Tô Lập Đình dẫn con trai khỏi đại viện, hằn học oán trách Kim Hoài Anh: “Lão già c.h.ế.t tiệt đó thật là, tin tưởng Khương Tri Tri đến thế? Đem hết thứ đưa cho cô mà để gì cho con trai ?”
Kim Khang mấy ngày nay như một con rối, lôi khắp nơi. Cậu lời , nhưng kẻ ngốc. Thấy đang cơn thịnh nộ, nhịn hỏi: “Mẹ, thật cho con , những lời cãi với ba hôm đó là thật giả?”
Tô Lập Đình khựng , xoay đứa con trai cao hơn cả cái đầu: “Con... con thấy hết ?”
Kim Khang gật đầu: “Con rõ cả . Mẹ con con ruột của ba, thật ?”
Tô Lập Đình vội vàng xua tay: “Không đời nào, thế chỉ để chọc tức lão già đó thôi, ai bảo ông cứ khư khư giữ đồ chịu đưa cho con.”
Kim Khang dễ lừa như : “Vậy và chú Liêu quan hệ gì? Tại mỗi chú tới, đều bắt con ngoài? Hai chuyện gì mà con ?”
Tô Lập Đình lúng túng: “Kim Khang, và chú Liêu chút việc riêng cần bàn, trẻ con nên nên mới bảo con ngoài, con nghĩ xiên xẹo thế?”
Kim Khang lắc đầu quầy quậy, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi: “Mẹ, con còn là đứa trẻ lên ba nữa. Hai mỗi chuyện cứ lén lén lút lút, con cũng đoán phần nào.” Cậu chua chát: “Mẹ thật với con khó thế ? Con là con trai của Liêu Quốc Khánh ?”
Câu hỏi trực diện khiến Tô Lập Đình trở tay kịp, sắc mặt bà tái mét: “Con... con cái gì ?” Bà lảng tránh ánh mắt của con trai.
Nhìn biểu cảm của , Kim Khang trong lòng đau nhói: “Mẹ, con thiên phú học hành, chúng về quê . Ở đây chỉ tổ quân cờ cho Liêu Quốc Khánh lợi dụng thôi.”
Tô Lập Đình im lặng, bà cam tâm trở về, bà tranh thủ cho con trai một tương lai hơn.
Kim Khang đau khổ tiếp: “Nếu ông con là con trai , tại bao năm qua hề quan tâm đến con? Trước ông mặc kệ, còn trông chờ ông sẽ đoái hoài ? Ông chẳng qua chỉ lợi dụng chúng để vẻ vang cho bản thôi.”
Tô Lập Đình nhíu mày: “Con còn trẻ con lắm, chẳng hiểu gì cả. Yên tâm , chỉ cần còn ở đây, sẽ lo cho con một tiền đồ xán lạn. Con nghĩ xem, con chịu khổ cực của công nhân, nếu còn nữa, ai sẽ lo cho con? Nếu dùng những thứ ba con để để tạo dựng phận, con sẽ cả đời cơm áo lo.”
Kim Khang im lặng. Cậu đúng sai, nhưng trực giác mách bảo rằng Liêu Quốc Khánh chẳng ý gì. Về cha Kim Hoài Anh, vẫn còn những ký ức . Hồi nhỏ, ông đối xử với , thường cho cưỡi cổ dạo quanh sân trường, dạy thơ cổ và kiến thức d.ư.ợ.c lý. Khi đó ông thường khen thông minh, lanh lợi.
từ khi theo về quê, cách giáo d.ụ.c của khác. Bà chỉ cần ăn no, bao giờ quan tâm đến việc học hành. Ở cái tuổi đáng lẽ dùi mài kinh sử, chỉ lêu lổng, chơi bời. Đến khi nhận tầm quan trọng của kiến thức thì đầu óc còn nhồi nhét chữ nghĩa nữa ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-591-muu-do-cua-lieu-quoc-khanh.html.]
Tô Lập Đình thấy con im lặng, bèn kéo tay : “Con yên tâm, là ruột của con, lẽ nào hại con? Lúc nếu con chịu khó học hành thì vất vả thế .”
Kim Khang mím môi. Cậu hồi nhỏ ham chơi, bài tập, thành tích bết bát. lúc đó chẳng ai quản giáo cả, Tô Lập Đình luôn chiều chuộng, khen chút thông minh vặt.
Tô Lập Đình thở dài: “Cái thằng , cũng chỉ vì cho con thôi mà.”
……
Liêu Quốc Khánh chuyện Khương Tri Tri từ chối Tô Lập Đình, nhưng ông hề nôn nóng. Ngược , ông còn an ủi bà : “Không , chúng cách thì sẽ khác cách. Chỉ cần khiến Khương Tri Tri mang tiếng ‘hữu danh vô thực’, lúc đó tự khắc sẽ thảo phạt cô .”
Tô Lập Đình hiểu: “Hữu danh vô thực là ? Cô ở cái đại viện đó chẳng danh tiếng ?” Lần bà đuổi Kim Khang , cứ để bên cạnh . Dù mặt Kim Khang, Liêu Quốc Khánh cũng sẽ gì quá đáng.
Liêu Quốc Khánh thản nhiên : “Nhà họ Sở cũng thế lực, họ một đứa con trai ngốc. Đến lúc đó cứ đề cử tìm Khương Tri Tri khám bệnh, nếu chữa khỏi, chẳng sẽ đập tan cái bảng hiệu ‘thần y’ của cô ?”
Tô Lập Đình nhíu mày: “ nếu cô nhận thì ? Cô đồng ý thì ai ép ?”
Liêu Quốc Khánh lạnh: “Cô cũng . Yên tâm , bà cứ việc bình tĩnh chờ xem kịch .”
Nga
Tô Lập Đình thở dài: “ bình tĩnh ? còn về nữa, kỳ nghỉ ở đơn vị sắp hết .”
Liêu Quốc Khánh đầy tự tin: “Đừng vội, chắc chắn sẽ thành công.”
……
Đêm đó, Khương Tri Tri trằn trọc mãi ngủ . Cô cứ suy nghĩ về mối liên hệ giữa Tống Vãn Anh và Thẩm Lạc Già mà tìm lời giải. Nửa đêm, cô lặng lẽ dậy phòng khách nghiên cứu sổ sách.
Chu Tây Dã trở theo, đắp chăn cho hai đứa nhỏ đang giữa. Tiểu Chu Kỉ gác cái chân ngắn cũn lên bụng ba, miệng chép chép như đang mơ thấy món gì ngon lắm.