Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 316
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:04:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại học Thanh Hoa là tiếc nuối nhất. Thiết kế kiến trúc là chuyên ngành mũi nhọn của họ, một nền tảng hội họa và thiết kế như Tô Tiếu Tiếu thực sự phù hợp: “Bạn học Tô Tiếu Tiếu, em thực sự cân nhắc đến ngành thiết kế kiến trúc ?”
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu : “Em cân nhắc nữa ạ, xin thầy.”
Cô học thiết kế kiến trúc bao nhiêu năm . Nếu định việc ở Viện Nghiên cứu Kiến trúc, thì dù tự mở công ty bất động sản, trình độ chuyên môn của cô cũng đủ dùng. Cô vẫn nên nghiên cứu về kinh tế, kế toán, tài chính hoặc thương mại quốc tế... nghiệp xong tự mở công ty bà chủ thì hơn.
Tô Tiếu Tiếu đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn Khương bộ trưởng, cũng cảm ơn sự bao dung của tổ chức đối với em trong những năm qua, và cảm ơn sự chăm sóc của bộ trưởng dành cho em cũng như các con em trong suốt thời gian qua.”
Khương bộ trưởng mỉm lắc đầu: “Cô ngược , là cảm ơn cô và các con cô vì những đóng góp cho quân khu mới đúng. Mấy đứa trẻ nhà cô lao động miễn phí cho Bộ Tuyên truyền lâu như , sai bảo nữa, còn thấy tiếc đây . , Hàn Thành ngay nhỉ? Vậy còn bọn trẻ thì ? Đi cùng cô luôn đợi Hàn Thành cùng?”
Tô Tiếu Tiếu đáp: “Ra Giêng Hàn Thành cũng sẽ lên Thủ đô cùng em. Đã phòng thí nghiệm nhận , đến lúc đó sẽ trực tiếp thi cao học ở Thủ đô luôn.”
Hàn Thành bây giờ liều mạng ôn tập như cũng là vì lập quân lệnh trạng. Trường hợp của giáo viên hướng dẫn nhận , phòng thí nghiệm việc mới thi cao học coi là trường hợp đặc biệt, bắt buộc thi đỗ.
Khương bộ trưởng vô cùng tiếc nuối. Ông còn tưởng bọn trẻ thể ở thêm một học kỳ nữa: “Trời cao mặc chim bay, vợ chồng cô và các con đều nên những chân trời rộng mở hơn. Giờ đây còn sự trói buộc, thời đại thuộc về các cô cũng chính thức bắt đầu. Đi , tất cả hãy góp phần xây dựng Tổ quốc .”...
Công việc dựng bối cảnh cho buổi biểu diễn văn nghệ cuối năm tất. Đây cũng là ngày việc cuối cùng của Tô Tiếu Tiếu tại Bộ Tuyên truyền. Công việc của cô đều do lãnh đạo trực tiếp giao phó, nào cũng thành xuất sắc, gọn gàng, thực cũng chẳng gì để bàn giao. Buổi trưa, Khương bộ trưởng nằng nặc đòi mời ăn cơm ở nhà ăn, coi như là tiệc chia tay Tô Tiếu Tiếu.
Tô Tiếu Tiếu từ chối , đành nhờ Nhã Lệ lo bữa trưa cho mấy đứa trẻ, còn cô thì ăn trưa cùng đồng nghiệp ở nhà ăn.
Hôm nay cũng là ngày Tô Tiếu Tiếu nhiều lời chúc mừng nhất. Lúc cô và Hàn Thành kết hôn lúc sinh cặp sinh đôi cũng từng nhiều đến thế. Ngay cả Tô Minh Lan, luôn cô bằng nửa con mắt, nay cũng khách sáo hơn vài phần. Biết Nhã Lệ cũng đỗ đại học ở Thủ đô và sắp rời khỏi đây, cô tức đến nghiến răng nghiến lợi. Học đại học xong, dù cũng là cán bộ, đè đầu cưỡi cổ cô . Cái cô Giang Tuyết từng học đại học chính là một ví dụ. Nghe bây giờ cô chuyển sang cán bộ văn phòng ở Đoàn Văn công Quân khu Thủ đô, việc trong Đoàn Văn công gần như đều do cô quyết định, chỉ đạo khác biểu diễn là chính, bản cũng hiếm khi lên sân khấu nữa.
