Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 304
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:03:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tiếu Tiếu quả quyết chị: “Tuệ Minh, chị cần lo lắng, em cũng thấy bao lâu nữa thị trường sẽ mở cửa, buôn bán cá nhân cũng sẽ trở thành kinh doanh hợp pháp. Tình hình bây giờ tuy căng thẳng như mấy năm , nhưng bây giờ chị vẫn nên cẩn thận một chút, kiên nhẫn chờ đợi chính sách đến là .”
“Thật ? Tiếu Tiếu em văn hóa như , chị tin em, em nhất định là đúng.” Chung Tuệ Minh vui mừng mặt, như thể uống một viên t.h.u.ố.c an thần. Thực chị việc cả nhà đều yên tâm, lúc nào cũng lo khác chị đầu cơ trục lợi, cắt đuôi chủ nghĩa tư bản, cả nhà ngày nào cũng lo lắng sợ hãi theo chị, nhưng cách nào, nhà bao nhiêu miệng ăn chờ đợi, thể gì ?
Tô Tiếu Tiếu bảo Phạn Đoàn chọn quần áo thích, cũng giúp các em, Trụ T.ử và Tiểu Ngư Nhi mỗi chọn một bộ.
Phạn Đoàn bây giờ thích mặc áo sơ mi trắng và quần đen, cũng giống như Tô Tiếu Tiếu, ưa thích chất liệu cotton thoải mái. Cậu giúp tất cả các bạn nam chọn áo sơ mi trắng giống , giúp em gái chọn một chiếc váy cotton nhỏ hoa nhí màu xanh da trời.
Người chia hai loại, quen ăn, chuyên kiếm tiền của quen, thật thà nỡ kiếm tiền của quen, Chung Tuệ Minh là loại thứ hai, nên Tô Tiếu Tiếu mới nhắc nhở chị vài câu.
Chung Tuệ Minh nhận tiền của Tô Tiếu Tiếu: “Tiếu Tiếu, cũng chỉ em mới với chị như , mới nghĩ cho chị như . Có chỉ mong chị bán lỗ vốn cho họ.”
Tô Tiếu Tiếu : “Tóm , dùng sức lao động của để nhận thù lao là điều nên , đừng cảm thấy ngại ngùng mất mặt. Nhà việc gì cần cứ cử đến một tiếng là . Chân của bố Đôn Đôn mãi khỏi thì đừng kéo dài, để sớm đến bệnh viện quân đội chữa trị, em về sẽ với Hàn Thành một tiếng.”
Chung Tuệ Minh sắp , thời gian chị thấy quá nhiều tình ấm lạnh, đặc biệt là khi chồng , khác chị nghỉ việc, còn tưởng chị mất việc ở thương xá quốc doanh, những họ hàng đó sợ chị đến nhà vay tiền, thấy gia đình họ là tránh như tránh tà. Tô Tiếu Tiếu, một hàng xóm từng sống chung vài năm thể đối xử với họ như , sự so sánh thật là…
“Cảm ơn em, Tiếu Tiếu. Bố của Đôn Đôn khám bác sĩ , chỉ là một di chứng, trời đổi thì khó chịu, đắp t.h.u.ố.c tĩnh dưỡng là .”
Tô Tiếu Tiếu gật đầu: “Em về nấu cơm cho bọn trẻ , bảo Đôn Đôn, Nha Nha về tìm Phạn Đoàn chơi.”
Phạn Đoàn cũng : “ dì Chung, bảo các em rảnh nhớ đến tìm con chơi nhé.”
Chung Tuệ Minh : “Sẽ, chủ nhật nào chị cũng qua đây một . Tiếu Tiếu, chị bảo họ hàng từ Đông Thành mang mấy bộ quần áo hợp với em mặc, bên đó gần cảng, kiểu dáng nhiều và cũng mới lạ.”
Tô Tiếu Tiếu: “Vậy em cảm ơn chị , thực quần áo lớn chị cũng thể thử bán.”
