Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 238
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:00:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những hàng xóm mãn nhãn cũng đều tươi rạng rỡ.
Dây pháo cuối cùng cũng tập trung đốt cùng một lúc. Trên khuôn mặt bọn trẻ đứa nào cũng tràn ngập nụ hạnh phúc rạng rỡ, bịt tai cong mắt những tràng pháo nổ tung tóe lửa, lắng tiếng pháo tiễn năm cũ.
Khi Hàn Thành bế Tiểu Đậu Bao về nhà, Tiểu Đậu Bao buồn ngủ đến mức ngủ gục vai bố.
Bốn bé ngủ chung vẫn ngang. Bất kể là đếm từng cái Tết trôi qua, bọn trẻ từ từ lớn lên, ngày tháng thực sự trôi qua nhanh. Hàn Thành nghĩ một hai năm nữa chiếc giường lẽ còn đủ chỗ cho những đứa trẻ ngủ nữa .
Về đến phòng Tô Tiếu Tiếu ngủ. Hàn Thành cúi đầu nhẹ nhàng in một nụ hôn lên trán cô, thò tay xuống gối sờ thử, quả nhiên sờ thấy phong bao lì xì mừng tuổi.
Hàn Thành nhếch mép , lấy một chiếc phong bao chuẩn từ sớm, đó “Chúc vợ yêu năm mới vui vẻ” đặt xuống gối Tô Tiếu Tiếu, nhẹ nhàng ôm cô chìm giấc ngủ, đón chào năm mới đến.
Sáng sớm hôm , bốn nhóc dậy từ sớm, theo thói quen sờ xuống gối , quả nhiên sờ thấy phong bao lì xì.
Tiểu Phạn Đoàn “Oa” lên một tiếng: “Có hai bao lì xì!”
Móc xem, bên là nét chữ in như dập khuôn từ trong sách của Tô Tiếu Tiếu, : “Chúc mừng Tiểu Phạn Đoàn yêu lớn thêm một tuổi, năm mới vui vẻ, ngày ngày tiến bộ!” Chữ ký là .
Một cái khác : “Tự tin tự trọng, tự cường bất tức.” Chữ ký là Hàn Thành.
Phạn Đoàn một khoảnh khắc dám chắc đây rốt cuộc là lì xì mừng tuổi năm mới .
“Để xem của các em nào.” Phạn Đoàn .
Bốn nhóc xếp phong bao lì xì thành một hàng chăn bông. Cách xưng hô và chữ ký của Tô Tiếu Tiếu khác , nội dung đều giống . Của Hàn Thành thì giống hệt . Tiểu Phạn Đoàn mới yên tâm: “Anh thấy chữ của bố còn tưởng bố đang mắng cơ, là , vẫn là dịu dàng nhất. Chúng mau dậy thôi, ăn sáng xong sang nhà Tiểu Ngư Nhi chúc Tết chú Triệu, tối qua chú bảo chuẩn bao lì xì lớn cho chúng !”
Bọn trẻ bật dậy, Tô Tiếu Tiếu và Hàn Thành đang chuẩn bữa sáng trong bếp. Chúng phòng xem em trai em gái mới đ.á.n.h răng rửa mặt.
Bốn nhóc đ.á.n.h răng rửa mặt xong, ăn mặc chỉnh tề, cùng bếp chúc Tết Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu, mỗi đứa thu hoạch thêm hai bao lì xì lớn.
Tô Tiếu Tiếu còn lo cặp sinh đôi đầu tiên tiếng pháo nổ sẽ dọa sợ. Kết quả là chúng dọa tỉnh thật, nhưng cũng chỉ nghiêm túc một lúc, quen với âm thanh nhắm mắt tiếp tục ngủ, coi gì. Bình thường ngủ thế nào Tết vẫn ngủ thế , đúng là những em bé thiên thần.
Truyền thống ở trấn Thanh Phong là sáng mùng một Tết uống sáng. Gọi là sáng thực chất là cả nhà với , uống nước ăn một đồ ăn như bánh rán, bánh bao, bánh ngọt bữa sáng.
