Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-04-19 09:52:00
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ lúc đón con, đường đến mua sắm vật tư, cả chặng đường cứ như đ.á.n.h trận, Tô Tiếu Tiếu dịp chuyện t.ử tế với Hàn Thành. Lúc mới thời gian quan tâm đến đàn ông của , “Đồng chí Hàn Thành, thấy nóng ?”
Cái gọi là nắng tháng Tám, buổi trưa ở miền Nam vẫn nóng nực. Hàn Thành đổ ít mồ hôi, những giọt mồ hôi chảy dọc theo gò má xuống cổ, một biến mất trong cổ áo, một tiếp tục chảy qua yết hầu đến cúc áo cổ. Gợi cảm thì gợi cảm, nhưng Tô Tiếu Tiếu mà cũng thấy nóng cho , tìm một chiếc khăn sạch lau mồ hôi cho .
Vợ hiền dịu, ân cần, thở như hoa lan, hương thơm thoang thoảng len mũi. Hàn Thành theo bản năng cứng , nhưng nỡ di chuyển, ngây ngô gật đầu: “Có một chút.”
Nói , Tô Tiếu Tiếu tiện tay cởi cúc áo cổ cho , ngón tay vô tình chạm yết hầu của , tự chủ mà rụt .
Hàn Thành nuốt nước bọt, yết hầu lên xuống: “Quen .”
Tô Tiếu Tiếu lau mồ hôi cổ , nhíu mày : “Bây giờ quần áo lát nữa đổ mồ hôi, sợ cảm lạnh.”
Hàn Thành hạ giọng xuống mức dịu dàng nhất: “Không dễ cảm lạnh , lúc huấn luyện mồ hôi còn nhiều hơn thế nhiều.”
Tô Tiếu Tiếu: “Vậy trả xe cho , về còn nhiều việc lắm,” cô bẻ ngón tay đếm, “Củi còn nhiều, bổ củi chứ; trong vườn cỏ dại, em trồng ít đồ, cũng nhổ … đúng,” Tô Tiếu Tiếu vỗ trán, “Nhân lúc trời giặt chăn , chăn giặt sạch phơi khô mới ngủ thoải mái , em thấy cái chăn của bụi …”
Hàn Thành bất đắc dĩ cong môi, “Toàn là việc vặt, trả xe xong về giặt chăn , xới đất, đó bổ củi, nhanh thôi.”
Mặc dù ở đây những việc mặc định là việc của vợ, nhưng Hàn Thành ở Tô Gia Thôn hứa với bố Tô Tiếu Tiếu sẽ để cô việc nặng, sẽ nuốt lời.
Để một vợ mỏng manh như việc nặng, cũng nỡ.
Tô Tiếu Tiếu cong mắt, “Vậy em hầm canh xương , tối chúng ăn mì lòng heo. , giúp em mua một cái chậu và một cái xô mới, còn một bánh xà phòng mới, em quen dùng đồ riêng của .”
Ở nông thôn, cả nhà dùng chung một chậu tắm, một thùng tắm, một bánh xà phòng là chuyện thường tình. Nhà Tô Tiếu Tiếu là khá hơn, đàn ông dùng một bộ, phụ nữ dùng một bộ, nhưng Tô Tiếu Tiếu vẫn chấp nhận . Lần đầu tiên tắm, cô nằng nặc đòi mua cho một cái xô và xà phòng riêng, cằn nhằn lâu.
Hàn Thành nhầm, vợ quả thực còn kỹ tính và sạch sẽ hơn nhiều cô gái thành phố. Yêu cầu nhỏ tự nhiên sẽ đáp ứng.
Sau khi Hàn Thành , Tô Tiếu Tiếu bắt đầu chuẩn hầm canh xương. Cô lấy đồ, hai đứa trẻ như cái đuôi nhỏ cứ theo , Tô Tiếu Tiếu mấy suýt nữa đụng chúng.
“Phạn Đoàn, con bê hai cái ghế đẩu đây, ở cửa với em trai.”
Phạn Đoàn tìm một cái ghế cho em trai , còn thì chiếc ghế đẩu bếp lò: “Mẹ ơi, cần nhóm lửa ?”
Tô Tiếu Tiếu múc nửa thùng nước xách , ngạc nhiên Phạn Đoàn: “Con nhóm lửa ?”
