Tôn Hiểu Nguyệt nhất thời cứng họng nên lời. Khương Chấn Hoa mỗi tháng nhận bao nhiêu lương hưu cô nắm rõ, chỉ là do thói quen tiêu xài hoang phí nên nhịn . Ai bảo Tống Vãn Anh dễ lừa như chứ.
Tôn Hiểu Nguyệt chẳng gì hơn, chỉ thể c.ắ.n môi, im tại chỗ với vẻ mặt ủy khuất tội nghiệp.
Khương Tri Tri ngờ chỉ đến châm cứu cho Khương Chấn Hoa một lát mà xem một vở kịch thế .
Có thể thấy rõ ràng Khương Chấn Hoa đang đuổi Tôn Hiểu Nguyệt , mà Tôn Hiểu Nguyệt – kẻ vẫn luôn giả vờ mất trí nhớ, giả bộ ôn nhu ngoan ngoãn – cách nào phản kháng. Nếu phản ứng quá gay gắt dẫn đến xé rách mặt thì cô chỉ thiệt .
Châm cứu xong cho Khương Chấn Hoa, Khương Tri Tri thu ngân châm, mỉm : “Ba, ngày mai con sẽ mang ít t.h.u.ố.c Đông y qua, ba nhớ uống đúng giờ nhé. Con sẽ châm cứu cho ba liên tục trong một liệu trình, đảm bảo ba sẽ còn đau nữa.”
Khương Chấn Hoa thử cử động đầu gối, kinh ngạc phát hiện quả nhiên còn đau nữa!
Ông vội vàng dậy, qua vài bước, nhấc chân lên hạ chân xuống, vui mừng Khương Tri Tri: “Thần kỳ thật đấy! Chẳng trách các ông các bác trong đại viện cứ gọi con là tiểu thần y. Trước ba cũng từng châm cứu nhưng hiệu quả như thế .”
Khương Tri Tri vui vẻ đáp: “Vậy ba cũng chú ý giữ gìn, ngày thường nhớ giữ ấm. Định kỳ con sẽ tới châm cứu cho ba một chút, chờ đến khi thời tiết giao mùa ba sẽ còn thấy khó chịu nữa.”
Tống Vãn Anh thấy Khương Tri Tri thu dọn đồ đạc chuẩn về, vội vàng lên tiếng: “Trời cũng còn sớm nữa, con ở ăn cơm hãy về?”
Khương Tri Tri lắc đầu từ chối: “Dạ thôi ạ, chồng con vẫn đang đợi con về ăn cơm, con phiền nữa, con xin phép về .”
Khương Chấn Hoa định tiễn Khương Tri Tri cửa nhưng cũng cô ngăn : “Ba cần tiễn ạ, đường cũng chẳng bao xa, ngày mai con tới mà.”
Khương Chấn Hoa đành ở cửa, theo bóng Khương Tri Tri khỏi cổng tiểu viện mới phòng khách. Bước chân ông sải rộng hơn, đầu gối còn chút khó chịu nào, ông nhịn mà với Tống Vãn Anh: “Tri Tri bây giờ thật sự giỏi, chỉ vài mũi kim mà chân hết đau. Bà còn nhớ giới thiệu ông thầy lang nào đó , châm xong cũng chỉ thoải mái một lúc, đó đấy.”
Tôn Hiểu Nguyệt tin Khương Tri Tri lợi hại đến thế, nhịn mà giọng mỉa mai: “Ba, khi nào là do tác dụng tâm lý ạ? Bác sĩ giỏi đến cũng thể chữa khỏi bệnh thấp khớp lâu năm của ba chỉ trong một , chẳng ai cũng bảo bệnh khó trị .”
Khương Chấn Hoa đồng tình: “Đã là bệnh thì chắc chắn cách trị, quan trọng là gặp đúng thầy đúng t.h.u.ố.c thôi. Được , mau nấu cơm .”
Tôn Hiểu Nguyệt dám cãi , cô bắt đầu lo lắng, nếu thực sự dọn ngoài thì ở ? Chẳng lẽ về nhà Tưởng Đông Hoa thật ?
...
Khương Tri Tri châm cứu xong cho Lý Tư Mân, dặn dò uống t.h.u.ố.c đúng giờ, nửa tháng sẽ xem xét để điều chỉnh đơn t.h.u.ố.c.
Cô bận rộn đến tối tăm mặt mũi, suýt chút nữa thì quên hỏi thăm tiến triển giữa Lý Tư Mân và Tống Mạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-425-chau-gai-nho-chao-doi.html.]
Cuối tháng Tư, Hứa Minh Nguyệt hạ sinh một bé gái.
Nhận tin, Khương Tri Tri cùng Phương Hoa mang theo trứng gà, đường đỏ và mười đồng tiền đến bệnh viện thăm hỏi.
Đây là đầu tiên cô tiếp xúc gần gũi với một em bé mới sinh như . Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hỏn, da dẻ nhăn nheo, cách giữa hai mắt dường như xa? Nhìn chút kỳ lạ, trông cứ như ngoài hành tinh .
Khương Tri Tri một bên quan sát, chợt Phương Hoa khen: “Con bé xinh thật đấy, chắc chắn là một tiểu mỹ nữ mắt to, làn da giống , trắng trẻo hồng hào.”
Hứa Minh Nguyệt đội mũ sản phụ, yếu ớt dựa đầu giường : “Thím ơi, bé tí thế mà thím cũng ? Cháu chỉ mong con bé đừng giống Tống Đông là .”
Phương Hoa vội vàng xua tay: “Không , , bây giờ nét nào nét nấy thế , lớn lên sẽ càng .”
Khương Tri Tri thực sự hiểu nổi, chỗ nào mà cơ chứ? Hơn nữa cũng chẳng thấy giống Hứa Minh Nguyệt chút nào?
Cô tò mò ghé sát hồi lâu, vẫn thấy ở , nhưng cảm giác bé con mềm mại cũng khá thú vị.
Tống Đông dắt theo con trai, bận rộn chạy đôn chạy đáo hầu hạ vợ, thêm con gái khiến mừng rỡ khép miệng.
Khương Tri Tri thấy Hứa Minh Nguyệt chuyện với Tống Đông dịu dàng, đáy mắt tràn đầy ý , xem mâu thuẫn giữa hai hóa giải.
Sợ quấy rầy Hứa Minh Nguyệt nghỉ ngơi, trò chuyện một lát về.
Rời khỏi bệnh viện, Phương Hoa chút hâm mộ cảm thán: “Thật quá, nếp tẻ, đời thế là viên mãn .”
Nga
Bà lầm bầm: “Trần Lệ Mẫn cũng thật là, chẳng thấy mặt mũi . Con xem, cơ hội thế , con dâu sinh cho đứa cháu gái mà bà cũng mang chút đồ đến thăm. Người tiếp thì bà cứ để đồ đó, tin Tống Đông với Minh Nguyệt ném đồ của bà ngoài .”
“Giờ còn bộ tịch, định chờ con trai đến nhận với chắc? Cứ đợi đấy .”
Khương Tri Tri , khoác tay Phương Hoa: “Mẹ, cũng đang thèm bế cháu nội lắm ?”
Phương Hoa im lặng một lát, cứng: “Không , vội, con bây giờ vẫn còn trẻ con lắm, cứ lo học hành cho . Tây Dã cũng hơn hai tháng nhỉ? Sắp về con?”
Khương Tri Tri gật đầu: “Đã 74 ngày ạ, chắc là sắp về , cũng về đúng hạn nữa...”