Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 317: Bái sư học nghệ

Cập nhật lúc: 2026-02-17 13:53:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, mặc kệ Kim Hoài Anh đồng ý , Khương Tri Tri cầm lấy cây chổi tre bắt đầu quét xoèn xoẹt.

Kim Hoài Anh dậy, cầm khăn mặt lau mồ hôi trán, động tác quét tước lưu loát của cô, trầm ngâm một lát hỏi: “Cô học Đông y, chịu khổ ?”

Khương Tri Tri đầu , gật đầu cái rụp: “Con chịu khổ mà!”

Nói xong cô mới sực tỉnh, vui mừng xách cây chổi xoay , đôi mắt sáng rực Kim Hoài Anh, trịnh trọng cam đoan nữa: “Thầy Kim, con chịu khổ ! Việc gì con cũng !”

Kim Hoài Anh gật đầu, vẻ mặt vẫn nghiêm nghị: “Vẫn xem hành động thực tế của cô . Nếu giữa đường bỏ cuộc thì đừng trách .”

Khương Tri Tri vui đến mức ôm cây chổi xoay vòng tại chỗ, liên tục bảo đảm: “Thầy yên tâm, thầy cứ xem biểu hiện của con ạ.”

Nói xong, cô cảm giác cả tràn trề sức lực, cây chổi múa may thoăn thoắt, chẳng mấy chốc quét sạch một mảng đường lớn đầy lá rụng.

Kim Hoài Anh bóng lưng tràn đầy sức sống của Khương Tri Tri, thầm thở dài trong lòng, hy vọng quyết định nhận t.ử là đúng đắn.

Khương Tri Tri nhanh ch.óng giúp Kim Hoài Anh quét xong đoạn đường, nóng toát mồ hôi, cô kéo khăn quàng cổ xuống vắt vẻo n.g.ự.c, cùng Kim Hoài Anh bộ về nhà ông.

Tôn Hiểu Nguyệt đang cùng là Tống Vãn Anh mua sắm, từ Cửa hàng Bách hóa bước liền thấy Khương Tri Tri đang song song với một ông già què chân, ăn mặc lôi thôi.

Trong lòng cô dấy lên sự nghi hoặc. Nhìn bộ dạng của ông già thì rõ ràng chỉ là một công nhân quét đường tầm thường, tại Khương Tri Tri cùng ông , còn vẻ thiết?

Hiện tại cô dám trực tiếp trêu chọc Khương Tri Tri, nhưng để ý nhất cử nhất động của cô.

Nghe tin Khương Tri Tri thi hạng 10 lớp, cô ghen ghét đến phát điên. Khương Tri Tri rõ ràng là đồ ngốc, cho dù học thì nền tảng cũng kém, thể thứ 10 ? Chắc chắn là gian lận!

Tối qua thấy Khương Tri Tri xe ô tô đón , cô tức đến mức cả đêm trằn trọc ngủ . Lại nghĩ đến thái độ cưng chiều của Chu Tây Dã đối với Khương Tri Tri, cùng với vẻ tự tin hạnh phúc toát từ , tất cả đều khiến cô tức nổ phổi. Tức đến mức bệnh đau mắt đỏ sắp tái phát !

Tống Vãn Anh thấy Khương Tri Tri, vẫn đang mải dặn dò con gái: “Ở trường con khiêm tốn thỉnh giáo bạn bè, nền tảng kém , chỉ cần chịu khó nỗ lực nhất định sẽ đuổi kịp .”

Tôn Hiểu Nguyệt lập tức hồn, ngoan ngoãn đáp lời : “Mẹ yên tâm, con chắc chắn sẽ nỗ lực hết . Hiện tại con chỉ thấy tiếng Anh và y học cơ sở vất vả chút thôi. Có điều Tri Tri thi hạng 10 lớp, thật sự quá lợi hại, tiến bộ thần tốc.”

Tống Vãn Anh chút ngạc nhiên, dừng bước: “Tri Tri thứ 10 ? Trước thành tích con bé kém lắm, giờ giỏi thế ?”

Tôn Hiểu Nguyệt chớp mắt, vẻ mặt vô tội giả nai: “Mẹ, Tri Tri học kém lắm ? Có Chu dạy kèm cho ? Chắc thể là cóp nhỉ, chuyện nếu nhà trường phát hiện thì hậu quả nghiêm trọng lắm, khi đuổi học chứ.”

