Cả gia đình họ Lý gần như quét sạch mâm cơm, thức ăn và nước canh vương vãi khắp bàn, ba đứa trẻ tranh ăn uống hỗn loạn.
Lưu Ngọc Nga ăn no nê, ợ một tiếng nhỏ giọng hỏi chồng: “Ông nó , thấy đến, Chu vẻ chào đón chúng lắm, nên ở nữa ?”
Lý Hoa Lâm lấy t.h.u.ố.c lá sợi châm lửa, rít một dài, nheo mắt tính toán: “Đương nhiên là ở chứ! Giờ mà về thì cả nhà lấy gì mà ăn? Hơn nữa, cứ ở đây, đến lúc về vặn là dịp Tết, họ chắc chắn sẽ ngại mà để tay .”
“Chỉ cần họ tùy tiện cho một ít thôi cũng đủ cho nhà ăn một cái Tết no đủ .”
“Thằng hai, thằng ba ở nhà cũng đến tuổi lấy vợ, là chuyện tốn tiền cả, đến lúc đó cũng nhờ họ nghĩ cách giúp đỡ thôi.”
Lưu Ngọc Nga vẫn còn chút do dự: “ thấy thái độ của họ lạ lắm, ông xem lúc nãy sắc mặt Chu cũng đổi , liệu họ mặc kệ chúng ?”
Lý Hoa Lâm cũng chắc chắn lắm, ông rít thêm mấy t.h.u.ố.c: “Họ mà dám mặc kệ thì sẽ kiện, ông là kẻ vong ân bội nghĩa. Năm đó nếu cứu mạng thì ông ngày hôm nay ?”
Lưu Ngọc Nga liền gật đầu lia lịa: “ thế, chúng cứ ở lỳ đây hết. Không ai nấu cơm thì chúng tự .”
Chu Thừa Chí từ phòng sách bước , thấy phòng khách khói t.h.u.ố.c mù mịt, sặc sụa mùi t.h.u.ố.c lá sợi. Ông cố nén cơn ho, tới bàn ăn hỗn độn, nước canh đổ lênh láng, miến vương vãi đầy đất. Đây là chuyện mà khi Phương Hoa ở nhà tuyệt đối bao giờ cho phép xảy .
Điều khiến ông ngờ tới nhất là, họ chẳng chừa cho ông lấy một miếng cơm nào!
…
Khương Tri Tri vô cùng ngạc nhiên khi thấy Chu Tây Dã đợi ở cổng trường. Cô reo lên một tiếng, vui mừng chạy tới: “Sao đến đây?”
Chu Tây Dã đón lấy chiếc xe đạp, thuận tay sửa chiếc khăn quàng cổ cho cô: “Tối nay chúng sang nhà cả ăn cơm, tiện thể thăm luôn.”
Khương Tri Tri kinh ngạc, vì buổi trưa hề nhắc đến chuyện . Với đầu óc linh hoạt, cô xe đoán ngay: “Có gia đình ân nhân của ba đến ?”
Chu Tây Dã “ừ” một tiếng: “ , họ đến từ buổi trưa.”
Khương Tri Tri dựa lưng , đoán tiếp: “Có họ phòng chúng lục lọi đồ đạc ?”
Chu Tây Dã bất ngờ: “Em giận ?”
Khương Tri Tri bật : “Anh giận em , em còn giận gì nữa. Tuy em họ bày bừa đến mức nào, nhưng thể khiến tức đến mức về nhà thì chắc chắn là nghiêm trọng lắm. Nếu lúc đó em mặt ở đấy, chắc chắn em cũng sẽ nổi trận lôi đình cho xem.”
Nói cô vỗ vỗ lưng : “Không , chỉ cần họ động vở ghi và sách vở của em là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-354-nha-ngoai-chong-lung.html.]
Chu Tây Dã định gì đó nhưng thôi. Thôi thì cứ để , tránh cho Khương Tri Tri bây giờ nổi giận đùng đùng chạy về tính sổ với họ: “Lát nữa đường qua nhà cả, xem hàng gà nào còn mở thì mua một con, giờ còn nữa.”
