Phương Hoa thể tưởng tượng nổi còn bất ngờ nào lớn hơn việc Khương Tri Tri mang thai.
Khương Tri Tri mỉm nắm lấy tay bà, tay giơ hai ngón tay lên: “Mẹ, thầy Kim bảo là song t.h.a.i ạ.”
“Cái gì?!”
Phương Hoa hứa kích động, xong liền bật dậy, vội vàng xuống. Đôi bàn tay bà run rẩy, nên chạm mặt bụng Khương Tri Tri cho .
Giọng bà run bần bật: “Tri Tri, nhầm chứ? Là hai đứa ?”
Khương Tri Tri gật đầu xác nhận: “Vâng ạ, thầy Kim bảo là hai đứa, và cả hai đều khỏe mạnh.”
Phương Hoa đột nhiên lấy hai tay che mặt, òa nức nở. Bà diễn tả cảm xúc lúc như thế nào cho hết. Mong cháu bấy lâu nay, vốn chuẩn tinh thần chờ thêm vài năm nữa, ngờ Khương Tri Tri m.a.n.g t.h.a.i đột ngột như .
Đã thế còn là một cặp!
Khương Tri Tri vội vàng đỡ lấy lưng bà: “Mẹ ơi, bảo là kích động mà.”
Phương Hoa nghẹn ngào: “Mẹ mà kích động cho ? Tri Tri ơi, vui quá, thật sự nữa...”
Bà cứ thế vì quá đỗi hạnh phúc.
lúc đó Chu Thừa Chí bước nhà, thấy vợ đang thì hốt hoảng: “Có chuyện gì ? Xảy việc gì lớn ?”
Chu Thừa Chí thật sự dọa cho giật . Thấy Phương Hoa nức nở như , ông cứ ngỡ chuyện chẳng lành. ở văn phòng ông nhận tin tức gì về Chu Tây Dã? Chẳng lẽ là bên nhà họ Phương chuyện?
Ông vội vàng bước tới, đang định mở lời an ủi thì Phương Hoa đột nhiên bỏ tay , trừng mắt ông: “Từ nay về , ông hút t.h.u.ố.c trong nhà nữa!”
Chu Thừa Chí ngẩn , vội vàng gật đầu: “Được, hút nữa. mà chuyện gì? Là bên cả xảy chuyện ?”
Phương Hoa lườm một cái, giọng vẫn còn run vì xúc động: “Anh cả thì chuyện gì ? Là Tri Tri t.h.a.i ! Chúng sắp ông nội bà nội đấy! Ông hút t.h.u.ố.c, cũng sửa ngay cái tính nóng nảy , đừng ở nhà mà quát tháo cháu nội bảo bối của sợ.”
Chu Thừa Chí tin nhà họ Phương thì thở phào nhẹ nhõm. Bất kể Phương Hoa đưa điều kiện gì, ông cũng gật đầu cái rụp: “Được , bà gì cũng theo hết.”
Đột nhiên, ông sực tỉnh, trợn mắt hỏi : “Bà cái gì? Tri Tri t.h.a.i ?”
Phương Hoa rơm rớm nước mắt: “ thế, Tri Tri t.h.a.i , mà còn là song t.h.a.i nữa.”
Nói xong bà bật , niềm hạnh phúc tả xiết.
Chu Thừa Chí vì quá vui mừng mà gương mặt bỗng trở nên nghiêm nghị lạ thường. Ông thẫn thờ ghế sô pha một lúc lâu: “Có cần mời bác sĩ đến khám ? , nên gọi cho nhà Thừa Ngọc báo tin vui nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-455-niem-vui-nhan-doi.html.]
“Còn nữa, đóng một cái nôi chứ nhỉ? Mai tìm ít gỗ về .”
Phương Hoa lườm ông: “Ông thể chững chạc chút ? Tri Tri mới m.a.n.g t.h.a.i thôi mà! Gọi đến gì lúc ? Với con còn sinh, ông lo đóng nôi .”
Chu Thừa Chí xoa xoa hai bàn tay , lúng túng gì, mãi mới nặn một câu: “Tri Tri, con thèm ăn gì cứ bảo ba, ba mua cho.”
Phương Hoa lúc mới hài lòng gật đầu: “Câu còn . Sau ông bớt việc , về nhà sớm một chút...”
Chu Thừa Chí nghiêm túc suy nghĩ lắc đầu: “E là , dạo bộn bề quá, sắp tới mấy cuộc họp quan trọng, còn xuống cơ sở nữa. Chắc tầm tháng bảy tháng tám mới nhàn hơn .”
Nói xong ông sang Khương Tri Tri: “Tri Tri, ba ở nhà thường xuyên , nhưng con ăn gì cứ dặn thư ký của ba, để mua cho con nhé.”
Phương Hoa cũng hăng hái: “ đấy, Tri Tri ăn gì cứ bảo , lo hết.”
Nghĩ một hồi, bà dặn Chu Thừa Chí: “Ông nhớ dọn dẹp phòng của Tiểu Xuyên lầu , để cho bọn trẻ ở.”
Sực nhớ là song thai, bà băn khoăn: “Nếu sinh một trai một gái thì chuẩn hai phòng nhỉ?”
Chu Thừa Chí ngẩn : “Cái gì? Tận hai đứa cơ ?”
Nói xong ông đột nhiên bật dậy: “Không , ngoài dạo một vòng mới .”
Ông nôn nóng khoe với cả thế giới rằng sắp hai đứa cháu nội.
Phương Hoa quá hiểu tính chồng, thấy khóe miệng ông sắp vểnh lên tận mang tai liền quát: “Ông xuống cho ! Tri Tri m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, ông rêu rao khắp nơi, để cho đấy.”
Chu Thừa Chí ngoan ngoãn xuống, nhưng nụ mặt thì giấu nổi.
Sau khi cơn phấn khích qua , cảm xúc dần định , Phương Hoa bắt đầu nhẩm tính ngày dự sinh cho Khương Tri Tri. Bà tính toán đại khái là tháng mười: “Tháng mười là nhất, thời tiết nóng cũng lạnh.”
Khương Tri Tri cũng thấy thời gian đó hợp lý: “Tháng mười là con cũng gần như bắt đầu thực tập . Sinh con lúc đó cũng lỡ dở việc học, vì các môn lý thuyết đều xong cả, ở cữ xong là con thể tiếp tục thực tập ngay.”
Phương Hoa ủng hộ sự nghiệp của con dâu: “Không , lúc con thì với chị Trần ở nhà trông cháu, nếu cần thì thuê thêm giúp việc nữa.”
Chu Thừa Chí cũng tán thành: “Thuê thêm cũng , miễn là ảnh hưởng đến việc học của con. Không thì bảo cô Thừa Ngọc qua giúp một tay, dù cô về hưu cũng đang rảnh.”
Nga
Hai con trai của Chu Thừa Ngọc đều đang đóng quân ở phương Nam và lập gia đình ở đó, con gái thì lấy chồng tận Đông Bắc, nên từ khi về hưu bà nhàn rỗi.
Phương Hoa thấy ý kiến đó : “Thừa Ngọc chắc chắn sẽ vui lắm. Tri Tri cứ yên tâm, bọn trẻ đủ sữa thì cho uống thêm sữa bột, chứ một con nuôi hai đứa thì vất vả lắm, hại sức khỏe nữa.”