Chung Tuệ Minh gật đầu : “Sẽ, đợi quần áo trẻ con bán gần hết, chị sẽ nhập một ít quần áo lớn.”
Tô Tiếu Tiếu: “Vậy tạm biệt nhé, cho em gửi lời hỏi thăm gia đình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-304.html.]
…
Rời khỏi chợ nhỏ, Phạn Đoàn giật lùi phía , nghiêng đầu Tô Tiếu Tiếu: “Mẹ ơi, thật sự là một thiện lương, đối xử với ai cũng , nhiều điều. Mẹ , từ khi còn nhỏ con nghi ngờ là nàng tiên nhỏ mà ruột con phái xuống để bảo vệ con và Tiểu Đậu Bao, nếu con dám tin đời một kế như .”
Tô Tiếu Tiếu bật đứa con lớn: “Con trai ngoan của , con cẩn thận một chút, đường cho đàng hoàng.” Tay còn đang cầm dứa, nếu ngã thì xong .
Phạn Đoàn song song với Tô Tiếu Tiếu, hiếm khi nghiêm túc : “Mẹ ơi con thật đấy, nếu năm đó bố cưới là , con lẽ là Hàn Phạn Đoàn bây giờ, con thể biến thành Phạn Đoàn thối, Phạn Đoàn hỏng, vứt bên thùng rác ch.ó mèo cũng thèm ăn.”
Càng lớn càng hiểu chuyện, Phạn Đoàn càng hiểu sự của kế Tô Tiếu Tiếu . Cậu và Đậu Bao thường xuyên quên mất cô thực là kế của họ. Đến bây giờ vẫn cảm thấy hai ruột, một sinh họ, một nuôi dưỡng họ, đều như .
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu : “Con cũng thể gặp một kế hơn , trở thành một Phạn Đoàn hơn, Phạn Đoàn thơm hơn, một miếng bánh thơm ngon mà ai cũng c.ắ.n một miếng.” Tô Tiếu Tiếu cũng thường xuyên quên là kế, dù cũng coi như con ruột mà nuôi, Phạn Đoàn và Đậu Bao thật sự quá ngoan, giống như những thiên thần nhỏ mà ông trời ban cho cô.
Phạn Đoàn lắc đầu, quả quyết : “Không , đời sẽ nào hơn .”
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu con: “Phạn Đoàn, thực cũng thường cảm thấy con và Tiểu Đậu Bao mới là những thiên thần nhỏ mà ông trời ban cho , các con chu đáo và ngoan ngoãn như , cũng cho rằng các con là những đứa trẻ tuyệt vời nhất đời.”
Phạn Đoàn toe toét , thiếu niên môi hồng răng trắng lên còn rực rỡ hơn cả ánh nắng: “Vậy ơi, năm đó vì quá thích con và Tiểu Đậu Bao nên mới quyết định gả cho bố ạ?”
Tô Tiếu Tiếu ngượng ngùng, thời gian thật sự là một liều t.h.u.ố.c , Phạn Đoàn nhỏ quên mất từng là một Phạn Đoàn thối đen gầy, tính tình , lòng phòng nặng, cô suýt nữa vì họ mà hối hận gả cho bố họ mới đúng.
Tô Tiếu Tiếu thể như ? Đương nhiên là thể.
“Nàng tiên nhỏ từ chối trả lời câu hỏi trần gian , thiên thần nhỏ nhanh lên, chúng về nhà thịt heo chua ngọt dứa!”
…
Trấn Thanh Phong gần trăm tham gia kỳ thi thử , thể thấy trong mười năm qua tồn đọng bao nhiêu thí sinh của ba khóa cũ. Có gần mười giáo viên tham gia chấm bài, bài thi tiếng Anh tách riêng, các bài thi khác xáo trộn, chia thành nhiều chồng, che tên đóng . Các giáo viên chấm thi của những môn khác chỉ chấm môn phụ trách, chấm xong thì chuyển cho tiếp theo. Cứ như , bài thi chuyền tay qua nhiều theo kiểu dây chuyền, cuối cùng cũng chấm xong.