Nếu che khuất phần , đôi mắt giống hệt Khương Tri Tri.
Chu Tây Dã vài giây ngước mắt lên, đáy mắt như cũ bình tĩnh gợn sóng: “Là cô cô của , nhà các còn chẳng sợ, sợ cái gì? nghĩ nhà họ Biên so với càng để ý địa vị hiện tại hơn đấy.”
Biên Ngọc Thành nhạo một tiếng: “Cậu đối với tin tức bên ngoài một chút cũng ? Biên Tố Khê cũng cô ruột của , chẳng qua là con nuôi gửi gắm ở nhà năm xưa thôi. Mấy năm , chúng cũng nộp lên tài sản bà để , phân rõ giới hạn . Mà hiện tại giống thế, cưới con gái nhà tư bản, hậu quả nghiêm trọng.”
Chu Tây Dã khẩy: “Cậu nên ở Bộ Thương mại, nên sang Bộ Văn hóa mà biên soạn truyện. Còn nữa, Khương Tri Tri là vợ , mặc kệ cô là phận gì, sẽ chịu hình phạt thế nào, đều thể thản nhiên chấp nhận. Chỉ là nhà họ Biên các ……”
“Kể cũng khí thế thật, dẫm lên c.h.ế.t mà thượng vị.”
Sắc mặt Biên Ngọc Thành nháy mắt khó coi: “Cậu! Chu Tây Dã, đang cái gì?!”
Chu Tây Dã biểu tình nghiêm nghị: “ sai ? Con nuôi c.h.ế.t nhiều năm như , các nộp lên tài sản của bà , đại nghĩa diệt cùng bà phân rõ giới hạn để chương hiển quyết tâm của các , đó công lao nên lãnh thì một phần cũng thiếu. Đêm khuya mộng hồi, tâm các thấy thẹn ?”
Mặt Biên Ngọc Thành tức đến tím tái như quả cà tím. Hắn thu hồi tấm ảnh, phẫn hận : “Chu Tây Dã, là lòng khuyên , về sẽ lúc hối hận.”
Nói xong, nổi giận đùng đùng bỏ , suýt chút nữa đụng Khương Tri Tri đang bưng chậu .
Biên Ngọc Thành lạnh lùng liếc Khương Tri Tri một cái bước nhanh rời .
Khương Tri Tri ôm chậu đầu : “Bị bệnh thần kinh .”
Đi thấy Chu Tây Dã giường bệnh gì dị thường, cô thấy lạ: “Cái tên Biên Ngọc Thành đó ? Tức đến mặt mày xanh mét.”
Chu Tây Dã thần sắc nhẹ nhàng: “Không cần quan tâm . Bên phía Thương Hành Châu thế nào ?”
Khương Tri Tri đặt chậu xuống. Vừa dùng nước lạnh rửa bát đũa, lúc tay chút lạnh lẽo, cô qua nắm lấy tay Chu Tây Dã: “Anh ủ ấm cho em , lát nữa em xem em .”
Chu Tây Dã hiếm khi cô nghịch ngợm, khép hai tay , bao bọc đôi tay cô trong lòng bàn tay: “Lát nữa qua đó thì mang sữa bột cho thằng bé. Anh chờ Chính ủy Lý tới chút chuyện cũng qua thăm nó.”
Khương Tri Tri gật đầu: “Được nha, em thăm nó xong sẽ về nấu cơm, hiện tại tới ba bệnh nhân, em nhiều một chút.”
Đuôi mắt Chu Tây Dã khẽ cong, mang theo ý : “Gần đây vất vả cho em .”
Khương Tri Tri bĩu môi: “Vất vả cũng chỉ mồm là xong, còn dùng hành động thực tế để bồi thường cơ.”
Chu Tây Dã mỉm : “Được, chờ về sẽ bồi thường cho em.”
Khương Tri Tri hồ nghi ngửa mặt : “Em bồi thường, là ý gì ?”
Chu Tây Dã rũ mắt, đôi mắt đen nhánh sáng ngời của cô, nghiêm túc gật đầu: “Biết.”
Khương Tri Tri vui vẻ, lắc lắc tay : “Thật ? Anh hiện tại mẫu cho em xem nào.”
Chu Tây Dã chằm chằm khuôn mặt nhỏ tươi gần trong gang tấc, phảng phất như mê hoặc, cúi đầu ngậm lấy cánh môi cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-195-loi-canh-bao-cua-chu-tay-da.html.]
Khương Tri Tri trợn tròn đôi mắt, tràn đầy vui sướng. Trong lòng đột nhiên như rót một hũ mật ong, ngọt ngào đến mức sắp tràn ngoài, cô nỗ lực ngửa đầu đáp .
“Tây Dã……”
Lý Chí Quốc vội vội vàng vàng xông , chân chút thu kịp.
Nga
Ban ngày ban mặt thế , hai ……
Khương Tri Tri thấy tiếng động, vèo một cái dậy, đỏ mặt xoay Lý Chí Quốc: “Chính ủy Lý buổi sáng lành.”
Chu Tây Dã so với cô bình tĩnh hơn nhiều, chỉ hướng Chính ủy Lý chào hỏi.
Khương Tri Tri cuống quít vớ lấy túi sữa bột in hình bò sữa đen trắng: “Chính ủy Lý, hai chuyện , ngoài một chuyến.”
Nói nhảy chân sáo ngoài như một chú thỏ con.
Lý Chí Quốc Khương Tri Tri chạy , chắp tay lưng đến bên giường, đôi môi vẫn còn óng ánh nước của Chu Tây Dã, nhịn tấm tắc trêu chọc: “Không thể kiềm chế một chút ? Đây còn là bệnh viện đấy.”
Chu Tây Dã để tâm đến lời chế nhạo của ông, vẫn bình tĩnh như cũ: “Thông báo xuống ạ? Khi nào ?”
Lý Chí Quốc nào thể dễ dàng buông tha cho Chu Tây Dã như , hừ lạnh: “Lúc , ai là sống c.h.ế.t chịu kết hôn? Ai u, thế nào nhỉ? Người nhà giới thiệu, tình cảm, đối phương tuổi còn nhỏ thích hợp. thấy lúc ôm hôn lấy hôn để thì kiêng dè chút nào . Sao lúc chê nhỏ tuổi nữa ?”
Trên mặt Chu Tây Dã hiếm khi chút bối rối: “Chính ủy, đây là bệnh viện, chuyện chú ý một chút.”
Lý Chí Quốc ha hả: “Chậc chậc chậc, , dù cũng da mặt dày. Thông báo xuống, thứ ba tuần , còn ba ngày nữa.”
……
Khương Tri Tri ôm hộp sữa bột sân hóng gió lạnh một lúc, để cho nóng mặt tan một chút.
Chỉ là nghĩ cảnh tượng , tuy hai đầu hôn , nhưng đây là khiến tim cô rung động nhất.
Nghĩ , cô nhịn lấy túi sữa bột che mặt khanh khách.
Lăn qua lăn một lúc, cô mới đến phòng bệnh của Thương Hành Châu.
Thương Hành Châu dù cũng còn trẻ, sức khỏe , ngoài môi khô nứt, sắc mặt vàng vọt thì những chỗ khác đều .
Cậu đang giường hưng phấn trò chuyện với Lý Trác, là những chủ đề quân sự mà hứng thú.
Thấy Khương Tri Tri , lập tức biến thành bộ dạng đáng thương: “Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng đến thăm em ? Em còn tưởng tỷ quên em chứ.”