Chu Tây Dã Khương Tri Tri cách một bước nhỏ, tươi như hoa, còn chút buồn bã nào.
Anh yên tâm, ánh mắt Khương Tri Tri cũng bất giác cưng chiều: “Đi thôi, về lều trại .”
Khương Tri Tri chắp tay lưng bên cạnh Chu Tây Dã, nghĩ nghĩ vẫn tò mò: “Nếu Tôn Hiểu Nguyệt thật sự bắt nạt em, sẽ giúp em báo thù thế nào?”
Chu Tây Dã im lặng một lúc: “Anh sẽ tìm nhóm thanh niên trí thức để phản ánh tình hình, xem xét xử phạt cô , đó mở một lớp giáo d.ụ.c tư tưởng cho thật .”
Khương Tri Tri: “…”
Rất , cách Chu Tây Dã!
Cô hất cằm, chút kiêu ngạo: “Em thì khác, em sẽ đ.á.n.h cô một trận. Tuy cô là con gái ruột của nhà họ Khương, nhưng cô thật sự chút phẩm chất ưu tú nào của nhà họ Khương cả.”
Khương Chấn Hoa là khiêm tốn nho nhã, nhiều chuyện ông thể rõ ràng, cho nên thể phân biệt trái.
Tống Vãn Anh thật cũng , chỉ là vì quá áy náy với Tôn Hiểu Nguyệt, bây giờ chút mờ mắt, nhưng cách bà đối nhân xử thế bên ngoài, vẫn luôn hòa nhã lễ phép.
Chu Tây Dã đối với vợ chồng Khương Chấn Hoa cũng chút hiểu , vì lý do sức khỏe của Tống Vãn Anh, họ chỉ một đứa con, năm đó ở trong đại viện, gặp nhiều , Khương Chấn Hoa để Khương Tri Tri bé nhỏ cưỡi vai , khắp nơi khoe con gái xinh .
Anh vẫn còn nhớ Khương Tri Tri lúc đó, ba bốn tuổi, trắng trẻo mềm mại như một cục bột, mặc chiếc áo bông nhỏ màu đỏ hoa nhí, quàng khăn len màu xanh lá cây, buộc hai b.í.m tóc chổng ngược, vui vẻ vai Khương Chấn Hoa, miệng nhỏ toe toét, còn chảy cả nước miếng.
Sau , ấn tượng sâu sắc của về Khương Tri Tri là lúc cô tám chín tuổi, lùn tịt, mập mạp chắc nịch bò bàn bóng bàn xi măng trong đại viện, cầm b.út chì sửa điểm.
Rõ ràng là mười ba điểm, cô bé cầm b.út chì sửa thành 93 điểm.
Ngày đó, n.g.ự.c cài hoa hồng, chuẩn lên đường nhập ngũ, ngang qua thấy Khương Tri Tri chu cái miệng nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn còn dính một lớp tro, nhịn qua.
Thấy điểm bài thi của cô bé, sự tranh cãi với gia đình đột nhiên tan biến, nhịn mở miệng nhắc nhở: “Em nhiều dấu X màu đỏ như , sẽ phát hiện đấy.”
Khương Tri Tri ngẩng đầu, một đôi mắt như bầu trời cơn mưa, trong veo thuần khiết , cuối cùng vươn ngón tay mũm mĩm trắng nõn, đặt lên miệng khẽ “suỵt” một tiếng: “Chú ơi, mách lẻo nhé.”
Thoáng cái nhiều năm như , còn gặp Khương Tri Tri nữa.
Ai thể ngờ , cô nhóc cuối cùng trở thành vợ của .
Khương Tri Tri thấy Chu Tây Dã lên tiếng, vươn tay chọc chọc cánh tay : “Em nghi ngờ, Tôn Hiểu Nguyệt thể căn bản là con của nhà họ Khương, chỉ là trông giống em thôi.”
Chu Tây Dã hồn “ừ” một tiếng, sẽ với Khương Tri Tri, mới nghĩ đến dáng vẻ lúc nhỏ của cô.
Nga
Nếu , Khương Tri Tri sợ là sẽ lập tức trở mặt.
Tuy ở chung với Khương Tri Tri nhiều, nhưng loại trực giác !
Khương Tri Tri thở dài: “ cô luôn cảm thấy ở nông thôn chịu khổ đều là do em gây , nhưng chuyện đổi con , cũng do em quyết định a.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-123.html.]
Tôn Hiểu Nguyệt sẽ bịa chuyện, nhưng cô sẽ mách!
Chu Tây Dã rõ Tôn Hiểu Nguyệt là con gái nhà họ Khương , nhưng gặp Tôn Hiểu Nguyệt vài , ấn tượng về cô quả thực , chỉ là cách nào cùng Khương Tri Tri soi mói một cô gái.
Chỉ thể kiên nhẫn lắng Khương Tri Tri than thở.
Trở về lều trại, tâm trạng của Khương Tri Tri , cô chỉ mấy bông lau cắm trong phích nước bàn: “Có ?”
Ngoài cửa sổ là những ngọn núi lởm chởm cheo leo, cửa sổ mấy cành lau theo gió nhẹ lay động, mang theo vài phần hoạt bát của sắc thu.
Chu Tây Dã gật đầu: “Đẹp.”
Suy nghĩ một chút vẫn nhắc nhở: “Buổi tối trong núi gió lớn, nhiệt độ thấp, nhớ đóng cửa sổ lều .”
Khương Tri Tri đột nhiên nhớ : “Em em quên cái gì mà, lúc em tìm thím, quên mang chăn đệm lên.”
Chu Tây Dã xem giờ: “Anh cùng em, lúc tìm bí thư Lương cũng chút việc.”
Trên đường thôn, Chu Tây Dã hỏi Khương Tri Tri: “Ngày mai thành phố một chuyến, em ? Trời lạnh xem mua gì .”
Khương Tri Tri hiện tại rảnh rỗi việc gì, lập tức gật đầu: “Được ạ, em đến hiệu sách Tân Hoa, mua mấy quyển sách về xem.”
Nói đến sách, Chu Tây Dã nghĩ đến chuyện khác: “Năng lực học tập của em mạnh, nghĩ đến việc đại học ?”
Khương Tri Tri cũng nghĩ tới, nhưng bây giờ cô việc quan trọng hơn : “Lúc học thành tích của em vẫn luôn , em sợ theo kịp.”
Chu Tây Dã liền tiếp tục chủ đề nữa: “Lát nữa em thu dọn đồ đạc , chuyện xong với bí thư Lương sẽ qua tìm em.”
Khương Tri Tri phát hiện một ưu điểm của Chu Tây Dã, chuyện với mệt, chừng mực, sẽ truy hỏi một chuyện, cũng sẽ xoáy một vấn đề đến mức trả lời .
Cô cong mắt, rạng rỡ: “Được ạ, từng học đại học ?”
Chu Tây Dã gật đầu: “Được bộ đội đề cử lên đại học khoa học kỹ thuật quốc phòng.”
Khương Tri Tri “oa” một tiếng: “Trường sĩ quan, cái nôi của các tướng quân tương lai.”
Chu Tây Dã xong lời tâng bốc của cô, khẽ thành tiếng, gương mặt vốn sắc bén nghiêm túc trở nên ôn hòa hơn nhiều.
…
Lương lão đầu Dương Phượng Mai Khương Tri Tri là vợ cưới của Chu Tây Dã, cũng giật nảy .