Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 692: Án Mạng Sau Núi Và Lòng Tốt Của Sở Phong Hà

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:21:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Hoa vẻ mặt đầy luyến tiếc: “Nhà trẻ trong đại viện chúng tuy thật, nhưng vẫn những chỗ thể chăm sóc chu đáo bằng nhà. Con và cô con ở nhà rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, cứ để chúng trông. Chờ chúng nó bốn năm tuổi hẵng gửi.”

Chu Thừa Ngọc liên tục gật đầu tán thành: “ đúng đúng, vẫn là chúng trông thì hơn. Chờ lớn chút nữa tính.”

Khương Tri Tri cũng chỉ là đột nhiên nảy ý nghĩ đó, thấy hai đứa nhỏ càng lớn càng hiếu động, sợ chồng vất vả quá.

Thương Thương hiểu lõm bõm, reo lên: “Thương Thương học, Thương Thương nhà trẻ cơ.”

Phương Hoa , chấm nhẹ lên mũi cháu gái: “Thương Thương của bà còn đến ba tuổi, chờ ba tuổi nhé, chịu ?”

Thương Thương cũng dễ dỗ, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”

Khi cả nhà đang chuyện phiếm, Thương Thời Anh vội vàng bung dù , gấp ô gấp: “Ái chà, các con còn khỏi nhà ? Nghe tin gì , núi phía tối qua c.h.ế.t đấy.”

Nga

Phương Hoa thốt lên: “Người nào? Sao chuyện đó?”

Thương Thời Anh lắc đầu: “Chị cũng rõ lắm. Lúc đưa Lạc Già đài phát thanh thì kháo . Lúc công an đều đang ở núi phong tỏa hiện trường, hai cổng của đại viện cũng tăng cường canh gác nghiêm ngặt lắm.”

Nói qua, xoa đầu Tiểu Chu Kỉ, xoa đầu Thương Thương: “Hai đứa cháu bà dậy sớm thế nhỉ.”

Chu Tây Dã và Khương Tri Tri tin c.h.ế.t thì tò mò hơn cả.

Chu Tây Dã nhíu mày: “Sau núi một khu vực thuộc quyền quản lý quân sự, là phát hiện t.h.i t.h.ể ở bên trong bên ngoài?”

Thương Thời Anh cũng mù mờ: “Chắc là ở bên ngoài thôi, nếu là bên trong thì đại viện chúng thể bình tĩnh như . Nghe c.h.ế.t là một ông lão.”

Khương Tri Tri thấy hai chữ “ông lão”, lập tức kinh ngạc về phía Chu Tây Dã.

Chu Tây Dã dậy, vớ lấy áo khoác: “Anh ngoài xem .”

Khương Tri Tri cũng theo, nhưng giờ sắp đến, kịp nữa , chỉ thể đợi tối về chồng kể .

……

Khương Tri Tri đến văn phòng, ngoài dự đoán, phích nước nóng trong phòng đổ đầy nước sôi.

Tiểu Trương cầm một hũ tươi rói đưa cho Khương Tri Tri: “Tổ trưởng Sở sáng sớm mang đến, mỗi văn phòng một hũ. Là Thái Bình Hầu Khôi đấy, loại ngon lắm.”

Khương Tri Tri xã giao, nhận hũ : “Em cần , em uống nước đun sôi để nguội là .”

Tiểu Trương cũng nghĩ nhiều, dù Khương Tri Tri ngày thường cũng thói quen uống nước lọc.

“Hôm nay trời mưa, phòng thí nghiệm cũng vắng việc, Tổ trưởng Sở rủ trưa nay cùng ăn lẩu ở quán ngoài cổng trường. Cô Khương, cô ?”

Khương Tri Tri vốn định lắc đầu, nhưng nghĩ , từ chối quá nhiều sẽ khiến Sở Phong Hà sinh nghi, bèn gật đầu: “Được thôi, nhưng hôm nay để mời khách nhé, Tổ trưởng Sở mời nhiều , ngại quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-692-an-mang-sau-nui-va-long-tot-cua-so-phong-ha.html.]

