Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 523: Tiểu Bá Vương Bảo Vệ Chị

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:15:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tri Tri hiếm khi về nhà sớm, bước sân thấy tiếng Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc đang tranh luận sôi nổi.

Nhìn quanh sân, Tiểu Chu Kỉ đang chạy tới chạy lui, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả trán. Phía , chị Trần cứ đuổi theo sát nút, chỉ sợ lơ là một giây là thằng bé sẽ vớ cái gì đó nhét tọt miệng.

Thấy về, Tiểu Chu Kỉ lập tức đổi hướng, đôi chân ngắn cũn lảo đảo chạy tới ôm c.h.ặ.t lấy chân Khương Tri Tri, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên khanh khách.

Trong miệng thằng bé lúc chỉ mới bập bẹ gọi hai tiếng: “Mẹ, ”.

Khương Tri Tri dở dở xổm xuống: “Sao con ngoài chơi? Nhìn xem , chạy đến mồ hôi đầm đìa thế đây.”

Phương Hoa bế Thương Thương tới, vẻ mặt bất đắc dĩ buồn kể : “Hồi chiều bế sang nhà Hà Gia Năm chơi, kết quả nhà họ Lưu cũng mang cháu nội sang đó.”

“Ai ngờ Tiểu Chu Kỉ nhà liền đ.á.n.h luôn.”

Khương Tri Tri kinh ngạc tròn mắt: “Dạ? Tiểu Chu Kỉ nhà bé tí thế đ.á.n.h ạ?”

Chu Thừa Ngọc hừ một tiếng bênh vực: “Cái cũng trách Tiểu Chu Kỉ . Thằng cháu nhà họ Lưu chắc cũng ba tuổi nhỉ? Cao hơn Tiểu Chu Kỉ cả một cái đầu, thế mà nó giật bánh quy của Thương Thương. Tiểu Chu Kỉ lao tới đẩy nó là nó đáng đời.”

Phương Hoa rộ lên, kể chi tiết tình hình lúc đó cho Khương Tri Tri : “Thằng bé Lượng Lượng giật bánh quy của Thương Thương, Thương Thương chịu cho, cuống quýt kêu ‘a a’ phản đối. Thế là Tiểu Chu Kỉ từ chui , lao tới đẩy ngã Lượng Lượng.”

“Xong thằng bé đột nhiên ôm lấy Lượng Lượng, c.ắ.n phập má thằng bé một cái rõ đau, mấy bà già còn kịp phản ứng gì cả.”

Lúc đó mấy lớn đều mặt, chẳng ai ngờ tốc độ của Tiểu Chu Kỉ nhanh như chớp . Đến khi kéo thì mặt Lượng Lượng hằn nguyên một vòng dấu răng, còn rướm chút m.á.u.

Nhà họ Lưu liền vui, mặt mày đen sầm bế đứa cháu đang lóc om sòm bỏ về.

Tiểu Chu Kỉ thì vẫn ngơ ngác, tới nắm lấy tay Thương Thương, chỉ trỏ hiệu đòi về nhà.

Khương Tri Tri xong mà thể tin nổi. Tiểu Chu Kỉ mới đầy một tuổi, còn Lượng Lượng ba tuổi, sự chênh lệch về thể hình là lớn.

Chu Thừa Ngọc chút tự hào mặt: “Dù chúng cũng chịu thiệt là . Nói cũng , là Lượng Lượng bắt nạt Thương Thương , Tiểu Chu Kỉ nhà tuy bé nhưng che chở cho chị .”

Khương Tri Tri bật , đưa tay lau mồ hôi trán con trai: “Giỏi thế cơ ? Bảo vệ chị là đúng, nhưng c.ắ.n nhé con.”

Tiểu Chu Kỉ chỉ toe toét, bàn tay nhỏ xíu nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay Khương Tri Tri buông.

Đang chuyện rôm rả thì con trai thứ ba của Thương Thời Anh thở hồng hộc chạy sân: “Mau, mau bệnh viện ạ... đúng, Hành Châu trọng thương chuyển viện về ...”

Cậu năng lộn xộn vì gấp gáp, nhưng đều hiểu ý chính: Thương Hành Châu trọng thương đưa về!

