Mối quan hệ giữa nhà họ Chu và họ Phương vốn khăng khít, chỉ cần một lên tiếng thôi cũng đủ khiến Liêu Quốc Khánh còn đường khỏi tù. Dù , Phương Hoa vẫn hả giận, bà nghiến răng: “Thật hận thể rút gân lột da cái loại súc sinh đó.”
Khương Tri Tri thấy mắt Phương Hoa vằn tia m.á.u vì thức đêm, lo lắng cho sức khỏe của bà nên vội khuyên: “Mẹ ơi, đừng giận nữa, lên lầu chợp mắt một lát . Chờ tỉnh dậy chúng sẽ bàn bạc tiếp.”
Phương Hoa hừ lạnh: “Dù thì tuyệt đối nương tay.”
Đợi Phương Hoa lên lầu nghỉ ngơi, Khương Tri Tri cũng chỉ chợp mắt một lúc dậy chuẩn . Sáng nay và chiều nay cô đều lịch trực khám, thể xin nghỉ thêm .
Suốt cả buổi sáng bệnh nhân đông nườm nượp, Khương Tri Tri bận đến mức kịp uống nước. Mãi đến giờ nghỉ trưa cô mới thở phào một cái, cầm cốc nước định uống thì Tô Lập Đình đột ngột xông phòng việc.
“Khương Tri Tri, là Liêu Quốc Khánh ép buộc thôi, hề ý hại c.h.ế.t Kim Hoài Anh!”
Khương Tri Tri đặt mạnh cốc nước xuống bàn, nén cơn giận đang chực trào: “Thầy Kim do bà hại c.h.ế.t , trong lòng bà là rõ nhất. Bà với cũng vô ích, thời gian thì mà giải thích với công an .”
Tô Lập Đình lắc đầu nguầy nguậy, giọng run rẩy: “ khai với công an , Kim Khang con của Liêu Quốc Khánh, nó thực sự là con trai của Kim Hoài Anh!”
Khương Tri Tri lạnh đầy khinh bỉ: “Tô Lập Đình, đến nước mà bà vẫn nghĩ sẽ tin bà ? Trước đây nể mặt bà là vợ của thầy Kim nên mới luôn khách khí. bây giờ, nếu pháp luật thể trừng trị bà, nhất định sẽ đè đầu bà đến mộ thầy Kim, bắt bà dập đầu tạ tội!”
“ là !”
Tô Lập Đình ngờ sự việc đến nước . Nếu , bà thà c.h.ế.t cũng thèm đến Kinh Thị, cứ ôm con ở thành phố nhỏ một bác sĩ bình thường chẳng yên hơn ? Bà vốn dĩ Liêu Quốc Khánh lừa phỉnh, chẳng còn chính kiến gì. Lúc thì thấy đúng, đòi cuốn sổ tay y thuật cho con, lúc đưa con về quê sống ẩn dật.
Cuối cùng, bà ma xui quỷ khiến mà dây dưa với Liêu Quốc Khánh. Đêm qua hai còn đang mặn nồng thì "con điên" bắt quả tang. Bây giờ, ngay cả Khương Tri Tri cũng dám đe dọa bà !
Nghĩ đến cảnh đời khốn khổ hiện tại, Tô Lập Đình sang oán hận Khương Tri Tri: “Cô lắm, chẳng qua cũng chỉ vì chiếm đoạt cuốn sổ tay của Kim Hoài Anh thôi! Cậy quyền thế nhà để ép , nếu gia đình chống lưng thì cô năng lực gì chứ? Hơn nữa, Kim Hoài Anh đưa sổ tay cho cô, ai mà giữa hai khuất tất gì !”
“Chát!!”
Tô Lập Đình kịp dứt lời, Khương Tri Tri vung tay giáng một cái tát nảy lửa mặt bà . Không để Tô Lập Đình kịp phản ứng, cô bồi thêm một cái tát nữa bằng tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-655-va-mat-ke-ac.html.]
