Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 413

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:09:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhã Lệ mới bước đoàn phim, từ xa thấy tiếng đạo diễn mắng : “ là vô dụng! Cả nước bao nhiêu đứa trẻ, tin một đứa nào đạt yêu cầu. Không , , tìm! Tiếp tục tìm cho ! Tìm cho đến khi nào thì thôi!”

Trợ lý sắp đến nơi: “Đạo diễn Trần, những thể tìm , mượn , đều van xin lạy lục gọi đến , thật sự cố hết sức.”

Đạo diễn nổi giận chuyện đùa, các nhân viên mặt đều run rẩy, dám thở mạnh.

Lúc , Nhã Lệ dẫn theo một chuỗi trẻ con bước : “Đạo diễn Trần, dẫn con nhà đến cho ông xem, ông xem hợp mắt ?”

Đạo diễn Trần tiếng về phía Nhã Lệ, thấy bên cạnh cô hai trai trẻ cao gần bằng cô, tưởng cô đang đùa giỡn với , cơn giận đang bốc lên định bùng nổ. Rồi đạo diễn Trần thấy một trong hai trai trẻ đang cõng một cô bé xinh xắn như ngọc, cô bé buộc hai b.í.m tóc cao, đang chớp chớp đôi mắt to tròn xinh đầy tò mò ông.

Đạo diễn Trần kêu lên một tiếng “Trời ơi”, trái tim kích động, đôi tay run rẩy, ông giật dậy khỏi ghế. Sau đó, đạo diễn Trần thấy phía trai trẻ hai bé khác, một bảy tám tuổi, cũng vô cùng tinh xảo xinh , còn dắt theo một bé bụ bẫm năm sáu tuổi trông lém lỉnh — bé bụ bẫm môi hồng răng trắng, trông vô cùng xinh , cũng đang cong cong đôi mắt to tròn xinh tò mò ông. Vẻ ngoài của dễ mến, ai là thích một đứa trẻ như , bé quả thực là sinh để dành cho ba chữ “duyên khán giả”. Đạo diễn Trần kêu lên một tiếng “Trời ơi”, đây chính là ông tìm!

Đạo diễn Trần đầy mong đợi, nếu thì nhất, cho dù , là một đứa trẻ câm, ông cũng sẽ dùng , l.ồ.ng tiếng cũng . Một đứa trẻ duyên với khán giả như thật sự quá khó tìm.

Ai ngờ Tiểu Nhục Bao hề sợ lạ, ngẩng đầu, giọng trong trẻo hỏi : “Chú là chú đạo diễn ạ?”

Không chỉ phát âm rõ ràng, giọng còn đến thế! Đạo diễn Trần vui mừng đến mức xoay vòng tại chỗ!

Ông ngừng gật đầu: “ đúng đúng, chính là đạo diễn.”

Tiểu Nhục Bao chớp mắt ông, quên biểu hiện thật để đạo diễn hài lòng thì mới ăn kem sô cô la ngon. Tiểu Nhục Bao để lộ tám chiếc răng sữa xinh xắn, toe toét , học theo dáng vẻ chú Bốn Mắt đầu gặp chào hỏi, chìa bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của , lịch sự : “Chào chú đạo diễn ạ, ngưỡng mộ danh chú lâu. Tên con là Hàn Thần, tên ở nhà là Tiểu Nhục Bao, đầu gặp mặt, xin chú chỉ giáo nhiều hơn.”

Cậu bé thấy chú đạo diễn ngây bắt tay , đành thu tay , lịch sự cúi chào đạo diễn Trần.

Tiểu Nhục Bao thầm nghĩ, biểu hiện đủ chứ? Xứng đáng một que kem sô cô la chứ?

Đạo diễn Trần ngây , hồn liền phá lên ha hả. Đứa trẻ quá vượt ngoài mong đợi của ông, ông nhặt báu vật ! Đạo diễn Trần hỏi Nhã Lệ: “Là cô dạy nó ?”

