Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 380

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:06:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Khẳng định thành vấn đề, ngày thường đề khó như mà chị đều thể trong top 20 cơ mà.”

Cát Thanh Hoa hài lòng với thành tích của , khen Khương Tri Tri: “Em là cô gái thông minh nhất mà chị từng gặp. Một chút cơ sở cũng mà tới học tập, cuối cùng vẫn nhất nhì lớp, quả thực quá lợi hại.”

Khương Tri Tri : “Là bởi vì em còn con cái, việc nhà cũng cần em nhọc lòng. Mẹ chồng em ngay cả việc nhà cũng cho em , cho nên em mới thể lực ứng phó học tập. Nói thì, em thể đạt thành tích hôm nay chính là công lao của cả nhà em đấy.”

Cát Thanh Hoa ngẫm cũng thấy đúng: “Không vướng bận con cái xác thật thể nhiều thời gian hơn, hỗ trợ thì càng . Bất quá, vẫn là do bản em cũng đủ ưu tú.”

Khương Tri Tri khen đến mức ha ha, đẩy xe cùng Cát Thanh Hoa khỏi cổng trường, liền thấy Chu Tây Dã đang đợi ở đó.

Giờ trưa, ánh mặt trời phá lệ ấm áp. Chu Tây Dã mặc áo khoác, chỉ diện một bộ quân phục màu xanh ô liu, phù hiệu đỏ cổ áo hết sức bắt mắt.

Thân cao chân dài, dáng đĩnh đạc, quân trang phẳng phiu cho cả càng hiện lên vẻ cứng cỏi, kiên nghị.

Nga

Trông vẻ khó gần, nhưng mạc danh mang đến cảm giác an .

Khương Tri Tri ngâm ngâm tạm biệt Cát Thanh Hoa, dừng bước chân thưởng thức nhan sắc vài giây, mới vui vẻ đẩy xe về phía Chu Tây Dã.

Tới mặt , đôi mắt cô cong cong : “Thành ngữ ‘tú sắc khả xan’ ( đến mức cơm) ngay tại giờ khắc cụ thể hóa .”

Chu Tây Dã bất đắc dĩ sự hươu vượn của Khương Tri Tri, bất quá thấy tâm trạng cô như , chứng tỏ thi cử thuận lợi: “Buổi trưa đưa em ăn món hầm nội tạng.”

Khương Tri Tri vui vẻ: “Được ạ, thế còn ?”

Chu Tây Dã đón lấy xe đạp: “Mẹ đưa Tiểu Xuyên tìm bác cả và ba . Hiện tại vấn đề của Tiểu Xuyên, bác cả và ba cũng coi trọng.”

Khương Tri Tri nhướng mày: “Thế là đúng , Tiểu Xuyên cũng là cháu của họ, hiện tại nó bước tuổi dậy thì, bọn họ xác thật cũng nên quản lý một chút.”

Chu Tây Dã nhíu mày, chút nghi vấn: “Tuổi dậy thì? Là cái gì?”

Từ ngữ về mặt chữ thể hiểu, nhưng hiển nhiên ý của Khương Tri Tri còn một tầng hàm nghĩa khác.

Khương Tri Tri a một tiếng, đôi mắt xoay chuyển, giải thích với Chu Tây Dã: “Cái là do em tự nghĩ thôi. Lúc học y, thầy giáo giảng qua, 17-18 tuổi, hóc môn trong cơ thể con sẽ phát sinh biến hóa. Anh xem như Tiểu Xuyên , vì hiện tại nó khó bảo như , chính là bởi vì hóc môn nam trong cơ thể nó quá tràn đầy.”

“Nó ảnh hưởng đến cảm xúc, dẫn tới ngay cả đầu óc cũng bắt đầu tỉnh táo.”

Chu Tây Dã thấy cô đạo lý rõ ràng, cảm giác cũng chút lý lẽ: “Mặc kệ bọn họ, ăn cơm . Buổi chiều chúng thăm Tống Đông, đó mua chút đồ, buổi tối sang nhà họ Khương thăm ba nuôi của em.”

Khương Tri Tri vỗ trán: “Suýt nữa thì quên mất, thôi.”

Quán bán món hầm nội tạng trong nhà ăn của một công xưởng trong ngõ nhỏ. Tiệm cơm lớn, trong tiệm chỉ năm sáu cái bàn, ngoài cửa đất trống còn bày thêm mười mấy cái bàn nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-380.html.]

Trời lạnh, nhưng cũng ăn ở bên ngoài.

Cửa tiệm một cái nồi to đường kính gần hai mét, bên trong hầm ruột heo, phổi heo, còn đậu hũ khô các loại.

Nước canh sôi sùng sục, hương khí bốc lên ngào ngạt mùi nội tạng đặc trưng.

Khương Tri Tri vẫn thích ăn món , hôi thơm, chan lên bánh bột ngô nướng, ăn bụng ấm áp thỏa mãn.

Trong nhà còn chỗ, Khương Tri Tri cùng Chu Tây Dã bưng bát tìm vị trí bên ngoài xuống, dựa chân tường phơi nắng ăn cơm, cũng ấm áp.

Chu Tây Dã gắp miếng phổi heo mà Khương Tri Tri thích ăn trong bát cô sang bát , gắp ruột heo mà cô thích ăn từ bát sang cho cô: “Có uống nước ga ?”

Khương Tri Tri lắc đầu: “Thôi bỏ , lạnh lắm. , ngày mai là Tết ông Công ông Táo, em thăm Kim lão sư, xem em nên mang chút gì thì ?”

Lần biếu ít gạo tẻ, Kim Hoài Anh nguyên vẹn nhét trả cho cô.

Chu Tây Dã đẩy bát đến mặt Khương Tri Tri, tự ngẫm nghĩ một chút: “Tiền và phiếu gạo Kim lão sư khẳng định sẽ nhận, mua ít thịt .”

Khương Tri Tri kinh ngạc: “Gạo tẻ còn nhận, thịt thầy thể nhận ?”

Chu Tây Dã : “Thời xưa bái sư đưa quà nhập học, mười dải thịt khô bó là lễ nghi cao nhất, thầy khẳng định sẽ nhận.”

Khương Tri Tri kinh ngạc, cái chút chạm đến vùng kiến thức cô . Cô quà nhập học chính là lễ vật biếu thầy, thứ gì cũng , còn cách về mười dải thịt khô: “Vậy để em thử xem?”

Nói xong cô cảm thán: “Kim lão sư thật sự là một thầy . Nếu thầy thể về trường chúng dạy học, đó chính là phúc khí của học sinh chúng em.”

Tính tính thời gian, ít nhất còn cần hai năm nữa, sự hỗn loạn hiện tại mới thể kết thúc.

Cơm trưa xong, hai đến khu nhà ở của công nhân viên chức tìm Tống Đông.

Ở cổng khu tập thể, họ gặp Tống Đông đang ôm một bé gái , cái chân thọt khập khiễng nhưng nhanh. Thấy bọn họ, còn kịp chào hỏi, phía một phụ nữ vẻ mặt nôn nóng chạy theo.

Vành mắt cô đỏ hoe, chạy chậm đuổi theo Tống Đông rời .

Khương Tri Tri kinh ngạc Tống Đông ôm đứa bé cùng phụ nữ chạy xa, trong miệng lẩm bẩm: “Này… Là Tống Đông quan hệ gì với phụ nữ ?”

Chu Tây Dã cũng rõ lắm: “Nhìn dáng vẻ là đứa nhỏ bệnh.”

 

 

Loading...