Một đứa trẻ năm tuổi mà nhóm lửa? Trong mắt Tô Tiếu Tiếu, nhóm lửa là một việc cần kỹ thuật, ngay cả cô cũng . May mà nguyên chủ , cô mới thể “kế thừa” kỹ năng .
Phạn Đoàn gật đầu, “Biết ạ, đây con ngày nào cũng giúp mụ già độc ác nhóm lửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-26.html.]
Tô Tiếu Tiếu: “…” Mụ già độc ác , bắt bà tù mấy ngày thật khó nguôi cơn hận trong lòng, mà còn dám sai bảo một đứa trẻ mới bốn tuổi.
Tuy nhiên, thời đại ý thức về lao động trẻ em. Nhà đông con, trẻ con nhà nào cũng giúp việc nhà từ nhỏ, nếu sẽ xuể. Đây cũng coi là một đặc điểm của thời đại. Thực , từ nhỏ rèn luyện khả năng tự lập cho trẻ cũng gì , chỉ cần để trẻ việc nặng là .
“Vậy cảm ơn Phạn Đoàn giúp nhé.”
Phạn Đoàn mặt đỏ bừng chút ngại ngùng, cũng đáp lời cô, đầu nhét cành khô lá cây bếp lò.
Dụng cụ nhà bếp, Hàn Thành rửa sạch sẽ, Tô Tiếu Tiếu cần rửa . Xương rửa sạch, cho đủ nước, thêm vài lát gừng, đậy nắp nồi, vài giờ sẽ một nồi canh xương trắng như sữa.
Phạn Đoàn lên ghế đẩu, nhón chân , nhíu mày : “Xương cũng ăn ạ? Chẳng tí thịt nào.”
Tô Tiếu Tiếu lo bé ngã, bế lên xem, “Đừng như , dễ ngã lắm. Bây giờ chỉ nước và xương, đợi xong con sẽ ngon .”
Đây là đầu tiên Tô Tiếu Tiếu bế Phạn Đoàn. Cậu bé năm tuổi chỉ nhỏ hơn Tiểu Bảo một chút, Tiểu Bảo cô còn bế nổi, mà dễ dàng bế Tiểu Phạn Đoàn. Tô Tiếu Tiếu thầm mắng Chu Thúy Hoa.
Mẹ mềm mại, thơm tho, Phạn Đoàn thích, ôm cổ cô dụi dụi: “Mẹ quá.”
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu bé: “Phạn Đoàn cũng ngoan.”
Tô Tiếu Tiếu thật, Chu Thúy Hoa hành hạ hai em họ như , Đậu Bao còn chút di chứng, nhưng Phạn Đoàn ngoài lúc mới gặp cực đoan, đó điều chỉnh . Khả năng quan sát, biểu đạt và đồng cảm của bé mạnh. Tô Tiếu Tiếu cứ nghĩ sẽ tổn thương tâm lý nặng nề, thể cần một thời gian dài để chấp nhận cô, nhưng tâm lý của đứa trẻ hơn cô nghĩ nhiều, ai thật lòng với .
Mua lớn tặng nhỏ, mua một hai, đứa lớn trai, đứa nhỏ ngoan ngoãn, ông trời đối với cô tệ.
Tiểu Đậu Bao thấy Tô Tiếu Tiếu bế trai, liền lững chững tới “ư ư ư” giơ tay đòi Tô Tiếu Tiếu bế.
Tô Tiếu Tiếu dở dở , một đứa trẻ nhỏ như mà tranh sủng.
Tô Tiếu Tiếu đặt Phạn Đoàn xuống, cúi bế Tiểu Đậu Bao lên, “Được , , cũng bế Tiểu Đậu Bao một lát.”
…
Hàn Thành về nhanh, tay cầm một đống đồ, ngoài những thứ Tô Tiếu Tiếu nhờ mua, còn mua thêm kem đ.á.n.h răng, bàn chải, khăn mặt mới và một ít hạt giống rau.
“Vẫn là đồng chí Hàn Thành chu đáo, em còn nghĩ trồng gì trong vườn rau nữa, hạt giống cà chua ? Thực còn thể trồng dưa hấu.” Cà chua thể xào nấu, cũng thể ăn như trái cây, chua chua ngọt ngọt là thích hợp nhất. Dù trái cây cũng đắt, Tô Tiếu Tiếu thích trồng một ít trái cây hơn.