Anh thực sự hiểu vấn đề ở . Tại Thẩm Phồn Tinh vẫn gọi cho ?
Đợi ở nhà nổi nữa, cầm chìa khóa xe ngoài, xách theo túi mặt nạ và xịt chống nắng mà Khương Tri Tri đưa cho, chuẩn tìm Thẩm Phồn Tinh.
Trong khi đó, Thẩm Phồn Tinh nhận điện thoại từ Thương Thương, đang định lưu để gọi cho Chu Tri Uẩn thì công ty gọi việc gấp.
Thẩm Phồn Tinh vốn , nhưng cô trợ lý nhỏ nhắc nhở: “Chị ơi, đây là hoạt động công ích mà chị đồng ý từ , một quỹ từ thiện mời chị đại sứ hình ảnh đấy.”
Lúc Thẩm Phồn Tinh mới sực nhớ : “À đúng , chuyện đó thật. Sao hôm qua em nhắc chị? Lịch trình chẳng từ lâu ?”
Cô trợ lý vội giải thích: “Trước đó thì lịch cụ thể, nhưng hôm nay bên quỹ đột nhiên hoạt động an ủi, mời chị tham gia cùng để một thước phim tuyên truyền.”
Thẩm Phồn Tinh sảng khoái đồng ý: “Vậy thì , nếu chụp ảnh mà thể kêu gọi thêm nhiều tham gia từ thiện thì quá.”
Cô trợ lý tò mò hỏi: “Chị ơi, chị nhiệt tình với việc công ích thế?”
Nga
Thẩm Phồn Tinh lười biếng tựa ghế, nhưng ngữ khí vô cùng nghiêm túc: “Đại khái là vì, lúc chị gặp mưa, che ô cho chị. Thế nên, chị cũng che ô giúp khác.”
Trợ lý Thẩm Phồn Tinh là trẻ mồ côi, lớn lên trong viện mồ côi, lúc học cũng nhờ hảo tâm giúp đỡ. cô vẫn khỏi cảm động hành động của cô: “Chị ơi, chị thật sự quá mất.”
Thẩm Phồn Tinh vẻ mặt kích động như thể giây tiếp theo sẽ lao đến ôm chầm lấy của cô trợ lý, liền cảnh giác thẳng dậy: “Em dừng ngay, chị đây thích con gái nhé.”
Hai đùa giỡn một hồi quần áo tham gia hoạt động. Thẩm Phồn Tinh quên bẵng việc hẹn Chu Tri Uẩn leo Trường Thành.
Chu Tri Uẩn đợi ở cổng khu nhà Thẩm Phồn Tinh đến tận tối mịt. Anh mấy định nhắn tin hỏi Thương Thương điện thoại của cô, nhưng nghĩ đến việc sẽ chị gái trêu chọc thương tiếc, thôi, quyết định đợi thêm chút nữa.
Đợi đến khi phố xá lên đèn, Thẩm Phồn Tinh mới mệt mỏi cùng trợ lý bước xuống từ chiếc xe chuyên dụng. Lẽ xe thể chạy thẳng xuống hầm, nhưng Thẩm Phồn Tinh bộ một đoạn. Tâm trạng cô lúc đang tệ vì một vài chuyện xảy trong ngày.
Cô trợ lý theo , dỗ dành: “Chị ơi, tổ tông của em ơi, chị thế? Sao buổi tiệc tối tham gia?”
Thẩm Phồn Tinh càng nghĩ càng giận: “Nói là từ thiện, mà cuối cùng kéo đến chỗ sang trọng như thế để ăn uống? Còn nữa, em hai tên phụ trách gì ? Họ nhắc đến ‘Thiên Thượng Nhân Gian’ đấy!”
“Họ thản nhiên bàn tán về mấy cô gái ở đó, còn là thường xuyên ghé qua. Tiền ở mà họ những chỗ đó chứ?”
“Còn nữa, em cái bà phó hội trưởng xem, xách cái túi cả trăm ngàn tệ!”
