Cũng chẳng cô mất trí nhớ thật đang giở trò mèo gì đây.
Chu Tây Dã cũng lấy lạ, hỏi: “Mẹ gặp chuyện gì ạ?”
Khương Chấn Hoa thở dài kể : “Hôm đó con bưu điện gửi đồ, lúc đến cổng thì chẳng may gặp một con ngựa nổi điên, đ.á.n.h xe cản . Hiểu Nguyệt vì lao cứu con nên ngựa giẫm trúng, đầu đập mạnh tảng đá. Giờ con bé vẫn bình phục hẳn, việc nặng.”
Khương Tri Tri thầm nghĩ, mấy chuyện ngựa điên, bò điên mà quen thế, chắc chắn thoát khỏi bàn tay sắp đặt của Tôn Hiểu Nguyệt. Ngay cả cái chuyện mất trí nhớ cũng đầy rẫy sự nghi hoặc. Khương Chấn Hoa vốn là nhân hậu, thấy cô thương thật nên cuối cùng vẫn mủi lòng đưa về Kinh Thị.
Còn Tống Vãn Anh thì khỏi , bà vốn cảm tình với Tôn Hiểu Nguyệt, dù đó thất vọng nhưng vì ơn cứu mạng, thấy cô giờ như tờ giấy trắng, bà liền gạt bỏ hết chuyện cũ mà thật lòng đối đãi.
Tống Vãn Anh bưng tới, kéo tay Tôn Hiểu Nguyệt giới thiệu: “Hiểu Nguyệt, đây là Tri Tri và chồng con bé, Tây Dã.”
Tôn Hiểu Nguyệt mắt sáng rỡ Khương Tri Tri, giọng ngọt xớt: “Mẹ ơi, đây là em Tri Tri ạ? Em xinh quá.”
Khương Tri Tri như , vẻ mặt ngây thơ vô tội của cô : “Cô cũng kém .”
Tống Vãn Anh vội vàng đỡ lời: “Hiểu Nguyệt mất trí nhớ , chuyện con bé chẳng còn nhớ gì nữa. Dạo Hiểu Nguyệt ngoan lắm, ba nhắc đến con suốt nên cứ đòi gặp để bạn với con đấy.”
Khương Tri Tri vẫn giữ thái độ cảnh giác. Một thể mất trí nhớ nhưng bản tính khó dời, tính cách thể đổi 180 độ như . Cô chỉ quên chuyện cũ chứ biến thành khác.
Cô thản nhiên đáp: “Làm bạn thì thôi ạ. Dù đây chúng con cũng chẳng hợp , cô ít tính kế hại con, tung tin đồn thất thiệt cũng chẳng thiếu. Không thể vì cô mất trí nhớ mà con ép lành . Chuyện gì chứ chuyện tự ghê tởm bản thì con nổi .”
Sắc mặt Tống Vãn Anh cứng đờ, bà ngờ Khương Tri Tri thẳng thừng đến thế. Bà nhỏ giọng trách khéo: “Tri Tri, con đừng như , Hiểu Nguyệt giờ đang bệnh mà.”
Khương Tri Tri thẳng mắt Tôn Hiểu Nguyệt, gằn giọng: “Con cô mất trí nhớ, nhưng con thì . Thế nên con thể giả vờ như chuyện gì xảy . Mẹ, chẳng lẽ kể cho cô những chuyện xa cô từng ? Để cô còn đường mà tránh, đừng ngựa quen đường cũ.”
Tống Vãn Anh cứng họng con gái, trong lòng bắt đầu thấy khó chịu, cho rằng Khương Tri Tri quá hẹp hòi, nông nỗi mà vẫn chịu bỏ qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-303-man-kich-mat-tri-nho.html.]
Tôn Hiểu Nguyệt lúc mới rơm rớm nước mắt, Tống Vãn Anh: “Mẹ ơi, đây con nhiều chuyện quá đáng với Tri Tri lắm ? Thảo nào em giận con như . Con thật sự nhớ gì cả, nếu đúng là con sai thì em hận con cũng là lẽ đương nhiên.”
“Mẹ lát nữa kể cho con hết nhé. Tri Tri đúng đấy, con sai ở để bao giờ phạm nữa.”
Tống Vãn Anh xót xa nắm lấy tay cô : “Thôi, chuyện qua thì cho qua , con đừng suy nghĩ nhiều quá mà ảnh hưởng đến sức khỏe.”
Khương Tri Tri bĩu môi khinh bỉ. Nhìn cái bộ dạng "bạch liên hoa" dịu dàng thánh thiện của Tôn Hiểu Nguyệt, quả thực là diễn tròn vai, để lộ chút sơ hở nào.
Khương Chấn Hoa lên tiếng phá tan bầu khí ngột ngạt: “Được , hiếm khi cả nhà đông đủ, tối nay chúng cùng nhà ăn của viện bữa cơm mật.”
Khương Tri Tri vốn định về ngay, nhưng vì tò mò xem Tôn Hiểu Nguyệt còn diễn trò gì nên cô gật đầu đồng ý.
Suốt bữa ăn, Tôn Hiểu Nguyệt thể hiện vô cùng xuất sắc: yên tĩnh, lễ phép, khác xa với hình ảnh một kẻ đanh đá, tâm cơ ở Cam Bắc đây. Cô ân cần gắp thức ăn cho Khương Chấn Hoa và Tống Vãn Anh, quên chào mời vợ chồng Khương Tri Tri một cách đúng mực.
Khương Tri Tri nheo mắt quan sát, thầm nghĩ cô giờ đây dáng "chủ nhà" lắm .
Lúc về, Khương Tri Tri ngoái Tôn Hiểu Nguyệt đang nép bên Tống Vãn Anh mỉm rạng rỡ. Vừa khỏi cổng viện điều dưỡng, cô liền hỏi Chu Tây Dã: “Anh thấy cô mất trí nhớ thật ?”
Chu Tây Dã trầm ngâm: “Trông thì vẻ là thật, thấy sơ hở nào.”
Khương Tri Tri lạnh: “Em tin. Nếu cô mất trí nhớ thật, em thề sẽ ăn luôn cái xe đạp cho xem.”
Chu Tây Dã dở dở : “Lại linh tinh . Thôi cứ đề phòng một chút là , nếu là giả vờ thì sớm muộn gì cũng lòi đuôi thôi.”
Khương Tri Tri cũng đang mong chờ xem Tôn Hiểu Nguyệt trở về Kinh Thị là để giở trò gì đây.
Nga