Nhắc đến chuyện , Phương Hoa như quên bẵng việc đang giận dỗi Chu Thừa Chí, chủ động bắt chuyện với ông: "Ông xem vợ chồng Khương Chấn Hoa và Tống Vãn Anh hồ đồ quá ? Sao cứ giữ khư khư cái cô Tôn Hiểu Nguyệt bên thế nhỉ? Chẳng xác nhận cô con gái ruột của họ ?"
"Ông bảo năm đó là ai nhúng tay mà thâm độc thế, con gái ruột của họ rốt cuộc đang ở ?"
Chu Thừa Chí hiển nhiên cũng phong thanh chuyện , ông trầm ngâm lắc đầu: "Khương Chấn Hoa xưa nay hiền lành, thể đắc tội với ai đến mức họ bày cái bẫy lớn như chứ?"
Phương Hoa cũng nghĩ mãi thông: "Còn cả cái cô Tôn Hiểu Nguyệt nữa..."
Nói đoạn, bà sang trừng mắt Chu Tiểu Xuyên: "Con liệu mà bớt qua với nó . Cái loại ranh ma đó, chỉ cần chớp mắt một cái là nó bán con ngay. Nếu con lời , thì cứ cưới nó về hai đứa dắt ngoài mà sống, đừng ở cái nhà nữa."
Chu Tiểu Xuyên cảm thấy vô cùng ủy khuất: "Con gì , lôi con ?"
Phương Hoa nhíu mày: "Trước chẳng con cứ lời nó răm rắp là gì? Mẹ chỉ nhắc nhở con một câu thôi, đừng để đến lúc nó bán mà vẫn còn hớn hở đếm tiền hộ nó."
Chu Tiểu Xuyên im bặt, nhưng trong lòng vẫn hiểu nổi vì thành kiến lớn với Tôn Hiểu Nguyệt đến . Tôn Hiểu Nguyệt từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, chịu bao nhiêu cực khổ, giờ đây nghĩ cho bản một chút thì gì là sai? Con ai mà chẳng lòng ích kỷ?
Lời của Phương Hoa vô tình nhắc nhở Khương Tri Tri. Kẻ giật dây Tôn Hiểu Nguyệt đến giờ vẫn lộ diện, thậm chí hề một chút động tĩnh nào. Hiện tại cô đặc biệt tò mò, kẻ đó rốt cuộc đạt mục đích gì? Đánh tráo đứa trẻ, để Tôn Hiểu Nguyệt lăn lộn một vòng như thế, chẳng lẽ chỉ để xem cô khắp nơi diễn vai " xanh" thôi ?
...
Đến sát ngày Tết Dương lịch, Chu Tây Dã vẫn trở về, cũng hề gọi điện thoại về nhà.
Nga
Khương Tri Tri dự định tận dụng ngày nghỉ lễ để thăm , dù chỉ là cùng ăn một bữa cơm giản đơn cũng thấy mãn nguyện. Gần hai mươi ngày gặp, nỗi nhớ nhung trong cô dâng đầy. Ngồi trong lớp học mà tâm trí cô cứ treo ngược cành cây, đến nỗi thấy giáo viên đang hết lời khen ngợi Tôn Hiểu Nguyệt.
Mãi đến khi Tôn Hiểu Nguyệt dậy, xoay e lệ cúi chào , Khương Tri Tri mới sực tỉnh, kinh ngạc hỏi Cát Thanh Hoa: "Sao cô dậy thế?"
Cát Thanh Hoa ghé sát tai cô nhỏ: "Sắp tới tiết phẫu thuật thực hành, cô bảo thể giúp cả lớp kiếm mấy con thỏ."
Khương Tri Tri sửng sốt, lẩm bẩm: "Cô cũng lắm chiêu thật đấy."
Cát Thanh Hoa gật đầu tán thành: " , hơn nữa các thầy cô cũng nhắc chuyện bắt cô thi nữa. Có khi cha cô dùng quan hệ để dàn xếp cũng nên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-334-bi-mat-dang-sau-su-trao-doi.html.]
