Thập Niên 70: Mẫu Thân Bưu Hãn - Chương 28: Xin Đất Phần Trăm Và Mảnh Đất Hoang Bị Ghét Bỏ

Cập nhật lúc: 2026-04-15 19:48:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc đồng áng của đội sản xuất hiện tại đều do đội trưởng đại đội cùng đội trưởng đội sản xuất sắp xếp, còn bí thư thì chủ quản việc họp hành, công tác chính trị, tuyên truyền các loại. Ông cần xuống đồng, chỉ cần công xã họp thì cơ bản đều ở văn phòng.

Thấy Khương Vân tới, ông hỏi thăm một chút xem nhà cửa sửa sang thế nào , ông Phúc xây bếp lò đun . Thực , chủ yếu ông hỏi xem căn nhà đó gì kỳ quái .

Hàn huyên vài câu, Khương Vân liền đề cập đến chuyện xin đất phần trăm.

Thời buổi đất đai đều thuộc sở hữu tập thể, trồng trọt thu hoạch đều do đại đội quyết định, mỗi nhà chỉ chia một mảnh đất phần trăm nho nhỏ dựa theo nhân khẩu.

Bí thư Tống chút khó xử: “Lúc trong thôn đất phần trăm nhàn rỗi, đợi mấy ngày nữa xem xét cắt cho cháu hai phân đất ở hai đầu bờ ruộng phía nam nhé.”

Đất phần trăm bây giờ cũng khan hiếm như đất nền xây nhà , đều xếp hàng xin.

Khương Vân sớm nghĩ kỹ : “Bí thư, cháu thể xin mảnh đất hoang bên cạnh khu thanh niên trí thức ạ?”

Bí thư Tống sửng sốt một chút: “Chỗ đó đất trồng rau.”

Chỗ khu thanh niên trí thức vốn là một mảnh đất hoang, bên là gạch ngói đá vụn, từng là bãi luyện ngựa và sân khấu, giải phóng thì dùng sân phơi lương thực.

Sau vì cách ruộng quá xa, phơi lương thực kịp thời nên đổi thành phơi hoa màu trực tiếp ở bãi đất ngoài ruộng, chỗ đó cũng còn chất đống rơm rạ nữa.

Nguyên bản đại đội còn định phê duyệt cho trong thôn nền nhà, kết quả các xã viên đều vui, chê bai chỗ đó trơ trọi ngoài rìa thôn .

Nhà Khương Vân ở tận cùng phía Tây Nam của thôn, cách trong thôn một con đường, nhà là một mảnh rừng tạp, bản vị trí chút hẻo lánh. Nếu gần đó cái giếng nước, bình thường việc gì cũng chẳng về hướng .

Mà mảnh đất hoang còn thêm một đoạn đường nữa, xung quanh lưa thưa mọc vài cái cây chẳng hình thù gì, dân làng tự nhiên càng đến đó xây nhà.

Chillllllll girl !

Khương Vân thích mê! Ở cái thời đại mà đất đai đều thuộc về tập thể, cá nhân ruộng đất , nếu thể kiếm vài mẫu đất tự do trồng rau trồng hoa màu, thì đó quả thực là một sự hưởng thụ to lớn!

: “Chính là mảnh đất hoang đó ạ, cháu cuốc vài luống, gánh thêm đất mầu mỡ qua đó để trồng rau.”

Mảnh đất rộng, chừng vài mẫu cơ, Khương Vân tính toán ít nhất cô cũng xin hai mẫu.

Bí thư Tống thấy Khương Vân luôn những lời gây sốc, đòi ngôi nhà ma ai cũng sợ, thì đòi mảnh đất hoang ai cũng chê, đúng là chẳng ai tranh giành với cô!

Trước đây ông cũng từng tổ chức lao động trong thôn khai hoang mảnh đất đó, bảo cuốc đất dọn sạch đá đổ thêm đất lên .

