Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 281: Cơn Thịnh Nộ Của Phương Hoa

Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:14:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời còn dứt, Chu Tây Dã sải bước từ lầu xuống, ánh mắt lạnh lẽo mang theo sát khí áp đảo.

Chu Tiểu Xuyên khựng , trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi, bất giác lùi một bước. Hắn vẫn còn nhớ như in cái đau thấu xương khi trai đá một cước eo, chỉ mím môi, hậm hực mặt chỗ khác.

Chu Tây Dã chắn mặt Chu Tiểu Xuyên, thẳng mắt , gằn giọng: “Cậu định gây sự gì nữa đây?”

Phương Hoa cũng thấy tiếng quát tháo của Chu Tiểu Xuyên, sợ Chu Tây Dã sẽ nổi giận mà đ.á.n.h em trai nên vội vàng chạy tới đẩy Chu Tây Dã . Bà trừng mắt Chu Tiểu Xuyên: “Mau xin chị dâu con ngay! Ngày thường thấy mặt mũi , về nhà phát điên cái gì?”

Chu Tiểu Xuyên ấm ức gào lên: “Mẹ, con trai còn cho giám sát con? Cái ông Phó phòng Triệu đó cứ ba ngày hai bữa đến tìm con, khiến đồng nghiệp ai cũng xì xào bảo con là kẻ cửa !”

Phương Hoa thấy thật nực : “Công việc của con vốn dĩ là nhờ quan hệ mới . Anh con nhờ chiếu cố là đang giữ thể diện cho con, bao nhiêu cầu còn chẳng đấy.”

Chu Tiểu Xuyên gào lên: “Ai cần chứ! Con thích! Các lúc nào cũng xem thường con, cảm thấy con rời khỏi cái nhà là chẳng nên trò trống gì ?”

Phương Hoa nhíu mày, thất vọng tràn trề: “Con ? Người nhà quan tâm con, qua miệng con thành xem thường? Nếu thật sự xem thường, con c.h.ế.t cóng ngoài đường cũng chẳng ai thèm ngó tới. Mẹ tốn bao công sức nuôi dạy, nông nỗi hỗn xược thế ?”

Đầu óc Chu Tiểu Xuyên như mụ mị, bắt đầu năng càn quấy: “ , trong mắt các con chỉ là đồ bỏ , mặt gia đình! Làm gì cũng sai!”

“Sớm thế , con thà c.h.ế.t quách như những chị , còn hơn là sống thế ...”

“Bốp!” một tiếng khô khốc vang lên.

Phương Hoa tức đến đỏ mắt, giáng một cái tát thật mạnh mặt Chu Tiểu Xuyên.

“Chu Tiểu Xuyên, con thật sự quá quắt !”

Dù giận đến run , bà vẫn cố kìm nén thốt những lời cay nghiệt hơn.

Chu Tiểu Xuyên ngây dại, ôm lấy một bên mặt nóng bừng Phương Hoa. Từ nhỏ đến lớn, đây là đầu tiên đ.á.n.h.

Phương Hoa run rẩy vì phẫn nộ: “Chu Tiểu Xuyên, ngờ sự quan tâm của gia đình con xuyên tạc thành thế . Được, con cảm thấy nơi nào thì cứ nơi đó !”

Chu Tây Dã nhíu mày định gì đó, nhưng Chu Tiểu Xuyên đột ngột bật , xoay lao khỏi cửa!

Phương Hoa cũng đang lúc nóng giận: “Không ai đuổi theo! Cứ để nó ngoài mà nếm mùi đời.”

Chu Tây Dã vốn cũng ý định đuổi theo. Anh Phương Hoa: “Mẹ, bớt giận . Nó còn trẻ, chịu chút khổ cực cũng là điều nên .”

Phương Hoa đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c cho xuôi cơn giận, mệt mỏi xuống ghế sô pha. Khương Tri Tri vội vàng rót một chén nước ấm đưa cho bà.

Thương Hành Châu trong bếp nãy giờ dám nhúc nhích, lặng lẽ quan sát màn kịch gia đình .