Khương Tri Tri lắc lắc bàn tay đang tê dại, trừng mắt Tô Lập Đình đang ôm mặt sưng vù: “ đ.á.n.h bà từ lâu ! Bà thế mà dám cùng Liêu Quốc Khánh âm mưu bắt cóc con , bà cũng là , tâm địa độc ác đến thế?”
Nói đoạn, cô giáng thêm một cái tát nữa: “Cái tát là đ.á.n.h thầy Kim, thầy thấy đáng cho bà. Trong những ngày tháng gian khổ nhất, thầy chắt bóp từng đồng để nuôi dưỡng loại ‘sói mắt trắng’ như bà.”
“Chát!” Lại một cái tát nữa vang lên khô khốc.
“Cái tát là đ.á.n.h cho chính . Trước đây quá nhân từ nên bà mới dám động đến con . Nếu bà dám đụng đến một sợi tóc của chúng, thề sẽ dùng d.a.o phẫu thuật cắt đứt gân tay của bà!”
Tô Lập Đình ôm lấy khuôn mặt nóng rát, cảm thấy nổ đom đóm mắt. Bà đến đây để cầu xin, cuối cùng thành thế ? Sợ Khương Tri Tri đ.á.n.h tiếp, bà hốt hoảng ôm mặt chạy biến ngoài.
Khương Tri Tri đương nhiên để bà thoát dễ dàng như . Liêu Quốc Khánh tội, Tô Lập Đình thể vô can? Cô lập tức gọi điện báo cảnh sát, tố cáo Tô Lập Đình liên quan đến cái c.h.ế.t của Kim Hoài Anh và âm mưu bắt cóc, sát hại trẻ em.
Xem , Liêu Quốc Khánh ở trong tù vẫn còn bao che cho tình nên khai Tô Lập Đình. lưới trời l.ồ.ng lộng, Tô Lập Đình nhanh ch.óng bắt giữ. Bà hối hận vô cùng, sớm thế tìm Khương Tri Tri mà trực tiếp mang Kim Khang bỏ trốn thật xa, cả đời Kinh Thị thì đến nông nỗi .
Vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra, nhưng đám cưới của Lý Tư Mân và Thẩm Lạc Già thì cận kề. Trước ngày cưới một ngày, Khương Chấn Hoa và Tống Vãn Anh khuyên nhủ mãi mới đưa Thẩm Lạc Già về nhà họ ở một đêm.
Thẩm Lạc Già vẫn thấy lạ lẫm, cứ gặng hỏi Tống Vãn Anh: “Tại khi cưới cô dâu và chú rể gặp ạ?”
Tống Vãn Anh mỉm dịu dàng: “Nếu con cùng Tư Mân ở bên trọn đời hạnh phúc, thì tối nay hai đứa gặp mặt. Nếu , hôn nhân sẽ gặp trắc trở, may mắn con ạ.”
Thẩm Lạc Già tuy ngốc nhưng tin những chuyện tâm linh, may mắn, nên lập tức gật đầu: “Vâng ạ, thế thì gặp, tối nay con gặp .”
Nga
Khương Chấn Hoa do dự suốt dọc đường, về đến nhà, nhân lúc Thẩm Lạc Già đang tò mò ngó nghiêng khắp nơi, ông nhỏ giọng hỏi vợ: “Bà định với Lạc Già một chút về chuyện... đêm tân hôn ?”
Tống Vãn Anh nghĩ đến vẻ mặt ngây ngô, năng kiêng dè của con gái, cũng thấy khó xử vô cùng: “Chuyện ... bảo mở lời thế nào bây giờ?” Cuối cùng, bà thở dài, thôi thì cứ để thuận theo tự nhiên, Lý Tư Mân là đứa trẻ điềm đạm và tinh tế, chắc chắn sẽ cách chỉ bảo cho cô.