Tiểu Trương vui vẻ mặt: “Vậy thì chúng thật phúc, hai vị lãnh đạo hào phóng như , lúc nào cũng ăn ngon.”

Giữa trưa mưa ngớt hạt, Khương Tri Tri cùng Sở Phong Hà và bảy tám đồng nghiệp cùng cổng trường ăn lẩu.

Vừa tiệm, Khương Tri Tri liền nhanh tay tranh trả tiền và phiếu gạo .

Sở Phong Hà bất đắc dĩ, xuống : “Hôm nay cô Khương mời khách, mời ăn mì trộn tương nhé.”

Khương Tri Tri nhẹ: “Không ạ, vui là chính.”

Sở Phong Hà trò chuyện với Khương Tri Tri vài câu xã giao, sang hỏi han mấy khác xem gặp khó khăn gì , bất kể là trong công việc đời sống.

Mấy ngày nay Sở Phong Hà xây dựng hình tượng bình dị gần gũi, cho nên khi chuyện với cũng cởi mở hơn hẳn.

“Tổ trưởng Sở, công việc thì gì, chỉ là đơn vị thể nào xem xét giải quyết vấn đề nhà ở cho chúng ạ?”

đúng, nhà bây giờ năm chen chúc trong một căn phòng cấp bốn bé tẹo, thật sự bí bách.”

đây sắp kết hôn mà cũng cưới xong sẽ ở nữa.”

Sở Phong Hà lắng chăm chú, đó gật đầu, giọng điệu nghiêm túc: “Đây quả thật là một vấn đề cấp bách. Chỉ khi cuộc sống định, phiền lo, các đồng chí mới thể tâm ý cống hiến cho công việc.”

“Các đồng chí yên tâm, chuyện nhất định sẽ tìm cách giải quyết!”

Khương Tri Tri âm thầm kinh ngạc. Sở Phong Hà dám vỗ n.g.ự.c cam đoan vấn đề nhà ở.

Đây là vấn đề nan giải nhất hiện nay. Những ở phòng thí nghiệm như họ biên chế lửng lơ, thuộc trường học, cũng hẳn thuộc bệnh viện, là một bộ phận tách từ Bộ Y tế. Vấn đề nhà ở căn bản gõ cửa cơ quan nào.

Khu tập thể của trường học chắc chắn thể nhường suất, bên ngoài thì phân ở ? Cấp cũng vẫn luôn ậm ừ, đùn đẩy trách nhiệm. Vậy mà Sở Phong Hà dám hứa chắc nịch như thế.

Một câu cam đoan của khiến vài lập tức kích động thôi, bữa cơm cũng trở nên ngon miệng hơn hẳn. Họ sôi nổi : “Tổ trưởng Sở, nếu giải quyết vấn đề nhà ở, thì đúng là đại ân nhân của cả gia đình chúng .”

, Tổ trưởng Sở, chỉ cần nhà ở, cứ yên tâm, giao việc gì chúng cũng đảm bảo thành xuất sắc.”

Sở Phong Hà khiêm tốn: “Các đồng chí đừng vội kích động, vấn đề nhà ở chắc chắn thể giải quyết hết ngay lập tức . sẽ cố gắng hết sức, căn nào căn đó.”

Mọi gật đầu lia lịa, tỏ vẻ thông cảm.

Trên đường trở về, Tiểu Trương và Khương Tri Tri chung một chiếc dù, tụt phía đám đông.

Tiểu Trương kéo tay áo Khương Tri Tri, thì thầm: “Cô xem Tổ trưởng Sở ? Chuyện xin nhà .”

Khương Tri Tri lắc đầu: “ cũng rõ lắm. dám cam đoan, chắc là cửa chạy chọt chăng?”

 

 

Loading...