Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 580: Điềm Báo Bất Thường

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:16:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại Thẩm Lạc Già trúng loại độc giống hệt Tống Vãn Anh? Rốt cuộc mắt xích nào sai?

Còn về tình trạng của Thẩm Lạc Già, qua bắt mạch, Khương Tri Tri phát hiện hồi nhỏ cô đúng là từng sốt cao dẫn đến tổn thương thần kinh não. Với mức độ tổn thương đó, nếu là khác thì lẽ trở thành kẻ ngốc thực sự. Thẩm Lạc Già thể tỉnh táo như bây giờ là một kỳ tích y học.

Nga

phản ứng chậm ở một phương diện nên mới những tác động xung quanh ảnh hưởng. Trước Khương Tri Tri cảm thấy cô sống tùy hứng, tản mạn là vì cô căn bản để tâm đến thế sự. Chỉ cần là việc cô quan tâm, cô thể gạt bỏ khỏi tâm trí, để chúng quấy nhiễu .

Kiểu như cô , hạnh phúc thể đơn giản, nhưng một khi ngõ cụt thì cũng cực kỳ cực đoan. Ví dụ như lời đe dọa g.i.ế.c cả nhà Thẩm Thanh Bình, khác thể chỉ là lời tàn nhẫn cho bõ tức, nhưng Thẩm Lạc Già thì thật sự sẽ tay. Giống như gặp tên cướp hôm , cô ghét ác như kẻ thù nên tay vô cùng tàn nhẫn.

Khương Tri Tri nghĩ mãi manh mối, nhưng trong lòng dâng lên niềm thương cảm cho cảnh ngộ của cô gái .

Về đến nhà, cả gia đình đang đợi cô dùng cơm tối. Chu Thừa Chí cũng về đến nơi, đang ôm Tiểu Chu Kỉ trêu đùa. Thấy Khương Tri Tri cửa, Phương Hoa giục cô rửa tay ăn cơm, tò mò hỏi: “Thẩm Lạc Già tìm con chuyện gì thế?”

Khương Tri Tri rửa tay xong liền xuống, kể sự việc một cách vắn tắt: “Con nghi ngờ bà nội cô lẽ còn nữa. Nhà họ Thẩm thấy cô thông minh nên mới lừa gạt, ép cô ngoan ngoãn lấy chồng.”

Phương Hoa nhíu mày thật c.h.ặ.t, bất bình : “Ôi trời, cái nhà kiểu gì ? Dù cũng là con gái ruột, cho dù ngốc nghếch thật chăng nữa thì cũng thể đẩy con hố lửa như thế chứ.”

Chu Thừa Chí vốn khá am hiểu về nhà họ Sở, liền lên tiếng: “Nhà họ Sở ? Ba , ông đúng là một đứa con trai ngốc, năm nay cũng ba lăm, ba sáu tuổi . Ngốc đến mức nào ư? Chính là giữa mùa đông giá rét mà mặc quần áo cứ thế chạy đường, hễ phát bệnh là bắt đầu cởi sạch đồ, trần như nhộng chạy loạn khắp nơi.”

“Để giữ thể diện, mấy năm nay họ đều nhốt đứa con trai đó trong nhà, cho ngoài, cũng chẳng thấy tin tức gì. Không ngờ bây giờ định tìm vợ cho nó.”

Phương Hoa càng càng thấy chướng tai: “Thế chẳng là hại đời con gái nhà ? Nhà họ Sở cũng thật thất đức, con trai như thì tìm bảo mẫu mà hầu hạ đến già, còn cưới vợ gì cho mang tội?”

Chu Thừa Ngọc bên cạnh lạnh: “Chị dâu đừng nữa, con trai ông như thế, cô gái bình thường nào mà thèm gả .”

Chu Thừa Chí gật đầu: “, nếu thì nhà họ chẳng tốn công lừa một cô gái từ nông thôn về gì.”

