Lưu Lị tức giận trừng mắt, mắng át : “Sao mày lắm lời thế! Tao thì lỡ mày hớ đắc tội thì ? Tao tất cả cũng chỉ vì cho mày thôi!”
Thẩm Thanh Bình đồng tình liếc vợ một cái, đó vẫy tay gọi Thẩm Lạc Già gần: “Được , nếu con ba tìm chữa bệnh cho bà nội, thì con tuyệt đối lời ba sắp xếp.”
Thẩm Lạc Già khẽ “” một tiếng, cúi đầu im lặng như một khúc gỗ.
Lưu Lị vẫn thấy bực bội trong lòng, bà hậm hực lườm con gái một cái: “Thôi, mau bếp phụ giúp , đây chỉ thêm chướng mắt.”
Thẩm Lạc Già lẳng lặng bếp.
Lưu Lị vẫn ngừng oán trách chồng: “ , năm đó ông nhất quyết nhặt nó về gì ? Từ ngày nó, nhà cứ liên tục gặp xui xẻo. Đầu tiên là em trai mắc bệnh qua đời, đó đến lượt ba cũng theo. là cái thứ ám quẻ.”
Thẩm Thanh Bình nhíu mày, liếc về phía phòng bếp hạ thấp giọng: “Bà nhỏ thôi. Chẳng lúc đó nhất quyết đòi nhặt về, bảo là đứa trẻ đáng thương .”
Lưu Lị hừ lạnh: “Đáng thương cái nỗi gì? Chắc chắn là mệnh nó quá cứng, khắc cha khắc nên mới vứt bỏ, thế mà ông rước cái nợ về.”
Thẩm Thanh Bình gằn giọng: “Chuyện cũ đừng nhắc nữa. Bây giờ việc quan trọng nhất là dỗ dành nó gả nhà họ Sở cho êm .”
Nghe đến đây, Lưu Lị đột nhiên nở nụ đắc ý. Bên ngoài đồn thổi con trai nhà họ Sở mù lòa, tàn tật, nhưng sự thật còn tệ hơn thế nhiều: bệnh tâm thần nặng.
Bà nỡ để con gái ruột của gả chỗ đó, nên mới tính kế đưa đứa con nuôi vật hy sinh.
*
Khương Tri Tri khi nào Thẩm Lạc Già mới tìm đến , nên khi về nhà, cô đem chuyện kể cho Chu Tây Dã.
Chu Tây Dã bế con gái, nghiêm túc lắng vợ "buôn chuyện". Anh thỉnh thoảng đưa những câu hỏi gợi mở, phối hợp nhịp nhàng với trí tưởng tượng phong phú của cô.
Khương Tri Tri càng phân tích càng thấy lý: “Em thấy thái độ của nhà họ Thẩm đối với cô con gái hời hợt, chắc chắn là gả ! , gì về nhà họ Sở ?”
Chu Tây Dã trầm ngâm một lát: “Họ Sở ở Kinh Thị nhiều, quyền thế nhất hiện nay là thủ trưởng phụ trách quân khu Hoa Bắc.”
Khương Tri Tri gật đầu cái rụp: “Chắc chắn là ông ! Phải là chức vị cao hơn Thẩm Thanh Bình vài cấp thì ông mới tốn công nịnh bợ như thế. mà, con trai nhà họ Sở thật sự vấn đề ?”
Chu Tây Dã quả thật phong phanh chuyện . Triệu Hải Dương vốn là thạo tin ở Kinh Thị, gần đây gặp và kể vài chuyện phiếm.
“Nghe nhà họ Sở một trai một gái. Đứa con trai năm nay cũng ngoài ba mươi , nhưng đầu óc vấn đề, quanh năm suốt tháng chỉ nhốt trong nhà, hiếm khi lộ diện mặt ngoài.”
Khương Tri Tri tò mò hỏi tới: “Sau đó thì nữa?”
Chu Tây Dã lắc đầu: “Anh cũng chỉ đến đó thôi, những chuyện khác rõ lắm.”
Khương Tri Tri tỏ vẻ tiếc nuối: “Anh ai kể ? Khi nào dịp hỏi kỹ xem .”