Tô Minh Lan cũng chuyển về hậu trường. Bây giờ dễ thì cô là diễn viên trụ cột, khó thì cũng chỉ là một con hát lên sân khấu mua vui cho khác. Cô hơn ba mươi tuổi , diễn thêm vài năm nữa chắc chỉ nước đóng vai bà già. Cô cả đời lên sân khấu biểu diễn, nghĩ cách mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-316.html.]
Buổi chiều tất thủ tục bàn giao, Tô Tiếu Tiếu tạm biệt những đồng nghiệp gắn bó mấy năm nay, tay cầm phong thư chứa đầy tình yêu thương nặng trĩu của tổ chức, bước khỏi tòa nhà Bộ Tuyên truyền.
Từ xa thấy dáng cao ngất của Hàn Thành đang khoanh tay tựa đầu xe. Anh ngước mắt những đám mây ráng đỏ rực phía xa, ánh mắt dịu dàng và sâu thẳm, khóe môi nhếch lên, đang nghĩ gì.
“Hàn Thành.” Tô Tiếu Tiếu cong khóe mắt gọi một tiếng.
Hàn Thành đầu , vợ dịu dàng đang chạy chậm về phía . Cô vẫn mặc chiếc áo khoác mà mấy năm mang từ Thủ đô về. Khuôn mặt thanh tú, nụ rạng rỡ, hệt như đầu gặp gỡ cách đây năm sáu năm.
Độ cong khóe môi Hàn Thành kéo rộng hết cỡ. Anh dang rộng vòng tay đón lấy vợ đang lao lòng , chẳng màng đến sự rụt rè nam nữ thụ thụ bất gì nữa, ôm c.h.ặ.t lấy vợ dịu dàng, nghiêng đầu hôn lên má cô một cái: “Chúc mừng em, Tiếu Tiếu. Chúc mừng em cầu ước thấy.”
Tô Tiếu Tiếu bao nhiêu lời chúc mừng cũng bằng một câu "cầu ước thấy" của Hàn Thành. , ngày là tâm nguyện mà cô và cả gia đình họ Tô mong mỏi suốt mười năm trời. Cuối cùng cô cũng cầu ước thấy.
Hốc mắt Tô Tiếu Tiếu nóng ran, cô nhẹ nhàng hôn lên má Hàn Thành: “Chúng báo tin vui cho bố thôi.”
Năm xưa, gia đình Tô Tiếu Tiếu gần như cả làng chỉ trỏ lưng. Mỗi một bãi nước bọt, rằng học hành vô dụng, kẻ chân lấm tay bùn mà cũng mơ mộng hão huyền đòi học đại học. Con gái học nhiều chỉ tổ trèo cao ngã đau, cao tới thấp xong, thành bà cô ế chồng. Lại còn Tô Vệ Dân tham vọng lớn, nuôi con gái ăn học là để bám cành cao... Những lời khó hơn thế , nhà họ Tô chịu đựng bao nhiêu.
Gần sáu giờ Tô Tiếu Tiếu mới gọi điện thoại đến hợp tác xã Tô Gia.
Tô Vệ Dân dường như vẫn luôn túc trực ở đầu dây bên . Chuông reo một tiếng nhấc máy. Tô Tiếu Tiếu vốn dĩ vẫn khá bình tĩnh, nhưng khi thấy giọng kích động của Tô Vệ Dân: “A lô, con gái đấy ?”
Nước mắt Tô Tiếu Tiếu kìm mà tuôn rơi: “Bố ơi, là con đây. Con đỗ đại học ! Con gái bố bố thất vọng, cũng bố mất mặt. Tâm huyết bao năm nay của bố hề uổng phí. Con sẽ nhập học Đại học Thủ đô với tư cách là Trạng nguyên khối Văn của tỉnh. Bố ơi, bây giờ bố thể dõng dạc với những xã viên ngu từng bảo học hành vô dụng rằng: Tri thức thể đổi vận mệnh, con gái cũng thể thông qua việc học hành để thoát khỏi lũy tre làng, sống cuộc sống mà mong !”...