Tống Vãn Anh nhíu mày, trong lòng cũng cảm giác khả năng Khương Tri Tri cóp lớn hơn. Dù Khương Tri Tri từ nhỏ đến lớn đều đứa trẻ thông minh, ham chơi lười học. Hồi cấp hai càng tệ hơn, trốn học lêu lổng với đám Lý Viện Triều.

Sao thể gả cho Chu Tây Dã xong đột nhiên đổi tính ham học, thành tích cao vọt lên chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-317-bai-su-hoc-nghe.html.]

nhịn thở dài não nề: “Tri Tri , đúng là và ba con chiều hư . Nếu thật sự thói cóp gian lận thì bác sĩ cứu .”

Tôn Hiểu Nguyệt vờ thốt lên một tiếng: “Mẹ, con chỉ thuận miệng thôi, đừng tưởng thật nhé, nhỡ gây hiểu lầm thì .”

Tống Vãn Anh vỗ vỗ tay con gái trấn an: “Yên tâm, Tri Tri là do chúng nuôi lớn, tính tình nó thế nào chúng hiểu rõ nhất.”

Tôn Hiểu Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu: “Mẹ, ở trường con cũng sẽ để ý giám sát Tri Tri. Tuy thích con, thành kiến lớn với con, nhưng là con gái ruột của và ba, con sẽ để sai đường .”

“Đương nhiên, ghét con cũng nguyên nhân, chắc chắn là do con những chuyện khiến chán ghét.”

Tống Vãn Anh vui mừng vì sự đổi hiểu chuyện của Tôn Hiểu Nguyệt hiện tại: “Con cũng đừng cứ mãi day dứt chuyện cũ, ai cũng lúc trẻ non , chỉ cần sai sửa đổi là . Con bây giờ , tự hào.”

Nga

Khóe môi Tôn Hiểu Nguyệt kín đáo nhếch lên một nụ đắc ý. Trước quá nóng vội, giờ cô sẽ kiên nhẫn chờ đợi thời cơ. Chờ Chu Tây Dã c.h.ế.t trận, xem Khương Tri Tri còn chỗ dựa nào mà càn rỡ.

...

Khương Tri Tri theo Kim Hoài Anh về nhà ông. Nhìn ông rửa mặt, tự cầm lọ t.h.u.ố.c mỡ bôi lên vết thương tấm gương vỡ một góc.

Cô định tiến giúp nhưng Kim Hoài Anh xua tay từ chối: “Không cần , tự . Cô xem cuốn sách tủ đầu giường .”

Khương Tri Tri tò mò tới cầm cuốn sách dày cộp, còn dày hơn cả cuốn từ điển cô dùng học. Bìa sách bằng giấy dó ố vàng màu thời gian, các góc sách sờn rách, lẽ do lật giở quá nhiều .

Tuy nhiên, thể thấy chủ nhân trân trọng nó, bên trong mỗi trang giấy đều phẳng phiu sạch sẽ, bất kỳ vết bẩn nào.

Khương Tri Tri lật xem vài trang, bên trong là chữ Hán phồn thể chi chít, thi thoảng còn những chữ cổ cô nghĩa.

Kim Hoài Anh cô một cái, thản nhiên lệnh: “Cô học thuộc lòng bộ cuốn sách , như học lên cao sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Khương Tri Tri sững sờ, mắt mở to: “Học thuộc lòng bộ ạ?”

Kim Hoài Anh gật đầu: “Nếu cô cảm thấy thuộc nổi thì bỏ cuộc bây giờ vẫn còn kịp. Nếu cô cảm thấy , thì bao giờ cô thuộc làu hết cuốn sách, sẽ bắt đầu dạy nghề chân chính cho cô.”

Khương Tri Tri cuốn sách nặng trịch trong tay, đó đều là các phương t.h.u.ố.c bí truyền, bệnh án và kiến thức về thảo d.ư.ợ.c.

Học thuộc lòng... Độ khó quả thực nhỏ! Cái còn khó hơn cả huấn luyện thể năng gấp nhiều . Cô c.ắ.n răng, ánh mắt kiên định: “Được, con học!”

Kim Hoài Anh cũng tỏ vẻ ngạc nhiên. Dù mới học ai cũng cảm thấy thiên phú dị bẩm, nhiệt huyết dâng trào, nhưng kết quả nhiều kiên trì nổi một tuần bỏ cuộc chạy lấy .

 

 

Loading...