Tối qua là con bé dỗ dành Chu Tây Dã ư?
Rõ ràng là con trai bà đang cẩn thận dỗ dành vợ thì .
Đợi Phương Hoa bếp nấu sủi cảo, Khương Tri Tri bóc một hạt dẻ, nhanh tay nhét miệng Chu Tây Dã: “Có hối lộ em ? Thế vẫn đủ nhé.”
Nói xong, cô nũng nịu ôm túi hạt dẻ tìm Phương Hoa.
Chu Tây Dã thấy giọng lanh lảnh của Khương Tri Tri vọng từ bếp: “Mẹ ơi, hạt dẻ ngọt lắm, nếm thử ạ, để con bón cho .”
Anh khỏi rũ mắt khẽ, cô nhóc đúng là cách lấy lòng lớn.
Lúc ăn cơm, Phương Hoa hỏi Chu Tây Dã: “Bên phía Biên Tiêu Tiêu thế nào ? Hôm nay cũng với con , mặc kệ thế nào cũng phán quyết nghiêm minh. Loại như nếu thả ngoài thì đúng là mối nguy hại cho xã hội.”
“Con gái con đứa lục đục với một chút thì thể bỏ qua, nhưng đến mức bắt cóc, hạ d.ư.ợ.c thì thật sự quá đáng sợ.”
Chu Tây Dã trả lời khá dè dặt: “Lần chứng cứ đầy đủ, cô trốn thoát sự trừng phạt của pháp luật là khó, chỉ là xem mức án nặng nhẹ thôi.”
Phương Hoa cân nhắc một chút: “Hôm nay dặn con , cần đề phòng, tránh để nhà họ Biên giở trò bảo lãnh tại ngoại để chữa bệnh. Một chút kẽ hở cũng để cho bọn họ, bọn họ thực sự là quá bắt nạt .”
Chu Tây Dã gật đầu: “Chắc là họ sẽ cơ hội .”
Phương Hoa thở dài, nhớ tới con trai út: “Cái thằng Tiểu Xuyên , từ lúc đến giờ chẳng thèm về nhà lấy một . Nếu con thời gian thì tìm nó chuyện xem, gì chuyện trong nhà vài câu mà nó liền bỏ biệt tăm như thế.”
“Lớn tướng mà chẳng để cho bớt lo chút nào.”
Chu Tây Dã trầm mặc một lát: “Khi nào rảnh con sẽ tìm nó.”
Phương Hoa thở dài: “Cũng là do chiều hư nó… Thôi, con cứ chuyện t.ử tế với nó, nó vẫn luôn sùng bái và lời con nhất.”
Chu Tây Dã ừ một tiếng: “Không , nó cũng xảy chuyện gì . Tuổi trẻ khí thịnh, để nó chịu chút thiệt thòi cũng là điều .”
Phương Hoa lắc đầu quầy quậy: “Mẹ cái tính của nó mà, ngoài phân thơm nó cũng tin là thật, nếm thử một miếng. nhà đó là cái bẫy thì nó cảm thấy chúng đang ngăn cản, hại nó.”
“Trước chúng sắp xếp công việc cho nó, cái nào mà chẳng cân nhắc kỹ lưỡng xem phù hợp ? Vậy mà nó hết chê khô khan chê mệt, thì chê đơn vị quá bẩn.”
“Tức đến nỗi ba con chẳng quản nó nữa. Hiện tại cái công việc , nếu nó thể kiên trì tiếp thì cũng .”
Khương Tri Tri chút suy nghĩ. Qua quan sát gần đây, cô thấy Chu Thừa Chí và Phương Hoa tuy đôi khi tính tình nóng nảy nhưng vẫn là thấu tình đạt lý. Tuy Phương Hoa phần bao che khuyết điểm nhưng kiểu cưng chiều vô lối. Sao nuôi dạy Chu Tiểu Xuyên thành nông nỗi nhỉ?
……
Cơm nước xong, Khương Tri Tri tranh phần rửa bát. Phương Hoa thoáng qua con trai đang lẳng lặng theo vợ bếp, bà thở dài lên lầu.
Sắp dính c.h.ặ.t lấy vợ đến nơi ! Mắt thấy, tâm phiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-262-co-vo-nho-biet-cach-do-danh.html.]
Khương Tri Tri thấy tiếng Phương Hoa lên lầu, lập tức đưa giẻ rửa bát cho Chu Tây Dã, tủm tỉm sang một bên.
Chu Tây Dã nhận lấy giẻ, đầu cô: “Vẫn còn giận ?”
Khương Tri Tri hất cằm, nũng nịu hừ một tiếng: “ , tối qua bạo lực lạnh với em tận bốn tiếng đồng hồ. Em sẽ dễ dàng tha thứ cho !”
Chu Tây Dã mỉm : “Được.”
Nói xong, tiếp tục cúi đầu rửa bát.
Nga
Khương Tri Tri sững sờ, thế là xong á? Cô vòng sang phía bên của , vươn tay chọc chọc cánh tay rắn chắc: “Em là em tha thứ cho , em vẫn đang giận đấy!”
Chu Tây Dã mỉm cô: “Anh , lát nữa rửa bát xong về phòng sẽ dỗ em. Dỗ đến khi nào em hết giận thì thôi, ?”
Khương Tri Tri gãi gãi tai, cứ cảm thấy câu “ ” quá mức trầm thấp, mang theo chút gì đó … gợi đòn. Anh dỗ, định dùng “mỹ nam kế” đấy chứ? Thế thì ai mà chịu nổi!
Cô đỏ mặt hờn dỗi trừng mắt : “Lưu manh.”
Chu Tây Dã khẽ một tiếng, tốc độ rửa bát nhanh hơn hẳn.
Khương Tri Tri tắm xong trở về phòng, Chu Tây Dã trải giường xong xuôi, hai chiếc gối đặt sát cạnh . là ý đồ quá rõ ràng!
Cô vò tóc, lầm bầm tới: “Mỹ nam kế tác dụng nhé, chiêu tính.”
Chu Tây Dã ấn vai cô xuống giường: “Có một việc, cần thẳng thắn với em …”
Khương Tri Tri chống hai tay xuống mép giường, ngửa đầu đầy nghi hoặc : “Thẳng thắn? Anh thấy đau lòng cho Biên Tiêu Tiêu ?”
Chu Tây Dã cạn lời, vươn tay nhéo má cô: “Em linh tinh cái gì thế? Anh với em về thế của em.”
Khương Tri Tri lập tức trở nên nghiêm túc: “Thân thế của em?”
Chu Tây Dã gật đầu, xuống bên cạnh cô: “Thương Thời Nghị thể là cha ruột của em, còn Thương Hành Châu là em trai ruột.”
Biểu cảm của Khương Tri Tri hóa đá, cái miệng nhỏ há hốc, hồi lâu mới phản ứng : “Anh thật đấy chứ? Cha ruột em lợi hại như ?”
Chu Tây Dã gật đầu: “Theo phân tích thì đúng là như .”
Khương Tri Tri vẫn cảm thấy thể tin nổi: “Nếu thật là như , tại bọn họ tới tìm em?”
Chu Tây Dã nắm lấy tay cô giải thích: “Bởi vì nhân tố nhà họ Biên. Nếu em xuất hiện lúc , chắc chắn sẽ nhà họ Biên theo dõi. Bọn họ sẽ lấy phận của bà để lớn chuyện. Em cũng tình hình hiện tại đấy, thành phần gia đình của bà thật sự .”
“Cho nên, bọn họ thể nhận em, cũng thể công khai xuất hiện.”