Khi Kinh Thị đón trận tuyết đầu tiên, đơn vị của Chu Tây Dã đại tuyết phong tỏa núi, việc vận chuyển vật tư sinh hoạt bình thường cũng trở nên vô cùng khó khăn.
Thương Hành Châu đầu tiên nảy sinh ý định "đào binh". Mỗi ngày mở cửa chỉ thấy một màu tuyết trắng mênh m.ô.n.g vô tận, lương khô thì cứng ngắc, cải bắp cũng cung ứng kịp, thậm chí uống nước tan từ băng tuyết.
Quá khổ, quá khó khăn, và hơn hết là sự cô đơn tịch mịch bủa vây.
Cậu hiểu nổi, quân rõ ràng là định khu vực Ký Bắc, cuối cùng dạt tới tận biên thùy Tây Bắc xa xôi ?
Lưỡng lự hồi lâu, chung quy vẫn nhịn , tìm đến văn phòng của Chu Tây Dã.
Nhìn thấy Chu Tây Dã vẫn đang mải miết nghiên cứu bản đồ biên giới Tây Nam, một bên im lặng. Mãi đến khi Chu Tây Dã thẳng dậy, mới mang theo vẻ oán hận mà hỏi: “Anh rể, tại quân Ký Bắc? Như thì gần Kinh Thị bao nhiêu. Chúng ở Tây Nam chịu cái khổ nóng bức ẩm ướt , giờ tới nơi chịu cái khổ phong tuyết rét lạnh là ?”
Chu Tây Dã bình tĩnh : “Nếu về Ký Bắc, thể với dượng một tiếng, xin điều .”
Thương Hành Châu trầm mặc một chút, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chẳng lẽ... nhớ chị ? Hiện tại đại tuyết phong sơn, chúng liên lạc với núi cũng chờ mùa xuân tuyết tan, ... còn mất mấy tháng nữa?”
Chu Tây Dã lên tiếng. Việc quân tới nơi do quyết định, mà là mệnh lệnh từ cấp .
Anh suy đoán, tình hình biên giới Tây Nam đang như nước sôi lửa bỏng. Nếu thật sự xảy chuyện, đơn vị của họ điều động từ bên qua sẽ tốc độ nhanh nhất!
Nhớ nhà, cũng nhớ, nhưng còn cách nào khác.
Đặc biệt là gần đây, nảy sinh cảm giác về nhà mãnh liệt từng . Nửa đêm thường bừng tỉnh, kìm mà nghĩ xem Khương Tri Tri đang gì? Bỏ cô một ở nhà, luôn cảm thấy áy náy khôn nguôi.
cũng thầm cảm thấy may mắn, may là con, nếu để Khương Tri Tri một ở nhà chăm con lo liệu việc, lẽ sẽ càng thể yên tâm công tác.
...
Tiểu Chu Kỉ và Tiểu Thương Thương qua lễ Bách nhật (tròn trăm ngày tuổi), hai đứa nhỏ càng ngày càng xinh xắn, còn linh động. Chỉ cần thấy tiếng trống bỏi là cái đầu nhỏ liền xoay tìm, đó toét cái miệng nhỏ mọc răng vui sướng.
Tay nhỏ chân nhỏ của hai bé đều vô cùng hữu lực, cứ đạp loạn xạ, trong miệng hừ hừ a a như tập chuyện.
Khương Tri Tri mỗi ngày về đều vòng quanh các nhà hàng xóm để tìm con, vì chẳng con đang "bế" ở nhà ai.
Hơn nữa, chị gái và em trai thường xuyên bế hai nhà khác . Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc căn bản ngăn nổi những hàng xóm nhiệt tình, chỉ thể theo trông chừng. Nếu , những sẽ chặn ở trong nhà cho , còn nhất quyết đòi bế đứa nhỏ chơi khắp nơi, bảo rằng như bé mới mau lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-469-noi-nho-noi-bien-thuy-tuyet-trang.html.]
