Phương Hoa liếc mắt Khương Tri Tri, trong lòng thở dài. Đứa nhỏ ngày nào cũng hì hì, cái gì cũng phản bác, rốt cuộc là đây.
Khi đến Cửa hàng mậu dịch, lúc gặp Trần Lệ Mẫn dẫn con gái Tống Mạn .
Trần Lệ Mẫn dường như quên chuyện vui xe tuyến hôm nọ, chào hỏi Phương Hoa: “Dẫn Tri Tri mua thức ăn ?”
Phương Hoa cũng khách sáo : “Ừ, rảnh rỗi nên dẫn con bé ngoài dạo.”
Sau đó bà sang Khương Tri Tri. Khương Tri Tri lập tức nể tình, ngọt ngào với Trần Lệ Mẫn: “Cháu chào bác gái Tống ạ.”
Trần Lệ Mẫn con gái bên cạnh như khúc gỗ, trong lòng bực bội. Lại Phương Hoa thắng một ván , con dâu nhà mà lễ phép thế.
Bà vẫn cố vớt vát thể diện: “Tiểu Mạn hai ngày nay tăng ca, mới trực ca đêm về, ngủ đủ giấc nên đầu óc phản ứng chậm chạp, gặp lớn cũng chào hỏi.”
Phương Hoa xòa để ý: “Không , Tiểu Mạn công việc bận rộn, thể thông cảm mà.”
Trần Lệ Mẫn lập tức : “Cũng , mấy cái cuối tuần nghỉ ngơi , hôm nay khó khăn lắm mới ở nhà một ngày. Bất quá bận rộn như cũng đáng, hai ngày con bé thăng chức lên phó chủ biên đấy.”
Tống Mạn chút chịu nổi việc khoe khoang mặt khác, nhíu mày nhỏ giọng gọi một tiếng: “Mẹ…”
Trần Lệ Mẫn thèm để ý đến cô, khó khăn lắm mới gỡ một ván: “Ai nha, chị , cũng chút hâm mộ chị đấy. Chị xem Tri Tri công việc, mỗi ngày thể ở nhà bầu bạn với chị thật bao. bây giờ gặp mặt Tiểu Mạn một chút cũng khó.”
Khương Tri Tri liền thấy Phương Hoa trong nháy mắt thẳng lưng lên, biểu tình tuy gì đổi nhưng giọng điệu đầy ẩn ý: “Tiểu Mạn đúng là giỏi giang thật đấy. Bất quá hy vọng Tri Tri cũng giỏi giang như , thế thì bao giờ mới bế cháu nội đây.”
Sắc mặt Trần Lệ Mẫn biến đổi, còn định mở miệng gì đó thì Tống Mạn kéo tay: “Đi thôi, mau về nhà .”
Phương Hoa cũng chẳng còn hứng thú tiếp tục đôi co với Trần Lệ Mẫn: “Được , hai mau về , chúng cũng nhanh mua thức ăn, lát nữa Tây Dã và Tiểu Xuyên về .”
Khương Tri Tri bên cạnh nén , Phương Hoa và Trần Lệ Mẫn so kè , đồng thời cũng âm thầm quan sát Tống Mạn.
Người phụ nữ từ lúc thấy cô và Phương Hoa, vẻ mặt vẫn luôn căng thẳng…
Tống Mạn trông 25-26 tuổi, lẽ do công việc liên quan đến văn chương nên đeo một cặp kính gọng mạ vàng, văn nhã, tú khí.
Khương Tri Tri sở dĩ chú ý là vì đó Chu Thừa Ngọc và Phương Hoa chuyện phiếm nhắc đến cái tên . Hôm nay gặp mặt mới để ý kỹ hơn một chút. Phát hiện biểu tình của Tống Mạn căng thẳng, e rằng cũng là vì lý do đó nên mới chào hỏi Phương Hoa.
……
Phương Hoa Trần Lệ Mẫn và Tống Mạn xa, lúc mới dẫn Khương Tri Tri chọn hai bó rau xanh, mua thêm một bìa đậu phụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-216-me-chong-nang-dau.html.]
Trên đường về nhà, Phương Hoa dạy bảo Khương Tri Tri: “Cái đại viện mà, mỗi đều đến 800 cái tâm nhãn. Con nhất định nhớ kỹ, đừng cái gì cũng toạc ngoài.”
Khương Tri Tri gật đầu: “Vâng, , con nhớ ạ.”
Nga
Phương Hoa nhịn lẩm bẩm: “Trần Lệ Mẫn như , chắc là do Tống Mạn gả cho Tây Dã mà thành nên trong lòng thoải mái đấy thôi.”
Ngọn lửa bát quái trong lòng Khương Tri Tri lập tức bùng lên: “Mẹ, nhiều gả cho Chu Tây Dã ? Tống Mạn cũng thích Chu Tây Dã ạ?”
Phương Hoa vẫn chút kiêu ngạo: “ , tuy rằng Tây Dã quanh năm ở nhà, nhưng các cô gái trong đại viện thích nó nhiều lắm. Tống Mạn thích thì rõ, nhưng năm một thời gian, con bé nhờ mấy hàng xóm qua chuyện , đều đồng ý.”
Khương Tri Tri càng tò mò: “Tại ạ?”
Phương Hoa hừ lạnh: “Chỉ cần thái độ của Trần Lệ Mẫn đối với cuộc hôn nhân của Tống Đông là thể đồng ý . Sau khẳng định cũng là một bà vợ lắm chuyện.”
Khương Tri Tri lập tức giơ ngón tay cái lên khen ngợi: “Mẹ, đúng là minh cơ trí thật.”
Phương Hoa mắng một câu: “Được , đừng nịnh nọt.”
Trong lòng bà vui vẻ, gì ai thích khẳng định và khen ngợi chứ.
Buổi trưa, Chu Tây Dã và Chu Tiểu Xuyên về, chỉ nhắn báo tin về là chút việc cần , cần chờ cơm.
Đến chiều, chỉ Chu Tiểu Xuyên trở về, vẫn thấy bóng dáng Chu Tây Dã .
Khương Tri Tri ở phòng khách sách chờ chồng, thấy chỉ Chu Tiểu Xuyên về liền hỏi: “Anh trai ?”
Chu Tiểu Xuyên vốn chuyện với Khương Tri Tri, nhưng nghĩ đến thái độ của trai đối với cô, lạnh lùng đáp một câu: “Anh việc.”
Khương Tri Tri đôi mắt như gà chọi của Chu Tiểu Xuyên, cũng thèm chấp nhặt, tiếp tục sách.
Chu Tiểu Xuyên loanh quanh một vòng, thấy trong nhà chỉ Khương Tri Tri, bèn rót một cốc nước xuống đối diện cô, ừng ực uống một cạn sạch.
Thấy Khương Tri Tri đang xem một cuốn sách nghiên cứu lý luận quân sự, còn xem say sưa ngon lành, chút nghi ngờ: “Cô hiểu đấy? Giả vờ xem .”
Khương Tri Tri thèm để ý đến . Cô xem cuốn sách cũng để vẻ ham học hỏi gì, mà là vì trong nhà thật sự còn cuốn sách nào khác để . Toàn là mấy cuốn tuyển tập tư tưởng hoặc trích lời danh nhân. So thì cô vẫn thích xem cuốn hơn.