Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 234
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:00:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tết nhất ăn nhiều đồ dễ gây nóng trong thế , uống chút nước giải nhiệt, lỡ viêm họng thì phiền phức.
Tô Tiếu Tiếu dặn bọn trẻ: “Các con múc cháo kê là chúng thể ăn trưa . Cháo nóng, múc nửa bát thôi chậm chậm nhé.”
Bọn trẻ nhận lệnh: “Biết ạ, /cô!”
Hàn Thành lấy đồ , Tô Tiếu Tiếu bảo Hàn Thành gọt củ năng, hoa cúc và kim ngân hoa rửa sạch ngâm một lúc. Sau đó rửa sạch lê, để nguyên vỏ thái hạt lựu cho , đợi Hàn Thành gọt xong củ năng thì đập dập cho thẳng , cuối cùng cho thêm một cục đường phèn nhỏ nấu cùng.
Loại "nước mát" thanh mát giải nhiệt thích hợp nhất cho bọn trẻ uống.
“Ngày mai nghỉ ?” Tô Tiếu Tiếu hỏi Hàn Thành.
Hàn Thành gật đầu: “Ngày mai nghỉ một ngày, từ mùng một đến mùng ba đều trực, đến mùng bốn mới nghỉ một ngày.”
Năm ngoái Hàn Thành nghỉ phép năm dài, năm nay dù cũng ăn Tết ở đây, trực cũng là chuyện đương nhiên.
Các bê cặp sinh đôi nhà. Tô Tiếu Tiếu thái một đĩa cà chua trộn đường mang . Tiểu Nhục Bao thấy cà chua liền kêu “a a a a a” kéo áo Tô Tiếu Tiếu đòi ăn.
Cà chua bột, ngọt, nhiều nước, Tiểu Nhục Bao nghẹn.
Tô Tiếu Tiếu đeo chiếc yếm nhỏ và ống tay áo nhỏ cho nhóc, lấy một miếng cho nhóc cầm trong tay, véo khuôn mặt phúng phính của nhóc: “Đồ tham ăn nhỏ, giống hệt Phạn Đoàn của con.”
Đây là một món Tiểu Nhục Bao từng ăn. Quả cà chua đỏ mọng trông thấy ngon miệng, Tiểu Nhục Bao cần suy nghĩ nhét thẳng miệng. Đừng thấy nhóc nhỏ, nhưng ăn, trực tiếp hút phần ruột cà chua mềm trơn ở giữa, ăn một miếng ch.óp chép miệng một cái, ăn vô cùng ngon lành.
Tiểu Phạn Đoàn đang cầm một miếng bánh khoai lang chiên nhét miệng, dáng vẻ ăn cà chua của Tiểu Nhục Bao, vô cùng khẳng định : “Mẹ ơi, ai bảo món gì cũng ngon cơ chứ. Con cảm giác Tiểu Nhục Bao lớn bằng con chắc chắn còn ăn khỏe hơn cả con.”
Tô Tiếu Tiếu dáng vẻ híp mắt tận hưởng của Tiểu Nhục Bao, thôi , thực cô cũng nghĩ .
Tô Tiếu Tiếu dở dở .
Không thể ăn đồ chiên rán thực sự khiến cảm thấy vui vẻ. Chỉ âm thanh giòn rụm đó, cảm nhận lớp vỏ ngoài giòn tan bên trong mềm ngọt đủ kích thích sự thèm ăn. Bữa ăn rõ ràng một miếng thịt nào, nhưng cả nhà cảm thấy thỏa mãn hơn cả ăn một bữa thịt thịnh soạn, chỉ là dễ gây nóng trong và tốn dầu.
Canh lê hoa cúc cũng nấu xong. Tô Tiếu Tiếu rót đầy một bình giữ nhiệt cho Hàn Thành mang uống. Bọn trẻ thì coi như bữa chiều, lê và củ năng cũng thể ăn , ngọt ngọt thanh thanh, bọn trẻ vẫn thích, đặc biệt là Tiểu Đậu Bao vô cùng thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-me-ke-nuoi-con/chuong-234.html.]
Thấy các uống ngon lành, Tiểu Nhục Bao cũng kêu “a a a a a” ầm ĩ đòi uống. Tô Tiếu Tiếu với Tiểu Đậu Bao: “Tiểu Đậu Bao cho em trai uống một ngụm , nhiều nhé, chỉ uống một hai ngụm cho mát họng là .”
