Khương Vân vội vã về nhà nấu cơm, đến cửa đụng ngay mụ già họ Tống đang cố ý đó chặn đường cô.
Bà già Tống vẻ mặt đắc ý, vẻ vui sướng khi gặp họa. Mụ tự cho là thông minh, nghĩ rằng Khương Vân thấy con trai tái hôn thì chắc chắn cũng đang sốt sắng gả chỗ nào điều kiện .
Tuy rằng Trịnh Tất Thần tệ, nhưng vì phận thanh niên trí thức nên thể kết hôn với cô ngay . Mà đàn ông góa vợ ở đại đội Trần Gia , bất kể tướng mạo gia cảnh đều là lựa chọn nhất.
Bây giờ chính tay mụ phá hỏng chuyện của Khương Vân, nếu mà nảy sinh tình cảm với Hoàng Nguyệt Cô thì Khương Vân coi như trắng tay, chắc chắn sẽ tức c.h.ế.t.
Mụ đến đây là để "mật báo", tiện thể hả hê thưởng thức bộ dạng tức hộc m.á.u của Khương Vân.
Khương Vân chẳng thèm liếc mụ lấy một cái, định vòng qua tiếp.
bà già Tống để cô toại nguyện? Mụ nhanh nhẹn nhảy phắt mặt Khương Vân chặn đường, đắc ý : "Ái chà, cô đang xem mắt với bên đại đội Trần Gia hả? Xong đời nhé, đang bén duyên với Hoàng Nguyệt Cô ."
Khương Vân xì một tiếng: "Con trai bà sắp đoạn t.ử tuyệt tôn đến nơi , bà thèm cháu đến phát điên ? Chạy đến đây nhăng cuội cái gì đấy?"
Bà già Tống định nổi đóa, nhưng nghĩ đến mục đích của , mụ lập tức nén giận: "Người đàn ông cô nhắm trúng trúng Hoàng Nguyệt Cô ! Người cần cô ! Cô tưởng là miếng mồi ngon chắc..."
Khương Vân cắt lời: "Bà mau về nhà mà giặt cái nón xanh cho Tống Chiêm Cương , xanh lè xanh lét thế tẩy cũng chẳng sạch , bẩn thỉu cả ."
Thấy Khương Vân chẳng thèm để tâm đến lời mà cứ mở miệng là nhục nhã đứa con trai bảo bối, bà già Tống tức đến sắp nổ phổi: "Đồ lăng loàn..."
"Cái đồ già khú đế !" Khương Vân trợn trắng mắt, "Bà tưởng mỗi bà c.h.ử.i chắc? Đồ già hổ!"
Chửi xong, Khương Vân còn thản nhiên huýt sáo nghênh ngang rời , để mặc bà già Tống đó gào thét vì tức giận.
*
Lúc , con đường ở đầu phía đông thôn, Trần Phúc Niên đang đ.á.n.h xe ngựa, xe chở mấy bao lúa mạch mới và Hoàng Nguyệt Cô.
Sáng sớm nay về nhà, hai ngày tới chạy xe nên khi Trần Phúc Cơ bảo đưa lúa mạch cho Khương Vân, liền tự nguyện nhận việc, sẵn tiện mang theo những thứ Khương Vân nhờ mua .
Chuyện con gái tìm Khương Vân, ngay đêm hôm đó . Con bé thú nhận với rằng dì , dì , dì hơn những khác nhiều.
Cũng vì thế mà càng thêm thiện cảm với Khương Vân. Ban đầu chỉ là thấy cô quá xinh khiến chút xao động như thuở mới yêu, giờ cảm thấy Khương Vân là sống hiểu chuyện.
Đáng tiếc là Khương Vân trực tiếp với vợ Trần Phúc Cơ rằng ý định lấy chồng, Trần Phúc Cơ cũng khuyên nên thôi, tìm đám khác mà xem mắt. hiểu buông bỏ , cứ cảm thấy cô là nhất, những khác chẳng ai bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mau-than-buu-han/chuong-127-gap-lai-ke-de-tien-va-su-co-tren-duong.html.]
Ít nhất cũng tìm cơ hội chuyện riêng với cô, để cô là thế nào hãy quyết định, nếu cứ thấy từ chối một cách vô duyên vô cớ.
Khổ nỗi bận chạy xe suốt, cơ hội thích hợp. Vì cứ vương vấn chuyện nên ai giới thiệu khác đều từ chối, trong đó một góa phụ cùng đại đội với Khương Vân, càng hứng thú.
Lần cố ý nghỉ thêm hai ngày, định bụng đến tìm Khương Vân thăm dò ý tứ, xem cô thể cho một cơ hội tìm hiểu .
Đang đ.á.n.h xe ngựa giao lúa mạch, khi gần đến đại đội Hồng Phong, thấy một phụ nữ gánh đôi quang gánh rau củ lảo đảo phía .
Để kịp giờ, liền hô to một tiếng, bảo chị nhường đường.
Người phụ nữ đó lẽ hoảng loạn, lúc nhường đường vấp chân ngã nhào xuống ven đường, cả lẫn gánh rau đều lăn xuống mương!!!
Trần Phúc Niên hối hận c.h.ế.t, cảm thấy chẳng khác nào kẻ ác bá, vội vàng nhảy xuống đỡ và gánh rau lên.
Hỏi mới chị cũng ở đại đội Hồng Phong, liền tiện đường mời chị lên xe, bê luôn cả gánh rau lên theo. Rau củ dập nát hết, còn đền mấy hào tiền, phụ nữ nhận nhưng nợ nần nên cứ ép đưa, cuối cùng chị cũng cầm lấy.
Vừa lên xe, liền đưa lúa mạch cho Khương Vân, sắc mặt phụ nữ chút kỳ quái, thấy lạ nhưng cũng hỏi thêm.
Chillllllll girl !
Vào đến thôn, hy vọng Hoàng Nguyệt Cô xuống xe để đưa lương thực cho Khương Vân. Vốn dĩ căng thẳng, giờ còn ngã xuống mương, càng sợ Khương Vân sẽ vì thấy hung dữ mà từ chối.
Hoàng Nguyệt Cô bày bộ dạng đáng thương, cổ chân sưng vù lên trông sợ, chị bảo nổi, nhỏ giọng nài nỉ Trần Phúc Niên đưa về tận nhà.
Chị khẽ cúi đầu, ngước mắt Trần Phúc Niên: "Đại , là cứ đưa lúa mạch cho Khương Vân , đó đưa về nhà cũng ."
Chị mặc chiếc áo ngắn rộng rãi, cổ áo bẻ kiểu thời thượng, bên trong mặc một chiếc áo lót, lúc khẽ khom , mặt thể thấy thấp thoáng cảnh xuân n.g.ự.c.
Trần Phúc Niên vốn dĩ chẳng dám chị !
nếu cứ chở Hoàng Nguyệt Cô đưa lúa mạch cho Khương Vân thì thấy chút nào. Giải thích thế nào đây? Chẳng lẽ bảo dọa chị dâu cùng thôn của Khương Vân ngã xuống mương, qua chẳng là kẻ ác bá ?
Anh đành đ.á.n.h xe đưa Hoàng Nguyệt Cô về nhà .
Trên đường thấy, Hoàng Nguyệt Cô xe cứ ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, bộ dạng vô cùng đắc ý.