Mấy ông bà hàng xóm đối với Tiểu Chu Kỉ và Tiểu Thương Thương thật sự đến mức m.ó.c t.i.m móc phổi, còn cưng chiều hơn cả cháu ruột của .
Khương Tri Tri cũng dám tưởng tượng, lớn lên trong cảnh cưng chiều như , liệu bọn nhỏ trở nên ngang ngược .
Cô đón con, thuận tiện sẽ châm cứu cho các cụ, đó bắt mạch xem thể họ chỗ nào cần điều trị .
Đón chị gái, đón em trai, chờ đến lúc cả nhà về đến nơi thì trời tối đen.
Về đến nhà, Phương Hoa và Chu Thừa Ngọc mở lớp chăn dày , bế hai tiểu gia hỏa ngoài, cởi áo bông quần bông. Nhìn bọn nhỏ sô pha hăng hái đá chân, bà nhịn mà vui vẻ : “Mấy , thấy tâm cơ lắm, chính là để Tri Tri tìm, đó thuận tiện nhờ con châm cứu vật lý trị liệu một chút đấy.”
Chu Thừa Ngọc tán đồng: “Khẳng định là như thế . mà họ thích Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương nhà chúng cũng là thật. Về lớn thêm chút nữa, chúng càng tranh giành cháu với bọn họ cho xem.”
Phương Hoa cũng đau đầu: “Đây chính là cháu trai cháu gái của , thế mà bọn họ cứ một câu 'ngoan tôn', hai câu 'ngoan tôn' (cháu ngoan), , về cho bọn họ bế nữa.”
Khương Tri Tri bật , lượt ôm hôn hai đứa nhỏ một cái. Sau khi đặt xuống, hai đứa nhỏ cũng quấy , tự đá chân vui đùa.
Cũng thật may mắn, hai đứa nhỏ trừ lúc ở cữ giường nhiều, tháng liền luôn bế bồng, thế mà dưỡng thành cái tật hễ đặt xuống là , như là .
Buổi tối ngủ cũng cần bế dỗ dành, chỉ cần uống sữa xong là thể tự chìm giấc ngủ.
Nga
Trong bữa cơm chiều, Phương Hoa vô tình nhắc đến Chu Tây Dã, chút phát sầu: “Vốn bảo trời nóng thì mang theo con thăm nó, cái ... biên thùy Tây Bắc ? Đi kiểu gì đây? Bên điều kiện gian khổ, đường xá khó .”
Bà cho con trai thấy hai đứa nhỏ, nhưng đành lòng để hai đứa trẻ chịu khổ bôn ba.
Đây cũng là điều mà Khương Tri Tri mỗi khi nhớ tới đều cảm thấy khó chịu, đôi khi nghĩ đến thấy tủi vô cùng.
Biết Chu Tây Dã gánh vác trách nhiệm vai, cô thể lý giải, nhưng đôi khi cảm xúc mạc danh buồn bã và mất mát.
Đặc biệt là Chu Tây Dã Tây Bắc một tháng mà thư từ, điện thoại cũng lấy một cuộc.
Phương Hoa thấy Khương Tri Tri cúi đầu ăn cơm, im lặng gì, liền vội vàng an ủi: “Tri Tri, Tây Dã nó cũng là biện pháp, nghề nghiệp của bọn nó định sẵn là phụ lòng gia đình nhỏ. Trước , lúc sinh Tây Dã, ba con cũng ở nhà...”
Chu Thừa Chí đang ôm Tiểu Chu Kỉ dạo quanh bàn ăn, thấy Phương Hoa thì chút buồn bực: “Sao lôi chuyện cũ thế? lúc đó vì đơn vị nhiệm vụ khẩn cấp ? Hơn nữa khi đó nơi nơi đều đang đ.á.n.h giặc, thể sống sót trở về là tồi .”