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-523-tieu-ba-vuong-bao-ve-chi.html.]

...

Trước đó, trong câu chuyện phiếm, Thương Thời Anh từng : “Tri Tri tiền nhưng bối cảnh mà. Bây giờ ở bệnh viện ai chẳng chỗ dựa của Tri Tri cứng.”

Nói đoạn bà dừng một chút, nghiêm túc hơn: “Nếu Tri Tri tham gia dự án , kinh phí chỉ giải quyết nhanh mà còn chú ý. Bà thử nghĩ xem, Tri Tri nhiều chỗ dựa như , thì chắc chắn cũng nhiều kẻ rình rập, thấy con bé thất bại đúng ?”

Phương Hoa liền gật đầu đồng tình: “ thế, trong viện thích Tri Tri nhiều, nhưng kẻ đố kỵ cũng ít. Xem cái bà Tôn ‘loa phường’ kìa, nào chuyện cũng chẳng giữ mồm giữ miệng. Tri Tri đây giúp bà khám bệnh bao nhiêu , thế mà bà chẳng nhớ chút ân tình nào ?”

Thương Thời Anh sang dặn dò Khương Tri Tri: “Cho nên con nhất định cẩn thận. Dự án của các con thấy khá , nên nhất định đề phòng những kẻ tiểu nhân cố ý hãm hại.”

Khương Tri Tri mỉm nhu thuận: “Con sẽ chú ý ạ.”

Thương Thời Anh tiếp tục cảm thán: “Lòng là thứ khó đoán nhất, vì ghen ghét mà thể biến thành quỷ dữ.”

Nhắc đến chuyện , Phương Hoa nhớ tới Trần Lệ Mẫn: “Trước đây Trần Lệ Mẫn còn sang nhà chơi, giờ gặp mặt còn chẳng buồn chào hỏi một câu.”

Thương Thời Anh lạnh lùng hừ một tiếng: “Chẳng chào hỏi , bà thấy nhà bà ngày càng khấm khá nên trong lòng đang ghen ăn tức ở đến c.h.ế.t đấy. Cũng tại bà thôi, Tống Đông và Tống Mạn trong cái đại viện cũng thuộc hàng con cái ưu tú, thế mà quậy cho nông nỗi .”

“Nhìn Tống Đông xem, đây vì ảnh hưởng của Hứa Minh Nguyệt mà mãi thăng chức , nhưng bây giờ Hứa Minh Nguyệt giảng viên đại học, Tống Đông cũng thị thính, tương lai rộng mở lắm.”

vẫn luôn chờ xem, xem đến ngày nào Trần Lệ Mẫn sẽ hối hận.”

Chu Thừa Ngọc lắc đầu ngán ngẩm: “Muốn bà hối hận? E là khó! Đến tận bây giờ bà vẫn từng hối hận, ngày nào cũng ngoài rêu rao nuôi con trai con gái chẳng tích sự gì.”

Phương Hoa nhíu mày xua tay: “Thôi, đừng nhắc đến bà nữa cho mất hứng, qua thì thôi.”

“Tri Tri, tìm con khám bệnh thì con cũng đừng tiếp.”

Buổi tối, khi chuẩn nghỉ ngơi, Khương Tri Tri trong đại viện gọi khám bệnh gấp.

Sau khi Khương Tri Tri , Phương Hoa nhịn lẩm bẩm xót xa: “Mấy cũng thật là, mấy giờ còn tới tìm Tri Tri, tự bệnh viện ?”

Chu Thừa Ngọc ở bên cạnh : “Chị dâu, em chị xót Tri Tri, nhưng đây cũng là cơ hội để con bé rèn luyện và tích lũy quan hệ.”

“Chị nghĩ xem, mấy ông lão trong đại viện bệnh viện đều hưởng chế độ y tế hàng đầu, trong viện cũng bác sĩ chăm sóc sức khỏe đến tận nhà, vì nào họ cũng thích gọi Tri Tri?”

“Một là vì họ công nhận y thuật của con bé, hai là họ thích cái khí lạnh lẽo ở bệnh viện. Hơn nữa Tri Tri chữa khỏi cho họ, họ sẽ càng tận tâm giúp đỡ con bé hơn.”

 

 

Loading...