Trừ bỏ xin , nên cái gì. Hơn nữa mặc kệ cái gì, phân lượng đều quá nhẹ so với những gì cô chịu đựng.
Hai ở trong phòng chỉ mới ôm một lát thì Tiểu Chu Kỉ dùng một cú đá bạo lực tung cửa xông . Cậu nhóc giống như một đầu tàu hỏa nhỏ lao tới. Khương Tri Tri nhanh ch.óng đẩy Chu Tây Dã , xổm xuống đón lấy Tiểu Chu Kỉ đang nhào tới.
Tiểu Chu Kỉ đưa viên kẹo trong tay cho : “Mẹ ăn, ăn .”
Khương Tri Tri ôm lấy con trai: “Cảm ơn Tiểu Chu Kỉ, còn cho kẹo nữa cơ đấy.” Nói cô bế Tiểu Chu Kỉ lên.
Nga
Tiểu Chu Kỉ đầu đúng lúc chạm ánh mắt của Chu Tây Dã, lập tức banh khuôn mặt nhỏ , hung hăng trừng mắt một cái, thở phì phì đầu , thèm để ý tới nữa. Chu Tây Dã chút bất đắc dĩ, hai đứa nhỏ thích .
Tiểu Chu Kỉ kiên trì bắt Khương Tri Tri ăn kẹo, nhưng bé cũng bóc vỏ kẹo, chỉ thể để nguyên cả vỏ mà nhét miệng : “Mẹ ăn , đừng ha.” Bàn tay nhỏ còn giống như đang dỗ dành em bé, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai .
Mãi cho đến lúc ăn cơm, hai đứa nhỏ vẫn chí khí, quyết tâm thèm phản ứng với Chu Tây Dã! Đến buổi tối ngủ, hai đứa nhỏ hiếm khi nháo một trận, lóc đòi ngủ cùng ……
Phương Hoa Tiểu Chu Kỉ đang ôm gối nhỏ, còn Thương Thương thì túm c.h.ặ.t cái chăn con, dở dở : “Thương Thương, Tiểu Chu Kỉ, đêm nay ngủ cùng bà nội ?”
Tiểu Chu Kỉ tính tình lớn, uốn éo : “Không…… Muốn cơ.”
Thương Thương thì diễn đạt rõ ràng: “Thương Thương ngủ với , dỗ , bà nội là lớn, tự ngủ nha.”
Phương Hoa xoa xoa đầu nhỏ của Thương Thương: “ mà bà nội ngủ cùng Thương Thương mà.”
Thương Thương kiên định lắc đầu, ngữ khí mềm mại: “Không , Thương Thương ở cùng , thể ở cùng bà nội .”
Khương Tri Tri hai tí hon đang nghiêm trang chuyện với Phương Hoa, qua một tay ôm lấy một đứa: “Được , đêm nay Thương Thương cùng Tiểu Chu Kỉ đều ngủ cùng .”
Phương Hoa chút do dự, rốt cuộc Chu Tây Dã mới trở về, vợ chồng son còn kịp hảo hảo tâm sự tình cảm. “Để dỗ chúng nó thêm chút nữa xem, cũng bám con như , hôm nay thế ?”
Khương Tri Tri : “Không , thể bọn nhỏ cũng ngủ cùng ba ba đấy.”
mà kết quả như . Hai cái tiểu gia hỏa vui vẻ leo lên giường lớn trong phòng , lăn qua lăn , lộn nhào giường, còn ôm khanh khách. thấy Chu Tây Dã mặc áo ba lỗ, tóc ướt dầm dề bước , hai bạn nhỏ nháy mắt nghiêm chỉnh, trợn tròn mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-544-dong-doi-hy-sinh.html.]
Hai cái đầu nhỏ nhất trí sang Chu Tây Dã, dõi theo xuống mép giường. Tiểu Chu Kỉ lập tức bò tới, duỗi tay đẩy Chu Tây Dã: “Không , cho .”
Thương Thương cũng bò gần, vẻ mặt nghiêm túc Chu Tây Dã: “Đây là giường của , chú , cháu và em trai mới nha.”
Khương Tri Tri buồn hỏi: “Vậy cho ba ba ngủ ở ?”
Câu hỏi khó hai đứa nhỏ, nhưng tóm là cho ba ba ngủ ở đây. Tư duy của Thương Thương rõ ràng: “Ba ba , , đuổi ba ba ngoài, về nhà của chú . Đây là nhà của cháu, em trai và .”
Khương Tri Tri Chu Tây Dã một cái, ôm lấy Thương Thương: “Ở đây cũng là nhà của ba ba mà, chúng đều là một nhà. Ba ba chọc , là vì vui quá thôi. Vậy tối nay chúng ngủ cùng ?”
Trẻ con vẫn là dễ dỗ dành, bao lâu , hai đứa nhỏ đồng ý chấp nhận Chu Tây Dã. Chúng bắt đầu mật bò tới bò lui , còn khanh khách vui vẻ.
Chu Tây Dã hai đứa con lăn lộn mệt mỏi: “Mấy giờ thì bọn nhỏ ngủ?”
Khương Tri Tri hai con, lắc đầu: “Trước giờ là ngủ say , hôm nay hưng phấn quá nên ngủ . Kệ chúng , lát nữa chơi mệt tự khắc sẽ ngủ.”
Chu Tây Dã Khương Tri Tri đang ở mép giường gấp quần áo cho con, yết hầu khẽ chuyển động: “Tri Tri, chuyện cố ý gạt em, chỉ là tình huống lúc đó quá khẩn cấp.”
Khương Tri Tri trầm mặc. Nếu là cô, cô khẳng định cũng sẽ đưa lựa chọn giống như Chu Tây Dã.
Giọng Chu Tây Dã trầm thấp hơn vài phần: “Trường Khôn hy sinh .”
Khương Tri Tri đột ngột ngẩng đầu, Chu Tây Dã: “Khi nào?” Cô còn nhớ rõ Vương Trường Khôn, lính luôn theo bên cạnh Chu Tây Dã với vẻ mặt trung hậu thật thà. Anh còn nhắc tới vợ , chị tên là Thục Phân, là một cán bộ văn hóa, còn sinh cho một đứa con trai.
Chu Tây Dã rũ mắt, vuốt ve đầu nhỏ của Thương Thương đang ghé n.g.ự.c : “Một năm . Lần đó thương vong của chúng t.h.ả.m trọng, cấp hạ lệnh cho đội rút lui. chúng cam lòng, nếu rút về thì sự hy sinh của đồng đội chẳng là uổng phí ? Cho nên, lựa chọn ở .”
Khương Tri Tri im lặng, buông quần áo trong tay xuống, leo lên giường. Giống như Thương Thương, cô cũng ghé n.g.ự.c Chu Tây Dã, vòng tay ôm lấy con gái. Thương Thương thấy cũng ghé đây, khanh khách, bàn tay nhỏ vuốt ve mắt mày Khương Tri Tri, miệng ngừng gọi "Mẹ ơi, ơi".
Tiểu Chu Kỉ vốn bò xuống cuối giường chơi, thấy và chị đều ghé ba ba, còn tưởng là trò chơi gì ho mà rủ . Cậu bé nhanh ch.óng bò , đè lên Khương Tri Tri, sung sướng. Bầu khí vốn chút nặng nề áp lực hai đứa nhỏ phá vỡ.