Khương Tri Tri nhíu mày. Khương Chấn Hoa chắc chắn sẽ thế. Tuy ông là hiền lành, nhưng chuyện đúng sai luôn phân minh. Ông thể dùng quan hệ để Tôn Hiểu Nguyệt học, nhưng tuyệt đối giúp cô gian lận. Mà Tống Vãn Anh càng khả năng đó, bà nhiều mối quan hệ đến .
Vậy thì Tôn Hiểu Nguyệt dựa thế lực của ai? Rất thể là kẻ lưng cô .
Lúc tan học, do ảnh hưởng của đợt khí lạnh, sương mù buổi chiều kéo đến sớm, trắng xóa cả một vùng, tầm đầy mười mét. Khương Tri Tri dắt xe cùng Cát Thanh Hoa khỏi cổng trường, lờ mờ thấy Tôn Hiểu Nguyệt bước lên một chiếc xe ô tô sang trọng. Chiếc xe nhanh ch.óng lăn bánh, trong nháy mắt biến mất hút màn sương dày đặc.
...
Ngày Tết Dương lịch, Chu Tây Dã vẫn về.
Gần trưa, Khương Tri Tri mới khỏi nhà, cô sợ sớm quá sẽ phiền lúc đang huấn luyện, nên chỉ định tranh thủ giờ cơm trưa để gặp mặt một lát. Lúc , cô còn mang theo mấy cái bánh bí đỏ chiên đường do chính tay Phương Hoa buổi sáng, dù nguội nhưng vẫn giữ vị ngọt thơm khó cưỡng.
Trường bồi dưỡng của Chu Tây Dã ở hướng Phượng Hoàng Lĩnh, cách nhà năm sáu cây . Nơi đó khá hẻo lánh, đường xá thưa thớt qua . Khương Tri Tri đạp xe dọc theo vết bánh xe đường, khi sắp đến cổng trường, cô bỗng khựng khi thấy Tôn Hiểu Nguyệt đang xách theo một túi đồ, thẳng về phía đó.
Khương Tri Tri chút bực bội xuống xe, từ xa quan sát. Cô thấy Tôn Hiểu Nguyệt đến phòng trực ban ở cổng, đó dậm chân chờ đợi cái lạnh. Chẳng bao lâu , bóng dáng cao lớn của Chu Tây Dã từ bên trong bước , thẳng về phía Tôn Hiểu Nguyệt.
Khương Tri Tri: "???"
Chu Tây Dã nhận thông báo nữ đồng chí tìm, cứ ngỡ là Khương Tri Tri đến thăm. Anh vội vàng chạy , nhưng khi thấy đó là Tôn Hiểu Nguyệt, sắc mặt lập tức đanh , lạnh lùng hỏi: "Cô tới đây gì?"
Tôn Hiểu Nguyệt xách túi đồ, vẻ mặt đầy căng thẳng : "Em... Chu đại ca, hôm qua em gặp một giấc mơ lành. Anh đồng đội tên là Trương Triệu đúng ? Em mơ thấy ở biên giới xảy xung đột, Trương Triệu thương nặng."
Chu Tây Dã nheo mắt chằm chằm Tôn Hiểu Nguyệt, quan sát bộ dạng cố tỏ trấn tĩnh của cô . Trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc cực lớn. Việc cô tên Trương Triệu gì lạ, nhưng trận xung đột quy mô nhỏ xảy hai ngày là thông tin mật, phong tỏa. Ngay cả trong lớp học sáng nay, họ mới bắt đầu nghiên cứu về sự kiện .
Mà đơn vị xảy xung đột xác thực là đơn vị cũ của . Còn về việc Trương Triệu thương , hiện tại vẫn tin tức chính xác. Tôn Hiểu Nguyệt thể những chuyện ?
Bị ánh mắt sắc lạnh của Chu Tây Dã xoáy sâu, Tôn Hiểu Nguyệt cảm thấy da đầu tê dại, cô c.ắ.n môi: "Chu đại ca, em cũng thật , nhưng cảnh tượng trong mơ quá chân thật, nên em mới đ.á.n.h liều tới đây tìm để xác minh một chút."