Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 235

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:38:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tri Tri càng tươi hơn: “Sao buổi trưa về? Chiều nay cuộc họp ?”

Chu Tây Dã gật đầu: “Có họp, buổi trưa một tiếng rưỡi nghỉ ăn trưa và thời gian tự do thảo luận, liền tranh thủ chạy về xem em .”

Lúc Khương Tri Tri mới chú ý tới, cô mặc áo bông mà còn cảm thấy lạnh, Chu Tây Dã chỉ mặc một bộ thường phục mùa thu, thái dương còn lấm tấm mồ hôi. Lòng cô ngọt như đường phèn, nhưng miệng nhỏ chút khách khí: “Em ở nhà cũng chạy mất, còn chuyên môn chạy về xem một chuyến. Sao hôm qua về xem em chứ...”

Chu Tây Dã giọng điệu nũng nịu của cô chọc : “Còn đau ?”

Nga

Khương Tri Tri nhíu mày, biểu tình đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Nói thế nào nhỉ? Không đau lắm, nhưng cứ cảm giác lọt gió.”

Chu Tây Dã: “……”

Anh kinh nghiệm, chỉ là tối qua thấy chỗ đó sưng, nên dùng t.h.u.ố.c gì.

Liền nghĩ buổi trưa về xem thử, nếu vẫn sưng thì đưa cô đến bệnh viện trong đại viện khám.

Nghĩ , thành thật mở miệng: “Nếu em còn đau, chúng khám bác sĩ , chỗ nào xảy vấn đề ?”

Khương Tri Tri sửng sốt, đưa tay nhéo cánh tay : “Cái khám bác sĩ kiểu gì chứ? Bác sĩ mà hỏi, em ? Chẳng lẽ nhu cầu vô độ? Hay là quá lớn đến mức hỏng mất ?”

Chu Tây Dã: “……”

Anh ngay Khương Tri Tri đặc biệt giỏi hươu vượn: “Anh thấy đều sưng lên ...”

Khương Tri Tri nhịn đỏ bừng mặt, đẩy cánh tay : “Không cần xem, nghỉ ngơi chút là khỏi thôi, cái đó chẳng cần thích ứng ? Hai chúng khám bác sĩ, đảm bảo ngày mai cả cái đại viện đều sẽ xem hai đứa là trò cho mà xem.”

Chu Tây Dã thấy Khương Tri Tri mặt đỏ tai hồng, tinh thần , cũng yên tâm phần nào: “Nếu em thoải mái thì với , đưa em khám.”

Khương Tri Tri lườm một cái, vui vẻ lên: “Đồ cổ hủ.”

Cô tuy là mới, nhưng xem và qua nhiều chuyện.

Chu Tây Dã là một món đồ cổ mới "khai phong", dốt đặc cán mai.

……

Phương Hoa chuẩn cơm trưa cho bà và Khương Tri Tri, chỉ hai nên định nấu chút cháo, hâm nóng màn thầu thừa, xào thêm một món rau.

Chu Tây Dã trở về, cửa hỏi Khương Tri Tri ở , tìm Lý Viện Triều, liền xoay tìm.

Phương Hoa sửng sốt, con trai vội vã ngoài, trong lòng thầm nhủ, buổi trưa chỉ chút thời gian thế mà còn về xem vợ, bà ở nhà còn thể ăn thịt vợ nó chắc?

Vừa lẩm bẩm, bà bỏ thêm hai cái bánh bao nồi, lấy miếng đậu phụ định để tối ăn nấu luôn.

Chu Tây Dã cùng Khương Tri Tri cửa, Phương Hoa qua gọi hai rửa tay ăn cơm.

Cũng hỏi Chu Tây Dã đột nhiên về, ăn cơm xong bà thức thời cửa dạo, để gian cho vợ chồng son.

Khương Tri Tri Phương Hoa cửa, nuốt xuống ngụm cháo cuối cùng, duỗi chân đá nhẹ ống quần Chu Tây Dã: “Anh xem đột nhiên trở về, cũng giật .”

Chu Tây Dã mặc kệ cô quậy phá, vẫn cố chấp: “Có xem giúp ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-235.html.]

Khương Tri Tri trừng mắt: “Chu Tây Dã, em ngờ đấy, thế mà là một tên lưu manh, ban ngày ban mặt xem cái gì chứ? Anh mau họp , lát nữa muộn bây giờ.”

Thời gian của Chu Tây Dã quả thật nhiều: “Vậy em ở nhà nghỉ ngơi cho , chiều nay chút việc, sẽ về muộn một chút.”

Nói đồng hồ, xoay chuẩn ngoài.

Khương Tri Tri “ai” một tiếng, ghế nhúc nhích Chu Tây Dã, đó chu môi về phía .

Chu Tây Dã phản ứng kịp: “Sao ?”

Khương Tri Tri hừ: “Cứ thế mà ? Phải một nụ hôn tạm biệt chứ.”

Đáy mắt Chu Tây Dã ngậm ý , qua xoa xoa đầu cô, cúi hôn xuống.

Hôn đến khi đuôi mắt Khương Tri Tri phiếm hồng mới buông tay.

Ngón cái vuốt ve gò má trắng nõn của cô: “Được , ngoan ngoãn ở nhà, đây.”

Khương Tri Tri hài lòng, còn hướng về phía Chu Tây Dã đang tới cửa, hôn gió một cái: “Đi đường chậm một chút nhé.”

……

Buổi chiều khi tan họp, Chu Tây Dã đồng hồ một chuyến đến đoàn cảnh vệ phía Tổng Tham mưu.

Tìm Phó đoàn trưởng Triệu Hải Dương.

Triệu Hải Dương thấy Chu Tây Dã, “ái chà” vài tiếng, đây đ.ấ.m vai một cái: “Cậu về khi nào thế? Sao bảo đón?”

Chu Tây Dã nhạt: “Về mấy ngày , một việc chậm trễ nên vẫn qua tìm .”

Sắc trời tối, Triệu Hải Dương xuất trinh sát, vẫn liếc mắt một cái thấy vết thương cằm : “Nghe kết hôn , xem cuộc sống hôn nhân hạnh phúc nhỉ, về cũng liên hệ chiến hữu cũ.”

Chu Tây Dã hôm nay ánh mắt kỳ lạ chằm chằm cả ngày, lúc vô cùng thản nhiên: “ tới tìm chút việc nhờ.”

Triệu Hải Dương ha hả : “ ngay mà, việc gì thì cả đời cũng chẳng nhớ đến . Được , , chuyện gì?”

Chu Tây Dã cũng khách sáo: “Em trai là Triệu Hải Băng đang ở hải quan , bảo giúp để mắt đến Tiểu Xuyên một chút.”

Triệu Hải Dương kinh ngạc: “Em trai cũng hải quan ? Bây giờ ai cái đơn vị chứ.”

Chu Tây Dã giải thích nhiều: “Nó còn trẻ non , đầu óc đơn giản, dễ lợi dụng, bảo em trai giúp đỡ để ý một chút.”

Triệu Hải Dương cảm thấy đều là việc nhỏ: “Được, sáng mai sẽ tìm nó chuyện, hiện tại chúng ăn cơm , gọi thêm cả Đại Lưu bọn họ nữa.”

Chu Tây Dã từ chối: “……”

Triệu Hải Dương trực tiếp ngăn : “Đừng tìm cớ nhé, nếu gọi điện thoại xin phép chị dâu? Cậu sẽ vì chuyện của Biên Chiến mà gặp chúng chứ?”

 

 

Loading...