Tô Tiếu Tiếu dậy từ sáng sớm hấp bánh xốp. Bột nước cô dùng cối đá nhỏ xay và ủ lên men từ mấy ngày . Hôm nay xả qua hai nước, thêm nấm hương, mộc nhĩ, tôm khô, thịt lạp và tỏi băm nhỏ hấp chín là .
Bánh xốp đúng như tên gọi, mang ý nghĩa thăng tiến ngừng. Bánh gạo xốp mềm hòa quyện cùng vị đậm đà của thịt lạp và sơn hào, c.ắ.n một miếng mềm dẻo thơm phức. Lại c.ắ.n thêm một miếng bánh rán và bánh quai vạc chiên béo ngậy, uống một ngụm nước thanh mát giải ngấy. "Uống " dần dần phát triển thành một trong những văn hóa ẩm thực độc đáo nhất của tỉnh .
Mấy nhóc lớn ăn uống no nê, chuẩn sang nhà Triệu Tiên Phong chúc Tết đòi lì xì.
Mấy nhóc mặt mày hồng hào, vui vẻ khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-238.html.]
Ngoài cửa hai chú đang chằm chằm câu đối nhà họ.
Bốn nhóc đồng thanh chào hỏi: “Cháu chào hai chú, chúc hai chú năm mới vui vẻ ạ!”
Hai bốn đứa trẻ tinh thần sảng khoái, đứa nào đứa nấy đều khôi ngô tuấn tú, cảm thấy tâm trạng và vận may của cả năm nay đều sẽ trở nên .
“Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ,” một chú đeo kính lớn tuổi hỏi, “Những câu đối xuân đều do các cháu tự ?”
Phạn Đoàn lanh lảnh đáp: “ ạ, chữ là chúng cháu , tranh cũng là chúng cháu vẽ, ạ?”
Hai chú gật đầu: “Đẹp, lắm, chúng qua bao nhiêu nơi từng thấy câu đối xuân nào độc đáo thế , các cháu đều giỏi.”
Thật xem gia đình thế nào mới thể nuôi dạy những đứa trẻ xuất sắc thế , đứa nào đứa nấy sạch sẽ gọn gàng, hào phóng đĩnh đạc.
Bốn nhóc , hào phóng lời cảm ơn.
Phạn Đoàn vẫy tay : “Chúng cháu đang vội chúc Tết ạ, tạm biệt hai chú!”
Hai chú cũng vẫy tay với chúng: “Tạm biệt, tạm biệt.”
Nhìn bóng lưng bọn trẻ, đàn ông đeo kính : “Đừng thấy nơi nhỏ, trẻ con ở đây chẳng kém gì trẻ con ở Thủ đô .”
Người : “Ngài đúng, chuyến uổng công.”
Người đàn ông đeo kính gật đầu: “Quả thực uổng công.”
Bốn đứa nhỏ tay trong tay nhảy chân sáo đến cửa nhà Triệu Tiên Phong, hướng trong lớn tiếng gọi: “Chú Triệu, dì Chu, Tiểu Ngư Nhi, chúng cháu đến chúc Tết đây!”
Tiểu Ngư Nhi mới ngủ dậy đang ăn sáng, thấy Phạn Đoàn gọi , bé vứt luôn đôi đũa, bình bịch chạy mở cửa: “Đại Bảo, Tiểu Bảo, Tiểu Phạn Đoàn, Tiểu Đậu Bao! Các đều đến !”
Phạn Đoàn đưa chiếc bánh xốp tay qua: “Cái cho , tớ bánh xốp đấy, chúc nhà năm mới bước bước thăng cao!”
Triệu Tiên Phong và Chu Ngọc Hoa cũng bước , những đứa trẻ đứa nào đứa nấy tinh thần phấn chấn, lập tức tươi rạng rỡ.
Bốn đứa nhỏ chắp tay lớn tiếng chúc Tết, cứ như huấn luyện từ , giọng đều tăm tắp, lanh lảnh và mạnh mẽ: “Chúc chú Triệu, dì Chu năm mới vui vẻ, vạn sự như ý!”
Đây chính là hiệu quả mà Triệu Tiên Phong mong nhất, cảm giác cả sân như bừng lên sức sống: “Tốt , chúc tất cả các cháu năm mới vui vẻ, vạn sự như ý nhé.”