Tô Lập Đình lúc cũng đang cân nhắc việc đưa Kim Khang rời khỏi Kinh Thị. Dù những lời hứa hẹn của Liêu Quốc Khánh hấp dẫn, nhưng bà con trai sự thật về thế của . Bà sợ con trai sẽ khinh bỉ . Giữa bà và Liêu Quốc Khánh vốn chẳng tình cảm sâu đậm gì, tất cả chỉ là sai lầm một quá chén năm xưa.
Đang lúc rối bời thì Liêu Quốc Khánh tìm đến. Biết chuyện cần bàn, Tô Lập Đình đưa tiền bảo Kim Khang ngoài dạo. Chàng trai mười chín tuổi dường như lờ mờ nhận điều gì đó, cầm tiền, ném cho Liêu Quốc Khánh một ánh đầy căm hận mới bước khỏi phòng.
Nga
Liêu Quốc Khánh cái đó cho khó chịu, gắt lên với Tô Lập Đình: “Thằng nhóc đó ý gì hả? Nó dám trừng mắt như thế ? Nó là cha nó ?!”
Tô Lập Đình vội vàng bịt miệng : “Ông điên mà gào lên thế? Ông cả thiên hạ ? Ông định cho con con đường sống nữa ?” Nếu chuyện Kim Khang là con ngoài giá thú bại lộ, con bà chỉ nước c.h.ế.t vì miệng đời.
Liêu Quốc Khánh hậm hực: “ gì sai ? Nó là con , quyền dạy bảo nó chứ.”
Tô Lập Đình lạnh: “Ông luôn miệng là con ông, ông dám công khai nhận nó ? Ông dám để mụ vợ ở nhà ông con riêng bên ngoài ?”
Liêu Quốc Khánh cứng họng. Hắn thực sự dám. Vợ là Kinh Thị gốc, bố vợ chút chức quyền trong nhà máy, nhờ thế mà mới bám trụ mảnh đất thủ đô .
Tô Lập Đình nhíu mày: “Nếu dám thì đừng nhắc chuyện đó nữa. nghi là Khương Tri Tri chuyện , chuyện rùm beng thêm, định đưa con về quê.”
“Không !” Liêu Quốc Khánh vội vàng ngắt lời. “Bà định bỏ cuộc dễ dàng thế ? Như chẳng là dâng cuốn b.út ký của Kim Hoài Anh cho Khương Tri Tri ? Bà thứ đó giá trị đến mức nào .”
“Nó còn đáng giá hơn cả gia sản của ông đấy. Bà nghĩ cho thì cũng nghĩ cho tương lai của Kim Khang chứ.”
Tô Lập Đình bực bội: “ đòi nhưng cô bảo , lấy bằng chứng mà ép ? Ông bảo ông thấy, ông dám chứng ? Nếu ông mặt, quan hệ của chúng sẽ bại lộ, lúc đó Kim Khang ?”
Liêu Quốc Khánh suy tính một lát : “Bà đừng cuống. Chuyện phức tạp đến thế . Nếu cô chịu đưa, bà cứ tìm đến lãnh đạo bệnh viện nơi cô việc mà ầm lên. Cứ khăng khăng là khi c.h.ế.t Kim Hoài Anh dặn giao thứ đó cho bà. Chúng cứ đục nước béo cò, ép cô nôn mới thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-574-da-tam-cua-lieu-quoc-khanh.html.]
Tô Lập Đình cảm thấy vô cùng mệt mỏi: “ cãi với cô một , Khương Tri Tri thông minh, càng nhiều thì càng dễ lộ sơ hở.”
Liêu Quốc Khánh bà : “Vậy bà cam tâm để mất trắng ?”
Tô Lập Đình thẳng mắt : “Cam tâm chứ ? thiên tài y học mà cần thứ đó. Năm xưa Kim Hoài Anh cũng từng dạy nhưng học . thừa ông gọi đến đây là vì ông cuốn b.út ký đó cho bản ông thôi.”
Liêu Quốc Khánh trúng tim đen nhưng vẫn cố bao biện: “ nó cũng là vì tương lai của Kim Khang thôi. Chẳng lẽ bà nó cả đời chỉ là một kẻ tầm thường ? Bây giờ thi đại học khôi phục, cạnh tranh sẽ lớn. Bà con một chỗ vững chắc ?”
Tô Lập Đình d.a.o động. Kim Khang chính là điểm yếu lớn nhất của bà . Bà cũng con tương lai xán lạn, nhưng thực tế là Kim Khang khiếu học hành, đến cái bằng cấp hai còn lấy nổi. Đi công nhân thì bà xót con vất vả.
Liêu Quốc Khánh thấy bà im lặng thì bồi thêm: “Bà suy nghĩ cho kỹ . Đây là con đường tắt duy nhất để Kim Khang đổi đời. tuy thể nhận nó công khai, nhưng sẽ dốc sức lo cho nó. Dù cũng chỉ hai đứa con gái, thứ của cũng sẽ để cho nó hết.”
*
Những ngày đó, Khương Tri Tri bận rộn đến tối mặt tối mũi. Công việc ở phòng thí nghiệm giờ đây do cô phụ trách chính, cô rà soát bộ những phần việc mà đám của Liêu Quốc Khánh từng vì yên tâm về độ chính xác.
Ngày nào cô cũng tăng ca đến tận khuya, khi về đến nhà thì hai đứa nhỏ ngủ say từ lâu. Chu Tây Dã ngày nào cũng kiên trì đến đón vợ tan . Trên đường về, thỉnh thoảng họ ghé một gánh mì ven đường để ăn khuya.
Đêm cuối tháng chín, gió đêm bắt đầu mang theo lạnh se sắt. Ngồi bên lề đường, xì xụp bát mì nóng hổi, Khương Tri Tri cảm thấy lòng bình yên lạ thường. Gánh mì nhỏ ngay ánh đèn đường vàng vọt, xe đẩy thắp một ngọn đèn dầu leo lét, bên cạnh là chiếc bếp than tổ ong đỏ lửa.
Chủ quán là một bà cụ tóc bạc phơ, lưng còng, đôi chân bó nhỏ xíu phần chậm chạp. Bà cụ dùng nước dùng kho thịt đậm đà chuẩn sẵn ở nhà, chan bát mì sợi chín tới, tạo nên một hương vị mộc mạc mà khó quên.