Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 479

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:13:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Đỗ tiếp tục : “Giang tiểu thư, thể đổi cách xưng hô gọi cô là phu nhân ?” Tiểu Đỗ cẩn thận Giang Tuyết qua gương chiếu hậu, “Cô đừng hiểu lầm, cứ thấy nữ đồng chí là gọi phu nhân . Tiên sinh cũng từng bảo đưa đón nữ đồng chí nào ngoài khách hàng cả. Là ngài vẻ mặt hớn hở với sắp cùng cô lĩnh chứng kết hôn, nghĩ nên đổi cách xưng hô vài ngày cho quen.”

Giang Tuyết bật : “Cậu đừng căng thẳng, chỉ là một danh xưng thôi, cũng .”

Tiểu Đỗ vui vẻ gật đầu: “Vâng , rõ, phu nhân!”

Phu nhân , Giang Tuyết cảnh đường phố lướt qua ngoài cửa sổ, cẩn thận ngẫm nghĩ hai chữ , gả cho Cố Triển Vọng hình như thật sự thiệt.

Lại là một trận mây mưa điên đảo thế lực ngang tài ngang sức, Giang Tuyết và Cố Triển Vọng giường dần dần hòa hợp. Đêm đầu tiên còn chút bỡ ngỡ, đêm nay cả hai dường như đều trút hết d.ụ.c vọng kìm nén hơn ba mươi năm qua lên đối phương. Trùng hợp là đối phương đều thể tiếp nhận bộ, và còn sự đáp tuyệt vời.

Sau khi xong việc, Cố Triển Vọng ôm Giang Tuyết hút điếu t.h.u.ố.c ân ái. Hai trần truồng ôm lấy , một ngụm em một ngụm, cả hai đều gì. Dư âm kinh tâm động phách đó luân chuyển qua giữa hai , bỗng nhiên, họ đều hy vọng thời gian thể mãi mãi dừng ở khoảnh khắc .

Hút xong một điếu t.h.u.ố.c, Cố Triển Vọng bế Giang Tuyết tắm. Trên hai đều những “chiến tích” do đối phương vô tình để , đặc biệt là Giang Tuyết một trắng ngần, xanh xanh tím tím, thoáng qua thật sự khiến giật .

Cố Triển Vọng chút xót xa: “Xin , sẽ nhẹ nhàng hơn.”

Giang Tuyết nhắm mắt tận hưởng việc ngâm , lắc đầu: “Không , đau .”

Cố Triển Vọng chân trần bước bồn tắm: “Đã , thì thêm nữa…”

Khi khỏi phòng tắm Giang Tuyết ngủ . Trước khi chìm giấc ngủ, Giang Tuyết còn đang nghĩ, đây mấy bà vợ kết hôn buôn chuyện thầm kín, gì mà chồng đến ba mươi mấy bốn mươi tuổi là nữa vân vân, nhưng tại sinh lực của Cố Triển Vọng vẫn còn sung mãn như ?

Sáng sớm hôm , đúng dịp cuối tuần, Tiểu Đỗ mua bữa sáng từ “Tam San Tứ Quý” mang đến, tiện thể còn mang theo một cái đuôi nhỏ.

Khẩu pháo nhỏ mập mạp cửa như thường lệ lao thẳng phòng Cố Triển Vọng, Tiểu Đỗ cản cũng kịp: “Ối chao, tiểu tổ tông của ơi, cháu đừng vội, đợi lát nữa…”

Khẩu pháo nhỏ chạy gọi: “Cha nuôi, cha nuôi…”

Tối qua Cố Triển Vọng chiến đấu muộn, đồng hồ sinh học hôm nay tự nhiên chuẩn giờ cho lắm. Khi thấy tiếng Tiểu Nhục Bao, phản ứng đầu tiên của ông là ôm c.h.ặ.t phụ nữ trong lòng, tiện tay kéo chăn đắp kín cho Giang Tuyết, động tác “suỵt” với Tiểu Nhục Bao.

Tình huống gì đây? Chân Tiểu Nhục Bao nhấc lên còn kịp hạ xuống, đôi mắt to đen láy chớp chớp hai cái, cố sức về phía giường.

