Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 362: Hiểu Lầm Được Cởi Bỏ

Cập nhật lúc: 2026-02-17 14:05:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tây Dã chút xúc động, đưa tay giúp Phương Hoa lau nước mắt nơi khóe mi: “Mẹ, thật thể với con mà.”

Phương Hoa đó còn thể kìm nén, Chu Tây Dã như , nước mắt càng khống chế mà tuôn rơi: “Không , đều qua , chúng nhắc chuyện nữa.”

Tùng Mỹ Lan : “Chị cũng thật là, khó khăn lắm mới đến ăn bữa vịt , còn cho các em nước mắt ngắn nước mắt dài, cứ như cho các em ăn cơm . Được , chúng mau lau khô nước mắt, ăn chuyện.”

“Dù hiểu lầm cũng cởi bỏ, ngày tháng còn dài mà.”

Phương Hoa lau nước mắt, vỗ vỗ tay Khương Tri Tri: “Đều xuống , lát nữa chúng ai nấy mắt sưng húp ngoài, cho.”

Khương Tri Tri để Chu Tây Dã cạnh Phương Hoa, còn qua cạnh bé Lượng Lượng. Trong lòng cô chút cảm thán, Phương Hoa thực sự kiên cường.

Không khí hòa hoãn một chút, Tùng Mỹ Lan nhắc tới Chu Tiểu Xuyên: “Vợ chồng Quốc Phong cũng là hiểu chuyện, đứa nhỏ đầu óc minh mẫn như thế nhỉ? Chị cho em , nếu cứ tiếp tục như , em cần chút đề phòng.”

“Đứa nhỏ nếu xảy vấn đề nghiêm trọng, đến lúc đó còn sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của Tây Dã.”

Phương Hoa thở dài: “Đứa bé nuôi từ nhỏ, em cũng trách nhiệm. Chu Thừa Chí qua Tết sẽ đưa nó đến Tân Cương rèn luyện một chút, hy vọng thể cải tạo .”

Tùng Mỹ Lan ngẫm nghĩ: “Được, mấy năm nay em phí tâm . Chúng lúc nghĩ nhà em ít con, để em nuôi nó, ngờ gây cho em cái tai họa lớn như .”

Phương Hoa lắc đầu: “Cũng thể là tai họa. Tiểu Xuyên đứa nhỏ bản tính , nhưng một chút giống Quốc Phong, đó là nhẹ cả tin, thích tin lời ngoài.”

Tùng Mỹ Lan do dự một lát: “Trước Tiểu Xuyên cũng như . Em xem nó đột nhiên đổi tính nết, là do cái gì ở bên ngoài ? Ví dụ như nó con ruột của nhà họ Chu.”

Phương Hoa nhíu mày: “Không thể nào, trừ mấy trong nhà chúng , ai cả. Chu Thừa Chí cũng sẽ . Tuy rằng ông thể chấp nhận Tiểu Xuyên, nhưng đối với Tiểu Xuyên cũng , nên thương thì thương, nên đ.á.n.h thì đ.á.n.h, coi như con ruột mà.”

Đây cũng là lý do vì bà nguyện ý chiều theo Chu Thừa Chí.

Tùng Mỹ Lan cứ lắc đầu: “Hôm nay lời đến đây, chị cảm thấy cần lưu ý một chút. Nếu nó con ruột, liệu sinh đa nghi ? Lại lừa gạt thêm vài câu, càng cảm thấy ở nhà em chịu ủy khuất.”

Phương Hoa ngẩn : “Không thể nào , chúng đối với Tiểu Xuyên… Bao nhiêu năm như , trong đại viện cũng ai .”

Khương Tri Tri từ ngạc nhiên đến ngạc nhiên khác, ngẫm cũng thấy khả năng.

Một bữa cơm ăn khá lâu, Khương Tri Tri còn nán , nhưng thời gian cho phép. Cô chào Phương Hoa và Tùng Mỹ Lan vội vàng chạy học.

Tùng Mỹ Lan chờ Khương Tri Tri , : “Vợ Tây Dã quả thực tồi. Tây Dã , đầu các cháu cũng mau ch.óng sinh một đứa con . Trước cháu dặn dò bọn bác nhắc chuyện con cái mặt các cháu, sợ các cháu trong lòng thoải mái.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-362-hieu-lam-duoc-coi-bo.html.]

“Hiện tại chỉ cháu, bác mới với cháu. Qua Tết là cháu 29 , nên con thôi. Tiểu Nam còn nhỏ hơn cháu một tuổi đấy, cháu xem Minh Minh Lượng Lượng lớn thế nào ?”

“Có con cái, cái nhà mới tính là một gia đình chỉnh. Hơn nữa, nhân lúc Tri Tri còn trẻ, sinh nhiều mấy đứa, trong nhà cũng náo nhiệt hơn.”

Chu Tây Dã trầm mặc một chút: “Mợ cả, chờ Tri Tri nghiệp hẵng . Cô hiện tại học, nhiệm vụ học tập nặng, m.a.n.g t.h.a.i sinh con đều tốn sức.”

Phương Hoa cũng ở bên cạnh phụ họa: “ là như thế, cũng ý định , nếu Tri Tri và Tây Dã hiện tại thể sinh con thì quá. nghĩ đến dáng vẻ bận rộn của Tri Tri, con bé chỉ học lớp, còn theo một vị lão bác sĩ học Đông y, thật sự bận.”

“Bọn trẻ lấy sự nghiệp trọng cũng .”

Tùng Mỹ Lan : “Em đấy nhé, đúng là khẩu xà tâm phật. Trước Tây Dã cưới Tri Tri, lúc đó em hài lòng bao nhiêu, xem bây giờ kìa, khen Tri Tri dứt miệng.”

Phương Hoa chút ngượng ngùng: “Trước là do em hiểu rõ, cứ gió tưởng mưa. Tri Tri thật sự là một cô gái .”

hiện tại, bà đối với Khương Tri Tri là cực kỳ hài lòng.

Buổi chiều học, Khương Tri Tri vội vàng chạy đến phòng học suýt chút nữa thì muộn. Vừa mới xuống, Cát Thanh Hoa ghé sát quan tâm hỏi: “Sáng nay đến? Tớ thấy học đến nên xin nghỉ giúp .”

Khương Tri Tri giơ ngón tay cái lên với Cát Thanh Hoa: “Chị Thanh Hoa, cảm ơn chị nhé.”

Cát Thanh Hoa thấy sắc mặt Khương Tri Tri hồng hào bình thường, cũng thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ cần trong nhà xảy chuyện gì là . Bài vở sáng nay tớ đều chép đủ cả, tối mang về xem là .”

Vừa đẩy cuốn vở ghi chép của sang cho Khương Tri Tri.

Khương Tri Tri cầm lấy cuốn vở, liên tục cảm ơn.

Cát Thanh Hoa do dự một lát, nhỏ giọng với Khương Tri Tri: “Sáng nay, Tôn Hiểu Nguyệt đưa , mới về thôi. Về xong là cứ gục xuống bàn mãi, cũng xảy chuyện gì.”

Khương Tri Tri giả vờ như gì, chớp chớp mắt: “Hả? Tại đưa ?”

Nga

Cát Thanh Hoa cũng rõ lắm: “Không của đơn vị nào, đeo băng đỏ ở tay. Dù khi trở về, Tôn Hiểu Nguyệt liền gục xuống bàn suốt.”

 

 

Loading...