Phương Hoa vuốt tóc Thương Thương dặn dò: “Sau con đừng chiều tụi nó quá, trẻ con thông minh lắm, ai hiền là bắt nạt ngay đấy, đừng để tụi nó nắm thóp.”
Thương Thương dường như hiểu bà nội đang , cô bé liền xoay nhào lòng Phương Hoa, nũng nịu: “Bà nội là nhất, bà nội thơm thơm quá .”
Phương Hoa mắng yêu: “Xem kìa, cái miệng nhỏ ngọt ? Mới tí tuổi đầu mà dẻo miệng thế , lớn lên còn thế nào nữa.”
Đợi hai đứa nhỏ ăn xong cây kem, thấy nắng buổi sáng dịu nhẹ, Phương Hoa đề nghị để chúng chơi ở quảng trường phơi nắng thêm một lát. Bà thỉnh thoảng kể cho Chu Tây Dã những chuyện vụn vặt trong năm qua, đặc biệt là về Khương Tri Tri.
“Giờ Tri Tri còn béo lên một chút đấy. Năm ngoái con bé gầy đến đáng sợ, cứ lo nó sẽ ngất xỉu bất cứ lúc nào. Cũng may năm nay con bé tự điều chỉnh hơn. Người trong viện ai cũng khen Tri Tri bản lĩnh, nhưng cũng kẻ lời cay nghiệt, bảo vì con bé tình cảm sâu đậm với con nên mới giữ trạng thái như .”
“Mấy lời đó con cứ để ngoài tai thôi, đừng bận tâm gì.”
Chu Tây Dã trầm mặc một lát hỏi: “Vậy... ai bắt nạt cô ?”
Phương Hoa trừng mắt: “Bắt nạt? Mẹ xem ai dám! Ai mà dám đụng đến Tri Tri, đừng nhà họ Chu để yên, mà cả cái đại viện cũng chẳng ai đồng ý . Tri Tri bây giờ là bảo bối của cả viện, che chở con bé nhiều lắm. Còn chuyện bên ngoài thì càng lo, Tri Tri nhà bao giờ là chịu để chịu thiệt cả.”
Hai trò chuyện để mắt tới hai đứa nhỏ đang chạy nhảy nô đùa. Tiểu Chu Kỉ chơi một lát mồ hôi đầm đìa, Phương Hoa vội vàng lấy khăn tay lau cho cháu.
Chỉ một loáng chú ý, Thương Thương chạy tới ven bụi cây, bắt một con cóc ghẻ lớn. Cô bé lạch bạch chạy về, vẻ mặt hớn hở như tìm báu vật, bất ngờ ném con cóc lên đùi Chu Tây Dã: “Ba ba, cho ba em bé nè...”
Chu Tây Dã, từng đối mặt với bao hiểm nguy, hổ báo sài lang cũng hề nao núng, mà lúc con cóc ghẻ sần sùi đùi cho giật kinh hãi. Con cóc to hơn cả lòng bàn tay , lớp da xù xì trông cực kỳ đáng sợ.
Anh im lặng vài giây, thể tin nổi cô con gái trắng trẻo, xinh xắn của sở thích "mặn" đến thế: “Thương Thương, con độc đấy, bắt bừa bãi con.”
Nga
Trong lòng đang đấu tranh dữ dội giữa việc bật dậy hất con cóc và việc nhẹ nhàng khuyên bảo con gái rằng thứ thể chơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-555-so-thich-ky-la-cua-thuong-thuong.html.]
Phương Hoa dù chứng kiến cảnh nhiều nhưng vẫn thấy rùng . Bà lùi mấy bước, bất đắc dĩ với con trai: “Mẹ cũng chẳng nữa, Thương Thương cứ như khiếu phát hiện mấy thứ . Con bé chẳng sợ gì cả, cứ thấy là bắt bằng . Cái còn nhẹ đấy, nó còn từng bắt cả rắn nữa kìa. Con cóc chắc sắp ngủ đông nên mới chậm chạp để nó bắt đấy.”
Đôi mắt Thương Thương sáng rực ba, ngón tay nhỏ chỉ con cóc: “Em bé lắm mà, ba ba thích ?”
Chu Tây Dã dở dở , tiên dỗ dành Thương Thương ném con cóc bụi cây, đó dắt cô bé bể nước gần đó rửa tay thật kỹ. Anh chà xát đôi bàn tay trắng nõn của con, sợ nọc cóc tổn thương làn da mỏng manh .
Thương Thương ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vẫn kiên trì hỏi: “Ba ba ơi, em bé đó thật mà đúng ạ?”
Chu Tây Dã đành dối lòng gật đầu: “Đẹp, nhưng Thương Thương đừng bắt chúng nữa nhé. Chúng cũng về nhà tìm của mà.”
Thương Thương khanh khách: “Chơi một lát về tìm , Thương Thương cũng tìm nha.”
Trên đường về, Chu Tây Dã bế Thương Thương, còn Phương Hoa dắt Tiểu Chu Kỉ. Phương Hoa thở dài: “Chẳng hiểu Thương Thương xinh xắn thế mà thích mấy thứ kỳ quái đó. Nào là nhện, thằn lằn, tắc kè, con bé đều bắt hết. Mẹ chỉ sợ nó học, nếu vẫn giữ cái tính thì giáo viên chắc phát điên mất, mà bạn bè cũng chẳng ai dám chơi cùng.”
Chu Tây Dã cô con gái đang tựa đầu vai mỉm ngọt ngào, trong lòng cũng đầy thắc mắc. Một cô bé nũng nịu thế sở thích "độc lạ" đến ?
Phương Hoa sang Tiểu Chu Kỉ: “Còn Tiểu Chu Kỉ nhà thì tinh lực dồi dào quá mức, sức phá hoại cực lớn. Bát đũa trong nhà bao nhiêu bộ , thứ đều đặt ở chỗ nó với tới mới yên tâm.”
Chu Tây Dã gật đầu đồng tình, hôm qua lĩnh giáo "tài năng" của con trai . Chỉ cần lơ là một giây là cái cốc đ.á.n.h răng của biến thành gáo múc nước bồn cầu ngay lập tức. Hai đứa nhỏ , diện mạo thì như thiên thần nhưng mỗi đứa một kiểu "quậy" riêng khiến lớn kịp trở tay.
...
Trong khi đó, Tôn Hiểu Nguyệt vì chuyện Chu Tây Dã còn sống trở về mà tức đến mất ngủ cả đêm. Cô tài nào hiểu nổi, trọng sinh trở về mà vận mệnh của đổi ch.óng mặt đến thế. Đặc biệt là nhà họ Chu, từ Chu Thừa Chí đến Phương Hoa đều giống kiếp chút nào. Ngay cả Khương Chấn Hoa và Tống Vãn Anh cũng phát hiện sự thật về thế của cô sớm hơn nhiều so với kiếp .