Cố Triển Vọng cởi trần nửa , rón rén xuống giường, chân trần bước tới vác cục thịt nhỏ lên vai ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-479.html.]

Tiểu Nhục Bao sấp cha nuôi cố sức về phía giường, đáng tiếc chăn đắp kín mít, bé chẳng thấy gì, chỉ đành trơ mắt cha nuôi đóng cửa .

“Cha nuôi, giường cha còn ?” Trong đôi mắt to của Tiểu Nhục Bao chứa đựng sự nghi hoặc to lớn. Theo nhận thức của bé, lời lớn , chỉ cha mới ngủ chung một giường, nhưng cha nuôi vẫn kết hôn mà?

Nụ mặt Cố Triển Vọng từng tắt, ông bế cục thịt nhỏ đặt lên đùi, véo véo khuôn mặt mập mạp của bé: “Cha nuôi tìm cho con một nuôi xinh , con vui ?”

Hả? Mẹ nuôi? Tiểu Nhục Bao trợn tròn mắt: “Cha nuôi kết hôn ạ? Sao con nhỉ?”

Cố Triển Vọng : “Bây giờ con chẳng ? Ăn sáng , lát nữa đợi nuôi tỉnh dậy sẽ giới thiệu hai quen.”

Tiểu Nhục Bao lắc đầu: “Con ăn . Vậy cha nuôi, cha và nuôi sinh em trai em gái thì còn cần con con trai nuôi nữa ?”

Cố Triển Vọng bật , trêu bé: “Vậy xem con con trai của cha nuôi . Nói , ?”

Tiểu Nhục Bao nghiêm túc suy nghĩ một chút, lắc đầu : “Vậy cha nuôi, chúng kết thúc quan hệ cha con từ hôm nay . Ban đầu con thấy cha một một cô đơn lẻ loi, tuổi còn lớn hơn cả cha con mà cũng vợ con thật đáng thương, nên mới con trai nuôi của cha. Bây giờ cha vợ con , con vẫn nên gọi cha là chú Cố thôi. Sau cha cũng cần đối xử quá với con , kẻo con của cha , ừm, từ đó thế nào nhỉ? Ồ đúng , ghen tị, đúng, chính là ghen tị.”

Cố Triển Vọng: “…………?” Mấy đứa nhóc nhà Hàn Thành đúng là đứa chọc tức giỏi hơn đứa !

Cố Triển Vọng cù lét bé: “Sao hả? Đã là sẽ dưỡng lão tống chung cho cơ mà, giữ lời ? Hửm?”

Tiểu Nhục Bao “khúc khích”: “ cha vợ con của cần dùng đến con nữa, đừng cù nữa, ngứa, haha…”

Cố Triển Vọng dùng mũi cọ cọ tóc cục thịt nhỏ: “Mẹ nuôi con sinh con, cho nên con vẫn tiếp tục con trai nuôi của cha, dưỡng lão tống chung cho bọn .”

Tiểu Nhục Bao nghiêng đầu Cố Triển Vọng, suy nghĩ một chút, hình như ai cưới vợ mà sinh con nhỉ, liền hỏi: “Vậy cha cưới vợ về gì ạ?”

Cố Triển Vọng: “…” Cưới vợ về thể nhiều việc lắm, nhưng ông thể giải thích rõ ràng cho thằng nhóc vắt mũi sạch ? Có thể ?

Tiểu Nhục Bao gật đầu: “Vậy cũng , nếu cha con, con đành miễn cưỡng tiếp tục con trai cha .”

Nói xong còn định ôm mặt Cố Triển Vọng hôn mạnh một cái, Cố Triển Vọng chặn đôi môi chúm chím của bé né sang một bên: “Sau chỗ chỉ nuôi con mới hôn.”

Tiểu Nhục Bao gào lên: “Cha nuôi cha đổi , cha còn là cha nuôi thương Tiểu Nhục Bao nhất đây nữa!” Cha nuôi đây còn ôm bé hôn cơ mà.

 

 

Loading...