“Vâng ạ ~~~” Tiểu Đậu Bao sẵn lòng chia sẻ đồ ăn với em trai. Cậu bé đưa cái bát nhỏ của đến mặt Tiểu Nhục Bao, Tiểu Nhục Bao ừng ực uống hai ngụm, Tiểu Đậu Bao còn vui hơn cả uống.
Đợi đồ chiên nguội hẳn, Tô Tiếu Tiếu tìm những chiếc hộp sạch hoặc túi nilon để bọc kín . Lúc mới thấy tác dụng của hộp mạch nhũ tinh và hộp sữa bột. Một hộp bánh vòng, hai hộp bánh quai vạc chiên, một hộp bánh trứng tản, một hộp lạc rang và một hộp đậu tương rang, cùng với bánh rán nhà Tiểu Ngư Nhi tặng, bánh rán vừng nhà Đôn Đôn tặng, đây chính là bộ đồ Tết nhà tự .
Đậu tương rang và lạc rang dùng để ăn kèm với cháo những buổi sáng lười nấu thức ăn là hợp lý nhất. Phạn Đoàn và Trụ T.ử thỉnh thoảng cũng thích nhét vài nắm túi mang đến trường, lúc đói thì ăn vài miếng. Vì Tô Tiếu Tiếu thường xuyên rang một ít để sẵn, cho bọn trẻ thể lấy ăn bất cứ lúc nào.
Món khoai môn khâu nhục buổi tối mới là món chính. Món ăn quả thực lật đổ nhận thức của Hàn Thành, Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao về thịt ba chỉ và khoai môn, thể ngon đến thế!
Đại Bảo Tiểu Bảo từng ăn món vài khi những gia đình khá giả ở Thôn Tô Gia tổ chức cỗ bàn, nhiều, lớn chừng chắc cũng chỉ ăn một hai . trong ký ức tuyệt đối ngon bằng cô .
Khoai môn hầm mềm rục dùng nước sôi rửa sạch lớp mỡ bám bên ngoài trộn bột gạo hầm nhừ của cặp sinh đôi. Không chỉ Tiểu Nhục Bao đuổi theo đòi ăn, ngay cả Tiểu Thang Viên cũng ăn thêm mấy miếng.
Chớp mắt đến đêm ba mươi Tết, đến lúc dán câu đối xuân mỗi năm một .
Những năm câu đối xuân đều do Hàn Thành . Năm nay đặc biệt, Tô Tiếu Tiếu để bọn trẻ tự do phát huy sự sáng tạo, cho chúng tự bàn bạc xem chỗ nào cần dán chữ gì thì chữ đó. Cô và Hàn Thành chỉ phụ trách dán, tham gia sáng tác. Quyết định khiến bọn trẻ phấn khích vô cùng.
Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu phòng chứa đồ lấy giấy đỏ. Hàn Thành : “Câu đối ở cổng chính vẫn để .” Anh những ngang qua đều dừng cửa nhà họ hành lễ chú mục.
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: “Cứ để bọn trẻ .”
Tô Tiếu Tiếu ghé sát tai : “Nếu năm nay chê , chúng sẽ phấn đấu luyện chữ bằng b.út lông suốt cả năm nay. Đảm bảo năm những ngang qua đều trầm trồ khen ngợi, tin ?”
Tô Tiếu Tiếu mắt cong cong, thở thơm như hoa lan. Hàn Thành nhịn mổ nhẹ lên môi cô, kề sát môi cô : “Anh tin, đều em cả.”
Tô Tiếu Tiếu kiễng chân đáp nụ hôn của Hàn Thành, cho đến khi thở hổn hển mới buông , trán chạm trán mỉm : “Hàn Thành, đây là cái Tết thứ hai chúng ở bên , thời gian trôi qua nhanh thật đấy. Cứ như mới chớp mắt một cái, Tiểu Nhục Bao và Tiểu Thang Viên hơn nửa tuổi .”
Hàn Thành nâng khuôn mặt Tô Tiếu Tiếu, hôn lên môi cô một cái: “Đếm từng cái Tết trôi qua thì nhanh. Đợi đến khi chúng cùng đón cái Tết thứ hai mươi, bọn trẻ đều kết hôn sinh con .”