị phát huy ngoài.
Thêu thùa là của quốc gia, của cả dân tộc chứ của riêng ai. Chỉ khi nào càng nhiều cùng tham gia, càng nhiều học những tay nghề truyền thống cổ xưa của Trung Quốc thì mới thể đem những nghệ thuật truyền bá từ đời sang đời khác.
Bây giờ cô chỉ dạy Hồng Đào và những thợ thêu thôn Điềm Thuỷ, những thợ thêu sẽ tiếp tục dạy cho con gái, cháu gái bọn họ. Như thêu thùa mới thể truyền từ thế hệ sang thế hệ khác.
Bằng khi xã hội phát triển, nhiều trẻ tuổi sách chữ kiến thức càng nhiều, nhưng trong lòng xốc nổi xem thường những tay nghề truyền thống . Họ cảm thấy những món đồ tốn sức dư thừa, đụng chạm tiếp xúc với những tay nghề truyền thống dân gian, dần dần chúng sẽ thật sự thất truyền.
Người sống, một chút lý tưởng, một vài chuyện để theo đuổi, cho dù chỉ chính hiểu, cũng sẽ càng hạnh phúc và phong phú hơn một chút.
Ít nhất, phương diện tinh thần của vĩnh viễn sẽ cằn cỗi trống vắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-phan-kich/chuong-111.html.]
Còn một nguyên nhân khác, lẽ hão huyền một chút.
Ninh Hương dám tay nghề giỏi đến , nhưng từ trong đáy lòng cô thật sự yêu thích thêu thùa.
Bao nhiêu tay nghề truyền thống dân gian của Trung Quốc bởi vì quá trình truyền bá rạn vỡ mà biến mất trong làn sóng thời gian và lịch sử, khiến cho đều cảm thấy đau lòng và tiếc nuối. Những thứ khác cô thể cứu vớt , chỉ hy vọng nghề thêu thể vĩnh viễn truyền và tiếp tục phát triển.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tuy rằng hiện tại Ninh Hương chỉ là một thợ thêu tên ở nông thôn, nhưng cô cũng là thợ thêu nhỏ chút lý tưởng cá nhân. Lại , sức mạnh dù nhỏ nhưng cũng giá trị của nó, một phần ánh sáng thì phát một phần ánh sáng, cô hi vọng thể đem giá trị phát huy ngoài.
Thêu thùa là của quốc gia, của cả dân tộc chứ của riêng ai. Chỉ khi nào càng nhiều cùng tham gia, càng nhiều học những tay nghề truyền thống cổ xưa của Trung Quốc thì mới thể đem những nghệ thuật truyền bá từ đời sang đời khác.
Bây giờ cô chỉ dạy Hồng Đào và những thợ thêu thôn Điềm Thuỷ, những thợ thêu sẽ tiếp tục dạy cho con gái, cháu gái bọn họ. Như thêu thùa mới thể truyền từ thế hệ sang thế hệ khác.
Bằng khi xã hội phát triển, nhiều trẻ tuổi sách chữ kiến thức càng nhiều, nhưng trong lòng xốc nổi xem thường những tay nghề truyền thống . Họ cảm thấy những món đồ tốn sức dư thừa, đụng chạm tiếp xúc với những tay nghề truyền thống dân gian, dần dần chúng sẽ thật sự thất truyền.
Người sống, một chút lý tưởng, một vài chuyện để theo đuổi, cho dù chỉ chính hiểu, cũng sẽ càng hạnh phúc và phong phú hơn một chút.
Ít nhất, phương diện tinh thần của vĩnh viễn sẽ cằn cỗi trống vắng.