Cô trợ lý cuống quýt khuyên ngăn: “Chị ơi, chị nhỏ giọng một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-749-nguyet-hac-phong-cao.html.]
Thẩm Phồn Tinh vẫn nguôi giận: “Lúc chị tin tưởng bọn họ là đúng. Chị bọn họ mặt dày, nhưng ngờ trơ trẽn đến mức .”
Trợ lý tính Thẩm Phồn Tinh nóng, nếu chuyện gì cô chướng tai gai mắt, ngày mai cô dám chọc thủng trời xanh luôn chứ. Đang mải suy nghĩ cách khuyên nhủ, cô chợt thấy chiếc xe đỗ bên lề đường, mắt sáng rực lên: “Chị ơi, xem xe của ai kìa?”
Thẩm Phồn Tinh qua, thốt lên một tiếng: “Mẹ ơi, quên mất chuyện chứ?! Tiếu Tiếu, em về , đêm nay chị về nhà .”
Nói xong, cô chạy thẳng về phía chiếc xe. Không đợi Chu Tri Uẩn xuống xe, cô mở cửa ghế phụ phắt : “Anh đến từ lúc nào thế?”
Chu Tri Uẩn bình thản cô: “Cũng mới đến thôi.”
Cảm giác tội trong lòng Thẩm Phồn Tinh vơi một chút: “Xin nhé, hôm nay em chút việc bận nên trễ mất. Hay là thế , tối nay chúng leo nhé? Nguyệt hắc phong cao, chỉ hai đứa , chắc chắn là lãng mạn lắm!”
Chu Tri Uẩn: “...”
Dù cạn lời, vẫn nhắc nhở cô: “Buổi tối Trường Thành mở cửa .”
Thẩm Phồn Tinh “ái chà” một tiếng: “Thì leo đoạn Trường Thành hoang sơ , lớn lên ở Kinh Thị, chắc chắn chỗ nào chứ?”
Chu Tri Uẩn vẫn từ chối: “Những nơi khai phá, buổi tối nguy hiểm.”
Thẩm Phồn Tinh tựa lưng ghế, thở dài: “ em cứ cơ. Hôm nay gặp chuyện bực , em đó cho khuây khỏa.”
Nói đoạn, cô đột nhiên dậy, bám lấy cánh tay Chu Tri Uẩn: “Chẳng là lính đặc công ? Có ở đây, chắc chắn sẽ nguy hiểm gì mà.”
Chu Tri Uẩn khuôn mặt rạng rỡ sát gần . Đôi mắt cô ngày thường sắc sảo, nhưng khi nũng, đuôi mắt rũ xuống, trông tinh nghịch chút yếu đuối đáng thương, khiến tự chủ mà gật đầu: “Được .”
Thẩm Phồn Tinh reo lên vui sướng: “Vậy chúng ngay thôi. Ghé qua KFC mua hai cái hamburger nhé, em giận đến mức từ nãy đến giờ vẫn ăn gì đây .”
Chu Tri Uẩn gật đầu: “Được.”
Đến cửa hàng KFC, Chu Tri Uẩn hỏi Thẩm Phồn Tinh ăn gì, đó bảo cô xe đợi, còn xuống mua. Thẩm Phồn Tinh vui vẻ đồng ý, cô ghé sát cửa sổ xe theo bóng lưng đĩnh bạt của Chu Tri Uẩn, cảm giác u ám trong lòng dường như tan biến ít nhiều.
giờ cơm nên KFC đông khách, dòng xếp hàng dài dằng dặc. Lúc Chu Tri Uẩn mua hamburger , Thẩm Phồn Tinh tựa ghế ngủ từ lúc nào.
Cô gầy, trông nhỏ nhắn như một chú mèo nhỏ, lúc ngủ ngoan. Chu Tri Uẩn kìm mà thêm vài , đó mới nhẹ nhàng đặt đồ ăn ghế , lấy chiếc chăn mỏng xe của Thương Thương cẩn thận đắp cho cô, mới khởi động xe rời .