Hai ghé qua cửa hàng nhưng món gà phân phối hạn bán hết sạch, đành tay đến nhà cả.
Nhà cả của Chu Tây Dã là một tiểu tứ hợp viện ở phía Bắc thành phố, ba em nhà họ Phương đều sống quây quần ở đây. Khi Chu Tây Dã và Khương Tri Tri bước sân, Phương Hoa đang quan sát hai đứa cháu nội của cả chơi lăn vòng sắt.
Thấy đôi vợ chồng trẻ bước , phản ứng đầu tiên của Phương Hoa là: “Bọn họ đến ?”
Chu Tây Dã gật đầu: “Vâng, đến .”
Phương Hoa nheo mắt đứa con trai đang trầm mặc, Khương Tri Tri đang tủm tỉm, bà đột nhiên tháo đôi bao tay : “Có chúng nó bắt nạt các con ? Đi, để về tính sổ với cái lão già lẩm cẩm !”
Chu Tây Dã vội ngăn : “Mẹ, đừng nóng nảy. Mẹ cứ ở đây , lát nữa để ba sang đón hãy về.”
Phương Hoa nghi ngờ liếc con trai: “Con chắc là ông sẽ sang đón ? Bây giờ ông đang sướng rơn vì ai quản thúc, ai cằn nhằn chứ. Cứ chờ mà xem, nếu về mà thấy nhà cửa thành cái chuồng heo, nhất định sẽ ly hôn với ông cho xem.”
Khương Tri Tri , tiến tới ôm vai Phương Hoa: “Mẹ ơi, bây giờ tuyệt đối về. Mẹ để ba nếm chút khổ cực, cho ba rằng nhà cửa tự nhiên mà sạch, cơm nước tự nhiên mà dọn lên bàn, và quần áo của ba cũng tự nhiên mà thơm tho .”
Nga
“Đợi đến khi ba chịu nổi nữa, ba sẽ bắt đầu nhớ , mà nhớ thì chắc chắn sẽ sang đây tìm thôi.”
Phương Hoa nheo mắt suy nghĩ, bà cảm thấy khả năng Chu Thừa Chí chủ động sang tìm là cao, lão già đó giờ chỉ giỏi cãi với bà thôi. Thôi thì cứ ở đây, đỡ về thấy mà rước bực .
Hai nhóc đang chơi lăn vòng sắt thấy Chu Tây Dã liền chạy tới ôm chân : “Chú ơi, chú ơi…”
Phương Hoa vội vàng giới thiệu với Khương Tri Tri: “Đây là hai đứa cháu sinh đôi của cả con, Minh Minh và Lượng Lượng. Vợ chồng Tiểu Nam công tác ở Tô Bắc nên gửi hai đứa nhỏ cho mợ cả trông. Mợ cả con mua thức ăn , chắc sắp về thôi.”
Khương Tri Tri hai nhóc khỏe mạnh, gương mặt tròn trịa đỏ hồng vì lạnh, trông vô cùng lanh lợi và đáng yêu. Cô lấy mấy viên kẹo quýt mà Chu Tây Dã đưa cho lúc trưa, chia cho hai đứa nhỏ: “Nào, ai là Minh Minh, ai là Lượng Lượng nhỉ? Có ăn kẹo , thím cho .”
Mắt hai nhóc sáng rực lên, buông Chu Tây Dã lao đến mặt Khương Tri Tri: “Cháu là Minh Minh, cháu là ạ!”
“Cháu là Lượng Lượng, cháu là em ạ!”
Hai đứa trẻ ríu rít tự giới thiệu, miệng ngọt xớt gọi thím. Minh Minh còn ôm chầm lấy Khương Tri Tri: “Thím ơi, thím xinh quá, còn thơm nữa.”
Câu khiến Khương Tri Tri ngớt, Phương Hoa bên cạnh cũng dở dở : “Xem cái miệng nhỏ kìa, cứ như bôi mật . Thôi, nhà các con, ngoài trời lạnh lắm.”