Phương Hoa hít sâu vài để bình tĩnh : “Sao nó biến thành cái dạng ? Hỗn hào chịu nổi. Trước tuy chí tiến thủ nhưng ít còn lời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-281-con-thinh-no-cua-phuong-hoa.html.]

...

Chu Tiểu Xuyên chạy ngoài, thấy Vương Tiểu Lục vẫn đang đợi ở cổng.

Thấy bạn, vội dùng tay dụi mắt, cố tỏ bình thường: “Đi thôi, tối nay vẫn ở nhờ nhà , ngày mai sẽ xin ở ký túc xá đơn vị.”

Vương Tiểu Lục tò mò hỏi: “Cậu cãi với bác gái ? thấy tiếng động lớn lắm.”

Chu Tiểu Xuyên im lặng, cúi đầu lầm lũi bước .

Vương Tiểu Lục thở dài, vẻ mặt đầy cảm thông: “Anh em , thật, nhiều lúc cứ nghi ngờ con ruột nữa. Bố đối xử với trai thế , gì cũng , còn thì lúc nào cũng kìm kẹp, quản thúc.”

Chu Tiểu Xuyên vẫn gì, c.ắ.n c.h.ặ.t môi .

Vương Tiểu Lục tiếp tục bồi thêm: “Đừng buồn nữa, thấy chịu uất ức như cũng phục cho . Cậu kém cỏi chỗ nào chứ? Chúng nhất định nên trò trống gì đó để bố trai lác mắt .”

Chu Tiểu Xuyên bạn một cái: “Giờ chuyện , cũng đừng kể với ai chuyện cãi với gia đình đấy.”

Vương Tiểu Lục vỗ vai : “Yên tâm , em nhất của mà. Sau nhà cũng là nhà , ở bao lâu tùy thích. Nếu , sẽ dọn ký túc xá ở cùng luôn.”

...

Khương Tri Tri bên cạnh an ủi Phương Hoa, đợi bà bình tĩnh mới dìu bà lên lầu nghỉ ngơi.

Sau đó, cô cùng Chu Tây Dã đưa Thương Hành Châu lên phòng của để ở tạm. Chu Tây Dã lấy một bộ quần áo mặc nhà của cho .

Thương Hành Châu thấp hơn Chu Tây Dã một chút, vóc dáng thiếu niên vẫn còn đang phát triển nên mảnh khảnh, mặc quần áo của rể trông rộng thùng thình như bơi trong vải.

Khương Tri Tri bộ dạng buồn của em trai, nhịn trêu chọc: “Chị bảo , em bỏ nhà mang theo quần áo ? Hay là ngày mai nhân lúc bác Thương nhà, em lẻn về lấy một ít?”

Thương Hành Châu theo bóng lưng Chu Tây Dã xuống lầu, vẻ mặt đăm chiêu hỏi: “Chị, cái nãy là em trai của rể thật ?”

Khương Tri Tri gật đầu: “ , dạo nó đang trong thời kỳ nổi loạn, gây gổ với gia đình.”

Cô cũng chẳng hiểu nổi Chu Tiểu Xuyên hôm nay cái gì, chẳng lẽ cái tuổi dậy thì của đứa trẻ kéo dài đến thế ?

Thương Hành Châu im lặng một lát : “Chị, cái tên Chu Tiểu Xuyên mà còn dám vô lễ với chị như thế, chị cứ trực tiếp tẩn cho một trận! Nếu chị đ.á.n.h , cứ gọi em, em giúp chị.”

Cậu với giọng điệu đầy bất bình: “Lúc nãy ném bát, chị đáng lẽ tát cho một cái mới đúng. Hắn oai với ai chứ? Sao dám ném mặt Chu? Sao dám ném mặt bác gái? Rõ ràng là thấy chị hiền nên mới bắt nạt.”

Càng nghĩ càng giận, bồi thêm: “Em là khách nên mới nể mặt, chứ em cho một đ.ấ.m .”

Nga

 

 

Loading...