Nhã Lệ lắc đầu: “Không , con nhà chúng nay đều tự do phát huy, cần dạy,” Nhã Lệ nhắc nhở ông, “Đạo diễn Trần, ông vẫn bắt tay với Tiểu Nhục Bao .”

“Ồ ồ ồ,” Đạo diễn Trần như một đứa trẻ bốn mươi tuổi, nắm lấy bàn tay nhỏ của Tiểu Nhục Bao khẽ lắc hai cái, “Chào Tiểu Nhục Bao, họ Trần, con thể gọi là chú Trần.”

Tiểu Nhục Bao vui vẻ, xem chú Trần hài lòng với , liền hỏi ông: “Vậy chú Trần, que kem sô cô la của con ạ?”

Đạo diễn Trần ngơ ngác: “Sô, sô cô la, kem? Ý gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-413.html.]

Tiểu Nhục Bao xong, mặt liền xị xuống.

Tiểu Nhục Bao ấm ức ngẩng đầu Nhã Lệ.

Nhã Lệ xoa đầu Tiểu Nhục Bao giải thích: “Con nhà chúng thích ăn nhất, với Tiểu Nhục Bao là đến đoàn phim nếu chú đạo diễn thích nó thì sẽ mời nó ăn kem sô cô la ngon, nên nó mới đến.”

Đạo diễn Trần lập tức hiểu tại Tiểu Nhục Bao mũm mĩm, ông gọi trợ lý đến: “Kem sô cô la, mau sắp xếp.”

Thời buổi như đời , kem là thứ vô cùng quý giá, hơn nữa mua còn xem duyên phận, chứ đừng đến việc chọn vị.

Tuy dễ tìm, nhưng so với việc tìm diễn viên nhí ý đạo diễn, trợ lý tình nguyện tìm kem sô cô la hơn.

Tiểu Nhục Bao lúc mới hài lòng tít mắt.

Đạo diễn Trần càng Tiểu Nhục Bao càng hài lòng, đứa trẻ trông thật sự quá đáng yêu. Đạo diễn Trần cố gắng kiềm chế lắm mới ôm Tiểu Nhục Bao lên hôn hai cái, sợ bé sợ chạy mất.

An ủi Tiểu Nhục Bao xong, đạo diễn Trần bình tĩnh sang những đứa trẻ khác.

Từ Tiểu Đậu Bao đến Phạn Đoàn đến Trụ Tử, đến Tiểu Thang Viên lưng Trụ Tử, đạo diễn Trần từng đứa một, càng càng hài lòng. Chẳng lẽ những đứa trẻ xinh nhất cả nước đều ở nhà Nhã Lệ hết ? Chẳng trách ông tìm một đứa nào hợp mắt.

“Nhã Lệ, đây đều là con nhà cô ? Không cô chỉ một đứa con trai ?” Đạo diễn Trần hỏi.

Nhã Lệ khoác tay Trụ T.ử : “Đây là con trai , bốn đứa còn là con của bạn nhất của , đều là chúng lớn lên, khác gì con .”

Đạo diễn Trần gật đầu: “Những đứa trẻ ngoan, đều là những đứa trẻ ngoan,” Đạo diễn Trần Tiểu Thang Viên, dịu dàng hỏi, “Cô bé, con tên là gì? Con thích ăn gì?”

Tiểu Thang Viên cũng sợ lạ, giọng trong trẻo trả lời: “Con tên là Tiểu Thang Viên, thích ăn bánh trôi nước nhất ạ.”

“Tiểu Thang Viên , tên , còn thích ăn bánh trôi nước nữa, ,” Đạo diễn Trần chỉ một , “Đi, mau mua bánh trôi nước, cả mặn cả ngọt đều .”

Phim trường u ám một thời gian dài, hiếm ngày đạo diễn Trần vui vẻ như hôm nay, như đại xá, chạy việc cũng đặc biệt nhanh nhẹn.

 

 

Loading...