Cô thầm nghĩ, liệu giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết nhỉ? Nam chính đồn là tàn tật, thiểu năng nhưng thực chất là một đại lão ẩn , chờ ngày nữ chính gả để cùng lật ngược thế cờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-578-toan-tinh-cua-nha-ho-tham.html.]
Chu Tây Dã thấy đôi mắt vợ sáng rực vẻ hóng chuyện, liền mỉm : “Được , để lát nữa hỏi cho em.”
Khương Tri Tri hài lòng mặt: “Phải cho trọn vẹn chứ, nếu em với và cô ở nhà chẳng chủ đề gì để bàn luận cả.”
Chu Tây Dã: “...”
*
Khương Tri Tri ngờ rằng ngay trong buổi chạng vạng hôm đó, Thẩm Lạc Già tìm đến tận nơi.
Cô định mời Lạc Già nhà nhưng cô bé nhất quyết chịu, Khương Tri Tri đành cổng đại viện để gặp.
Vừa khỏi cổng, cô thấy Thẩm Lạc Già nép bên đường, vẫn là chiếc áo sơ mi hoa nhí cũ kỹ, hai b.í.m tóc đen nhánh rũ n.g.ự.c, phần tóc mái dày che khuất nửa khuôn mặt. Cô bé xách theo một chiếc giỏ tre nhỏ, bộ quần áo rộng thùng thình càng tôn lên vóc dáng mảnh khảnh, đơn bạc.
Khương Tri Tri quanh thấy vắng , liền bước tới hỏi: “Sao em phòng trực ban chờ cho ấm?”
Thẩm Lạc Già đưa tay vén nhẹ lọn tóc mái, nở một nụ rạng rỡ với Khương Tri Tri: “Không chị, nếu em đó nghiêm chỉnh thì còn giống 'em' nữa.”
Khương Tri Tri lập tức hiểu ý. Thẩm Lạc Già đang đóng vai một cô gái nông thôn ngây ngô, nhút nhát, thể tự tin bước phòng trực ban của quân khu ?
Cô bật : “Em sợ chị sẽ đem chuyện cho ba em ?”
Thẩm Lạc Già lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ tin cậy: “Em chị sẽ thế. Trực giác của em luôn chuẩn.”
Khương Tri Tri quanh một lượt: “Chúng rừng cây phía chuyện cho kín đáo nhé?”
Thẩm Lạc Già gật đầu, lẳng lặng theo Khương Tri Tri.
Nga
Tìm một khoảnh đất khô ráo, Khương Tri Tri bệt xuống, vỗ vỗ chỗ bên cạnh: “Em ngại bẩn ?”
Thẩm Lạc Già ngẩn , dứt khoát xuống, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết: “Sao em ngại chứ, em là dân nhà quê chính hiệu mà.”
Khương Tri Tri một nữa quan sát kỹ Thẩm Lạc Già. Cô gái thực sự xinh , nụ của cô mang theo vẻ đơn thuần, chất phác nhưng cũng đầy sức sống: “Em vẫn luôn sống với bà nội ở quê ?”
Thẩm Lạc Già gật đầu: “Vâng ạ. hồi nhỏ em từng một trận sốt cao nặng, từ đó đầu óc chút vấn đề, đôi khi chuyện cứ đầu Ngô Sở.”
Khương Tri Tri lắc đầu: “Nhìn em bây giờ, thấy giống vấn đề gì cả.”
Thẩm Lạc Già vui vẻ rộ lên: “Thật ạ? Hồi nhỏ đám trẻ trong thôn gọi em là đồ ngốc, em liền lao đ.á.n.h cho tụi nó một trận tơi bời. Tuy đầu óc em nhanh nhạy nhưng sức em lớn lắm, tụi nó chẳng đứa nào đ.á.n.h em cả.”
“Đánh , tụi nó chạy về mách cha . Thế là lớn kéo đến nhà mắng vốn bà nội em. Bà nội em sẽ cầm chổi đuổi hết bọn họ ngoài, đó lén luộc trứng gà cho em ăn.”
Khi kể những kỷ niệm , đôi mắt Thẩm Lạc Già lấp lánh niềm vui, nhưng sâu trong đó thoáng hiện một tầng sương mờ ảo.