Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 213: Dạy Dỗ Em Trai

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:38:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đến đẩy đẩy Chu Tây Dã đang gấp quần áo: “Anh lấy chút t.h.u.ố.c Vân Nam Bạch Dược xem cho Tiểu Xuyên , kêu t.h.ả.m thiết như , chắc là đ.á.n.h đau lắm.”

Chu Tây Dã chút ngạc nhiên, ngờ Khương Tri Tri thế mà quan tâm đến Chu Tiểu Xuyên: “Lát nữa qua.”

Khương Tri Tri tìm lọ Vân Nam Bạch Dược , tìm thêm chút băng gạc cùng bông y tế: “Đi, bây giờ luôn , em cùng .”

Thực cô cũng chẳng quan tâm gì Chu Tiểu Xuyên, chủ yếu là Lý Viện Triều thương .

Chu Tây Dã chỉ thể buông quần áo trong tay xuống, dậy theo Khương Tri Tri thong thả ngoài.

Hai ngày nay cần dùng xe lăn nữa, chỉ cần lúc quá nhanh, quá dùng sức là .

Chu Tiểu Xuyên đang dựa tường, thấy Chu Tây Dã , tủi rớt nước mắt, nhưng thấy Khương Tri Tri cũng theo , lập tức chớp chớp mắt, nuốt nước mắt ngược trở .

Chu Tây Dã em trai một cái: “Ngồi xuống, bôi t.h.u.ố.c cho.”

Chu Tiểu Xuyên lời qua xuống, kéo áo xuống, lộ tấm lưng trắng bóc gầy gò như gà luộc.

Khương Tri Tri liếc một cái, Chu Thừa Chí đúng là thật sự nỡ xuống tay, lưng ngang dọc đan xen nhiều vệt đỏ, chỗ rướm m.á.u.

Chu Tây Dã dùng bông y tế lau sạch, đó rắc bột t.h.u.ố.c lên.

“Cậu thật sự đ.á.n.h ? Còn đ.á.n.h thua nữa.”

Chu Tiểu Xuyên phục: “Em mà, bọn họ mang theo gạch.”

Chu Tây Dã ấn nhẹ xuống vết thương của : “Thua chính là thua, đừng tìm nhiều lý do như . Hơn nữa, trẻ con, 22 tuổi , còn tham gia kéo bè kéo lũ đ.á.n.h .”

“Chu Tiểu Xuyên, ai thể theo cả đời, chẳng lẽ cứ định sống như cả đời ?”

Chu Tiểu Xuyên im lặng, cúi đầu lời nào.

Chu Tây Dã tiếp tục : “Cậu cảm thấy công việc vất vả, công việc khô khan, nhưng lính còn vất vả, còn khô khan hơn nhiều. Cậu ngay cả một công việc bình thường cũng kiên trì nổi, thì cảm thấy thể chịu cái khổ của việc lính?”

“Một đàn ông bản lĩnh, bất kể ở cương vị nào, đều thể gánh vác trách nhiệm. Chứ trốn tránh, tùy hứng.”

Khương Tri Tri dựa cạnh bàn , Chu Tây Dã bôi t.h.u.ố.c cho Chu Tiểu Xuyên, nhanh chậm giáo d.ụ.c em trai, đáy mắt tràn đầy sự yêu thích.

Chu Tây Dã xong những gì cần , liền trầm mặc bôi t.h.u.ố.c cho Chu Tiểu Xuyên.

Khương Tri Tri lúc mới hỏi một câu: “Các cả một đám, thương nặng nhất hả?”

Chu Tiểu Xuyên lập tức phục: “Sao thể, Lý Viện Triều mới là thương nặng nhất, Đặng Phi Dương dẫm gãy cả ngón tay !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-213-day-do-em-trai.html.]

Khương Tri Tri hô hấp cứng . Nói thì, Lý Viện Triều là vì giúp cô báo thù, hiện tại còn thương! Cô khẳng định thể mặc kệ .

