Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 691: Kẻ Phản Bội Và Tin Đồn Hoang Đường

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:21:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tây Dã định âm thầm giải quyết, đó chôn c.h.ặ.t chuyện đáy lòng cả một đời.

Sợ Khương Tri Tri vẫn còn giận, vẫn cố gắng giải thích: “Anh thật sự gặp riêng Tần Hồng Mai, chỉ tóm kẻ giật dây chuyện mà thôi.”

Khương Tri Tri nhíu mày, ngón tay ấn mạnh cánh tay rắn chắc của Chu Tây Dã: “Sao nghi ngờ mục đích của Tần Hồng Mai? Anh từng nghĩ tới việc cô bịa chuyện để tiếp cận ?”

Chu Tây Dã lắc đầu, vẻ mặt nghiêm nghị: “Ban đầu cũng nghi ngờ cô . qua lời kể của cô , thể kết luận phía còn khác. Kẻ cố ý bóp méo sự thật, mục đích chính là để châm ngòi ly gián tình cảm vợ chồng chúng .”

“Em nghĩ mà xem, chuyện hoang đường như , nếu cho khác , chắc chắn sẽ nghĩ là bệnh tâm thần nhảm. Sao thể chuyện vô lý như thế xảy ?”

Khương Tri Tri cũng rõ ngọn ngành, nhưng nếu Chu Tây Dã , hơn nữa còn phân tích trải nghiệm kỳ lạ của cô, thì cô cũng chẳng còn gì để giấu giếm.

Cô chọc chọc vai Chu Tây Dã, giọng điệu nũng nịu sai bảo: “Anh rót cho em chén nước .”

Chu Tây Dã ngoan ngoãn ngoài rót một ly nước ấm mang , ân cần đưa tận tay Khương Tri Tri: “Anh sắp . Nếu Tần Hồng Mai hẹn, sẽ đưa em cùng.”

Khương Tri Tri xua tay, khóe môi cong lên một nụ ranh mãnh: “Không cần , cứ tự . Cứ vẻ em vẫn gì, để xem rốt cuộc bọn họ giở trò gì.”

Nói , cô kéo Chu Tây Dã xuống bên cạnh, kể vắn tắt trải nghiệm kiếp của một . Vừa , cô quan sát biểu cảm của .

Gương mặt Chu Tây Dã quá nhiều biến đổi, chỉ khi đến đoạn phản bội, quân tiêu diệt, trong mắt mới bùng lên ngọn lửa phẫn nộ. Thân phận và trách nhiệm của một quân nhân khiến căm ghét tột cùng những kẻ phản bội đồng đội, phản bội Tổ quốc.

Khương Tri Tri xong, nhấp một ngụm nước dịu cổ họng: “Em ghét Sở Phong Hà là vì ư? Vì ngoại hình giống hệt tên chỉ huy phản bội chúng em năm xưa, đến cả phong cách hành sự cũng y như đúc.”

Nga

“Chỉ là tên họ giống , khiến em khỏi nghi ngờ, liệu cũng là xuyên đến đây ?”

“Nếu cũng xuyên đến, mà ngoại hình và tên họ của em ở kiếp vẫn đổi, cho nên dễ dàng để nhận và nhắm em.”

Chu Tây Dã chút bất ngờ: “Sở Phong Hà?”

Khương Tri Tri gật đầu, đột nhiên vẻ mặt trở nên hưng phấn: “Nếu đúng là thì quá! Vừa khéo, em thể báo thù cho chính và các đồng đội hy sinh!”

Như , cô cũng sẽ còn gì tiếc nuối!

Khả năng tiếp nhận của Chu Tây Dã mạnh mẽ. Nhìn ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén của vợ, vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, trầm giọng : “Nếu Sở Phong Hà là kẻ đó, em đừng vội vàng hành động.”

“Loại như tâm tư thâm trầm, kín đáo, chắc chắn sẽ dễ dàng để lộ sơ hở.”

“Em cũng ngàn vạn đừng chọc giận . Hắn xuất hiện ở Kinh Thị lúc , chắc chắn mục đích đơn giản.”

Khương Tri Tri gật đầu: “Em , em sẽ bứt dây động rừng. Em còn nghi ngờ những chuyện xảy gần đây đều liên quan đến Sở Phong Hà.”