Kết quả hỏng mất hai cái cuốc chim, đám đàn ông cũng cuốc nữa. Dù trong thôn cũng đủ đất trồng hoa màu, cớ gì cuốc chút đất hoang đó?

Cho dù tính công điểm, với tốc độ của bọn họ thì một năm cũng cuốc xong, cuối cùng bí thư Tống cũng đành từ bỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mau-than-buu-han/chuong-28-xin-dat-phan-tram-va-manh-dat-hoang-bi-ghet-bo.html.]

Ông khuyên Khương Vân đợi thêm một chút, đến lúc đó sẽ chia cho cô mảnh hơn, nhưng Khương Vân kiên quyết mảnh đất hoang .

Đến ban công xi măng ở thành phố cô còn trồng rau , còn sợ cái ? Dù cũng dễ trồng hơn bê tông cốt thép thành phố chứ?

Bí thư Tống sống c.h.ế.t cũng khuyên nổi Khương Vân, đành phê duyệt cho cô thêm một mẫu. Đem bộ diện tích ba mẫu đất bao gồm cả phần bên ngoài đống rơm rạ cắt cho Khương Vân đất phần trăm, đến lúc đó sẽ bảo kế toán và nhân viên thư ký chôn cọc đ.á.n.h dấu.

Lúc ông Phúc theo đội trưởng đại đội và mấy đội trưởng đội sản xuất xuống đồng chỉ đạo .

Khương Vân mang giấy tờ sử dụng đất phần trăm về nhà, cầm thùng nước và cái cuốc lớn đến mảnh đất hoang xem xét.

Men theo con đường làng xuyên qua một cái mương thoát nước tới 3 mét, cô múc một ít nước từ trong vũng bộ dạng, gánh về phía đất phần trăm.

Hiện giờ mảnh đất hoang trơ trụi, ngay cả cỏ dại cũng chẳng mọc bao nhiêu, đông một khóm tây một cụm bám sát mặt đất đung đưa theo gió.

Khương Vân vui vẻ, cứ như nhặt bảo bối .

Đối với một từng trồng rau ban công, trồng rau sân thượng, trồng rau trong biệt thự, đừng cho cô ba mẫu đất hoang, cho cô ba mẫu nền xi măng cô cũng thể trồng đồ !

Cô đổ nước linh tuyền thùng nước, chuyên môn tưới những chỗ mọc cỏ dại.

Đợi đến khi bùn đất ngấm nước trở nên tơi xốp, cô liền cạy những hòn đá to , những thứ khác thì cả.

Đến lúc đó trồng rau, trồng cây ăn quả, trồng cỏ chăn nuôi đều , rào nuôi dê, gà, vịt, ngỗng, thỏ, bò, quả thực thể thích hợp hơn.

Cô tưới một mảnh đất nhỏ, đào một đống đá nhỏ. Quả nhiên là đất hoang nhiều đá, chất đất tương đối ít, xem cần vận chuyển đất mầu mỡ tới trải lên.

Tuy nhiên, dù là đất hoang thì cũng ấp ủ ít mầm sống. Sau khi tưới nước linh tuyền, đủ loại cỏ dại vốn đá đè nén bắt đầu mọc lên.

Khương Vân vô cùng hài lòng.

Lúc , mấy nữ thanh niên trí thức giặt quần áo ở con sông phía nam về, thấy Khương Vân đang dùng bước chân đo đất, bèn lên tiếng hỏi cô đang gì.

Khương Vân liền kể cho họ chuyện xin đất phần trăm, dù cũng chẳng giấu giếm.

Sau khi cô xong, mặt mấy thanh niên trí thức lộ vẻ kỳ quái, Kinh Trạch Diễm trực tiếp nhạo khách khí.

“Biết cô xuất nông thôn, còn tưởng cô là tiểu thư nhà tư bản lớn thành phố cơ đấy.” Cô khinh miệt trừng mắt, “Đến còn mảnh đất hoang trồng cái gì, cô thể trồng cái gì chứ?”

 

 

Loading...