Đặng Phi Dương đúng ? Cô đ.á.n.h trả .

Tâm sự nặng nề Chu Tây Dã bôi t.h.u.ố.c xong cho Chu Tiểu Xuyên, cô theo cùng về phòng.

Nhìn Chu Tây Dã trải giường chiếu, cô từ phía ôm lấy eo , ngữ khí vui vẻ mang chút lấy lòng: “Chu Tây Dã, lúc nãy giáo d.ụ.c Chu Tiểu Xuyên trông ngầu quá mất, đúng là một trai đầy tình thương. Một trai đầy tình thương như , thế mà đàn ông của em, em vui quá .”

Chu Tây Dã khựng một chút, cố lờ sự mềm mại áp lưng, nghiêm giọng : “Em đừng mà mơ tưởng!”

Khương Tri Tri kêu lên một tiếng “di”, chuyển tới mặt Chu Tây Dã, chen giữa và cái giường: “Em tưởng cái gì cơ?”

Nga

Chu Tây Dã lùi một chút để cô thoải mái hơn: “Em mới hỏi Lý Viện Triều thương , hỏi xong thì cứ tâm sự nặng nề mãi. Hôm đó Lý Viện Triều gì với em ? Cho nên, em báo thù cho Lý Viện Triều.”

Khương Tri Tri kinh ngạc, duỗi tay quơ quơ mắt Chu Tây Dã: “Anh thuật tâm ? Hay là con giun trong bụng em? Sao đoán chuẩn thế?”

Chu Tây Dã nắm lấy cái móng vuốt nhỏ mặt: “Có thể thăm Lý Viện Triều, nhưng giúp đ.á.n.h .”

Khương Tri Tri cũng giấu Chu Tây Dã: “Cái tên Đặng Phi Dương đó, từng quấy rối em, còn tung tin đồn nhảm về em. Hôm đó Lý Viện Triều với em là báo thù cho em, em khuyên , hơn nữa em cứ tưởng bọn họ đ.á.n.h nhiều lắm cũng chỉ là xô đẩy qua , ai ngờ còn động đến cả hàng nóng chứ.”

Mấy tên nhóc đ.á.n.h là đ.á.n.h đến c.h.ế.t mới thôi ?

Chu Tây Dã trầm mặc một chút: “Có thăm Lý Viện Triều bây giờ ?”

Khương Tri Tri thời gian: “Đã 8 giờ rưỡi , liệu bọn họ nghỉ ngơi ?”

Chu Tây Dã vẫn hiểu giờ giấc sinh hoạt trong đại viện: “Sẽ , cơ bản đều nghỉ ngơi cùng lúc với tiếng kèn tắt đèn.”

Khương Tri Tri lập tức động lòng: “Vậy xem , tìm hiểu chút tình hình.”

Chu Tây Dã chút tâm tư nhỏ của Khương Tri Tri, nhưng vạch trần. Chỉ cần ở mí mắt , cô tùy hứng một chút cũng .

Ra khỏi cửa lớn, Khương Tri Tri tò mò hỏi Chu Tây Dã: “Trước lúc ở đại viện, từng đ.á.n.h ?”

Chu Tây Dã hồi ức một chút, lắc đầu: “Mấy năm đó cuộc sống khổ, lớn trẻ con đều bận rộn nghĩ cách để lấp đầy bụng.”

Khương Tri Tri trong lòng thầm tính toán thời gian, lúc Chu Tây Dã mười sáu mười bảy tuổi, lúc gặp nạn thiên tai, là thời điểm cả nước khổ cực nhất.

Nghĩ đến thôi thấy đau lòng, cô dùng hai tay ôm lấy cánh tay Chu Tây Dã. Vừa định mở miệng chuyện thì Chu Tây Dã rút tay về: “Đừng lôi lôi kéo kéo ở bên ngoài.”

 

 

Loading...