“Đương nhiên, tiền đề là chính là kẻ phản bội đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-691-ke-phan-boi-va-tin-don-hoang-duong.html.]

Chu Tây Dã nhớ cuộc trò chuyện với Sở Phong Hà ngày hôm đó: “Nếu là , chắc chắn cũng sẽ thăm dò em, cho nên em nhất định cẩn thận.”

Khương Tri Tri vật xuống giường, giọng điệu kiêu ngạo: “Hắn dám xuất hiện thì cứ chờ xem, còn ai tính kế ai .”

Không sự tín nhiệm tuyệt đối, Sở Phong Hà đừng hòng tiếp cận cô.

Hai vợ chồng vì chuyện mà tâm sự đến tận nửa đêm, chia sẻ cho đối phương những phân tích của . Chu Tây Dã càng thêm nghi hoặc về mục đích Sở Phong Hà xuất hiện ở Kinh Thị, còn xin ở phòng thí nghiệm.

Khương Tri Tri thấm mệt, mơ màng một câu khi chìm giấc ngủ: “Kẻ phản bội quen thói, xương cốt đều mềm nhũn, đến cũng là đồ hèn nhát. Trong phòng thí nghiệm chắc chắn thứ .”

Chu Tây Dã vợ ngủ say, trong lòng vẫn quyết định tìm điều tra kỹ lai lịch Sở Phong Hà, bao gồm cả những chuyện của ở Thượng Hải.

Sáng sớm hôm , Khương Tri Tri thức dậy thì phát hiện bên ngoài trời đang mưa phùn lất phất. Một trận mưa xuân, chân tường lấm tấm mọc lên một lớp rêu xanh đậm.

Phương Hoa thấy con dâu dậy, : “Trời mưa , những ngày gian nan của Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương đến đây.”

Hai đứa trẻ nhà ngày nào cũng thích ngoài chạy nhảy, bắt chúng yên trong nhà chẳng khác nào cực hình. Đặc biệt là Tiểu Chu Kỉ, chạy nhảy hai tầng lầu cũng thể giải phóng hết năng lượng của thằng bé. Nó cứ như một con nghé con, chạy điên cuồng ngoài sân một trận mới chịu thôi.

Trời mưa thể ngoài, khó chịu nhất chính là hai đứa nhỏ.

Thương Thương chạy ôm chân , nũng nịu: “Mẹ, Thương Thương với , Thương Thương thích lắm đó.”

Khương Tri Tri bế con gái lên: “Con bé , cùng ngoài chơi ? Chỗ chơi . Con và em trai ở nhà chơi với bà nội nhé, ?”

Thương Thương bĩu môi nhỏ, vui: “Muốn , cùng cơ.”

Khương Tri Tri chiều theo ý con, bế cô bé đến bàn ăn, sang hỏi chồng: “Mẹ, Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương thể nhà trẻ trong đại viện ạ?”

Phương Hoa gật đầu: “Đi thì thể , bên trong còn những đứa trẻ mới vài tháng tuổi nữa.”

Thời buổi cha đều bận rộn công tác, ai trông con nên đành gửi đến nhà trẻ. Tuy nhiên, điều kiện nhà trẻ trong đại viện quân khu , chế độ ăn uống cũng đảm bảo. Hai cô bảo mẫu trông bảy tám đứa trẻ, sữa bột, trứng gà đều đủ. Người lớn còn chắc bữa nào cũng thịt, nhưng trẻ con ở nhà trẻ thì ngày nào cũng ăn thịt.

Khương Tri Tri liền đề nghị: “Hay là đưa Thương Thương và Tiểu Chu Kỉ đến nhà trẻ ạ?”

Chu Thừa Ngọc lớn: “Thôi đừng phiền các cô giáo, Tiểu Chu Kỉ nhà chúng thì cần riêng một cô bảo mẫu chỉ để trông chừng nó. Nếu , chỉ cần lơ là một chút là nó chạy mất.”

Khương Tri Tri đứa con trai kháu khỉnh, thở dài: “Thằng bé đúng là quá thiếu tinh thần tập thể, lẽ đưa nhà trẻ rèn giũa sẽ hơn một chút.”

 

 

Loading...