Phương Hoa tức giận mắng một câu: “ là một lũ súc sinh! Làm mà chẳng chút lương tâm nào.”

Khương Tri Tri vội vàng trấn an chồng: “Mẹ, đừng giận quá mà hại , chuyện nhà chúng cũng khó lòng can thiệp.”

Phương Hoa vẫn nguôi giận: “Sao mà giận cho , một đứa trẻ đang yên đang lành đẩy chỗ c.h.ế.t, bọn họ còn là nữa ? Còn cả cái lão họ Sở nữa, đúng là thiếu đức.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-580-diem-bao-bat-thuong.html.]

Chu Thừa Ngọc cũng hùa : “Thật là hổ, chỉ tội nghiệp cho cô bé , cũng trạc tuổi Tri Tri nhà thôi.”

Chu Thừa Chí thấy hai phụ nữ càng càng hăng, bèn nhỏ giọng nhắc nhở: “Hai bà nhỏ chút, đừng Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương sợ. Dù đây cũng là chuyện riêng của nhà , chúng tức c.h.ế.t cũng chẳng giải quyết gì.”

Phương Hoa cân nhắc: “Hội phụ nữ quản chuyện ? Hay để kiện bọn họ?”

Chu Thừa Chí đỡ trán: “Ai mà quản nổi chuyện ? Hơn nữa con bé nhà họ Thẩm ngốc thật, chính nó cũng gật đầu đồng ý mà. Thôi , chuyện chúng với , quản .”

Phương Hoa thở dài, trong lòng vẫn khỏi xót xa cho Thẩm Lạc Già.

Đêm đó, Thương Thương nhõng nhẽo đòi ngủ cùng ba . Cô bé quấy, Tiểu Chu Kỉ cũng đòi theo. Có điều, Tiểu Chu Kỉ chủ kiến, bé ôm Khương Tri Tri gọi ", " một hồi, đó nhanh ch.óng chạy lên lầu ôm cái gối nhỏ của xuống, còn quên kéo theo cả cái chăn nhỏ của em gái.

Vì ôm quá nhiều đồ nên xuống cầu thang , ở đầu cầu thang, ném chăn và gối xuống , đó xoay m.ô.n.g, cẩn thận bò lùi từng bậc xuống .

Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc ở lầu đến gập cả : “Ôi chao, Tiểu Chu Kỉ nhà giỏi quá, còn mang cả đồ cho em gái nữa kìa.”

Khương Tri Tri mỉm tới nhặt đồ giúp con, bế bé lên: “Được , đêm nay cả Thương Thương và Tiểu Chu Kỉ đều ngủ với ba nhé.”

Hai đứa nhỏ vui sướng khôn xiết. Tiểu Chu Kỉ lập tức vẫy tay chào bà nội và cô: “Bà nội, ngủ ngon, bái bai!” Lại khiến cả nhà một trận hả hê.

Đang lúc khí vui vẻ, đột nhiên một tiếng sấm vang dội như x.é to.ạc bầu trời, ầm ầm nổ ngay đỉnh đầu. Phương Hoa kinh hãi ngoài cửa sổ: “Chuyện gì thế ? Sao tự nhiên sấm sét to như ?”

Cuối tháng Chín, sắp sang tháng Mười Một , sấm sét lúc là chuyện vô cùng bất thường. Tiếng nổ lớn đến mức cảm giác như mặt đất chân cũng đang rung chuyển.

Phản ứng đầu tiên của Khương Tri Tri là động đất. Cô lập tức ôm lấy Tiểu Chu Kỉ định chạy ngoài. Chu Tây Dã cũng hét lớn bảo Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc mau chạy , một tay bế Thương Thương, tay kéo c.h.ặ.t Khương Tri Tri lao khỏi nhà.

Chu Thừa Chí cũng từ thư phòng hớt hải chạy , miệng hô lớn: “Phương Hoa, mau lên! Động đất , ôm cháu chạy ngoài ngay!”

 

 

Loading...