Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 350
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:07:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi thứ trở nên vô cùng sôi động. Có thêm nhiều buổi hội văn nghệ, buổi hòa nhạc, thi đấu thể thao mà dân cũng thể tham gia. Thậm chí một bộ phim điện ảnh trong nước cấm chiếu nhiều năm cũng công chiếu trở . Nghe đến rằm tháng Giêng còn hội thi giải đố đèn l.ồ.ng, hội chợ miếu, triển lãm đèn l.ồ.ng...
Hàn Thành kiếm phiếu mua tivi, định mua một chiếc về xem Tết. Chuyện khiến mấy nhóc tỳ mừng rơn. Tivi thời bấy giờ là món đồ cực kỳ quý hiếm, chỉ tivi đen trắng, tỷ lệ phổ cập trong các gia đình lẽ tới một phần trăm. Chỉ một cơ quan đơn vị và gia đình cán bộ mới mua . Nếu Tô Tiếu Tiếu nhớ lầm, các gia đình bình thường chắc đợi đến giữa và cuối những năm 80 mới bắt đầu phổ biến.
Gia đình Tô Tiếu Tiếu đến Đại lầu bách hóa Thủ đô đông nghịt . Khoảng sân nhỏ cửa bách hóa phá lệ dựng các sạp hàng bán đồ Tết, khắp nơi giăng đèn kết hoa, treo đầy câu đối đỏ. Các loại bánh kẹo chúc Tết, quần áo mùa xuân cũng đủ cả. Theo lời cảm thán của một dân bản địa, Đại lầu bách hóa Thủ đô mười năm từng náo nhiệt như thế .
Người đến sắm đồ Tết thực sự quá đông. Sợ hai đứa nhỏ lạc, Hàn Thành bế em gái, Phạn Đoàn cõng Tiểu Nhục Bao, Tô Tiếu Tiếu dắt tay Tiểu Đậu Bao nhích từng bước khó nhọc về phía .
Mấy nhóc tỳ bước khó khăn, hoa cả mắt. Chúng là những đứa trẻ từng va chạm sự đời, những năm cũng theo bố lên thành phố sắm đồ Tết, nhưng mức độ hoành tráng và náo nhiệt thế thì đây là đầu tiên chúng thấy, đứa nào đứa nấy đều kinh ngạc sững sờ.
Tiểu Đậu Bao : “Mẹ ơi, thương xá quốc doanh ở Thủ đô thực sự khác biệt so với những nơi khác ạ.”
Tô Tiếu Tiếu : “Không ở Thủ đô mới khác biệt, mà là bắt đầu từ năm nay, ở cũng sẽ khác biệt. Sau thứ sẽ chỉ ngày càng hơn, ngày càng náo nhiệt hơn.”
Hàn Thành một tay bế em gái, một tay che chở cho Tô Tiếu Tiếu: “Mẹ các con đúng đấy, đây mới là khí đón Tết đúng nghĩa. Sau sẽ chỉ hơn thôi. Năm nay đài truyền hình trung ương còn khôi phục phát sóng chương trình hội văn nghệ đêm giao thừa nữa. Chúng mua tivi .”
Tô Tiếu Tiếu : “Không đặt ? Chúng cứ thế đến mua liệu hàng sẵn ?”
Hàn Thành : “Anh đặt từ lâu , hôm nay là ngày nhận hàng.”
Tô Tiếu Tiếu liếc xéo : “Chuyện lớn thế mà với con em.”
Hàn Thành : “Sản lượng tivi quá ít, khó đặt. Anh sợ lỡ đến lúc đó hàng sẽ thất vọng, nên .”
Tô Tiếu Tiếu sực nhớ : “Trước khi , Trương Hồng Đồ úp mở với chuyện tivi, tức là chắc chắn hàng ?”
Hàn Thành gật đầu: “Nhà họ cũng đặt một chiếc, nhận hàng .”
Tô Tiếu Tiếu huých cùi chỏ : “Anh Hàn Thành giỏi thật đấy, âm thầm chuyện lớn cơ đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-350.html.]
Phạn Đoàn : “Bố ơi, ý bố là năm nay nhà giường sưởi là thể xem hội văn nghệ ạ?”
Hàn Thành : “Về lý thuyết là , nhưng còn lắp ăng-ten nữa, đến lúc đó xem bắt đài .”
Phạn Đoàn vẻ mặt hưng phấn, cõng Tiểu Đậu Bao mở đường : “Thế chúng nhanh lên, về nhà lắp ăng-ten ngay, tối nay xem tivi . Xin , phiền nhường đường một chút, nhường đường một chút, cháu đang vội ạ...”
Chen chúc trong đám đông một lúc, Phạn Đoàn cảm thấy , đầu : “Bố ơi, bố đưa em gái cho bế . Một bố chen mua tivi, và chúng con ở các sạp hàng bên ngoài sắm đồ Tết. Bố mua xong thì tìm con con. Nếu lạc thì chúng tập trung ở bồn hoa lớn cửa. Hai tiếng nếu gặp ở đó thì tự về nhà nhé.”
Tô Tiếu Tiếu híp mắt : “Vẫn là nhóc tỳ lớn nhà thông minh, cứ theo cách .”
Thế là cả nhà chia hai ngả, hành động riêng rẽ.
Phạn Đoàn lấy giấy b.út từ trong chiếc cặp sách hình gà trống lớn của Tiểu Đậu Bao đưa cho Tô Tiếu Tiếu: “Mẹ ơi, hôm nay đông quá, nhà đông thế khó chen lắm. Mẹ cần sắm những gì thì liệt kê một danh sách cho con. Mẹ dẫn Tiểu Nhục Bao và Tiểu Thang Viên đằng đợi, con và Tiểu Đậu Bao nhỏ dễ luồn lách hơn. Mua món nào tụi con sẽ mang cho , như mua sắm sẽ nhanh hơn.”
Những mặt hàng Tết bày bán ở các sạp bên ngoài đều là nhu yếu phẩm ngày Tết, cần dùng tem phiếu cũng mua , chỉ là lượng hạn. Ví dụ như bánh kẹo đều đóng gói sẵn theo cân, mỗi loại chỉ mua một cân, và thanh toán riêng từng quầy, cần xếp hàng từ đầu. Phạn Đoàn và Đậu Bao xách đồ chen chúc cũng bất tiện, mua xong mang ngoài cho Tô Tiếu Tiếu trông chừng, cách quả thực tuyệt.
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu con trai lớn, giao ví tiền cho bé: “Phạn Đoàn nhà lớn thật , cần liệt kê danh sách , con và Tiểu Đậu Bao tự quyết định . Hôm nay hai đứa là đội mua sắm nhỏ, bổ nhiệm hai đứa đại đội trưởng và tiểu đội trưởng mua sắm. Thấy nhà cần sắm gì cho Tết thì cứ mua, mua đủ cũng , về nhà chúng thể hợp tác xã cung tiêu hoặc khu chợ nhỏ gần nhà mua bù. Hai đứa giữ tiền cẩn thận, đừng để móc túi. Tiểu Đậu Bao cũng bám sát , lạc thì đây tập trung. Quan trọng nhất là chú ý an , đừng để giẫm nhé.”
Hai em từ nhỏ Tô Tiếu Tiếu huấn luyện và giao phó đủ loại “nhiệm vụ”, chút chuyện nhỏ chẳng khó chúng. Tiểu Đậu Bao híp mắt , giơ tay chào theo kiểu quân đội: “Rõ thưa , chúng con đảm bảo thành nhiệm vụ.”
Thực Tiểu Nhục Bao theo các , nhưng bé sẽ cho , liền kéo vạt áo Tiểu Đậu Bao dặn dò: “Anh nhỏ, nãy em thấy ăn bánh Tiếu Khẩu Tảo, thấy thì mua cho em một ít nhé.”
Tiểu Đậu Bao nắn nắn bàn tay mũm mĩm của em trai: “Được , thấy là mua cho em ngay.”
Phạn Đoàn cũng hỏi Tiểu Thang Viên: “Em gái ăn gì nhất nào? Anh cả mua cho em.”