Giọng Chu Tây Dã đầy mất kiên nhẫn: “Chu Tiểu Xuyên! Lời hôm qua , mày nhớ chút nào ? Cút nhanh !”
Chu Tiểu Xuyên càng thêm tủi : “Anh, nếu em bằng chứng thì ?”
Chu Tây Dã trực tiếp dậy xách Chu Tiểu Xuyên ngoài, vén rèm lên thấy Khương Tri Tri đang ở cửa với vẻ mặt lúng túng…
Khương Tri Tri ngượng ngùng Chu Tây Dã và Chu Tiểu Xuyên, cô cũng trong tình huống mở miệng chính là Khương Tri Tri như thế nào.
Ngược , Chu Tiểu Xuyên khi thấy Khương Tri Tri thì trợn tròn mắt: “Khương Tri Tri! Cô dám lén và chuyện, thật quá đê tiện.”
Nga
Sắc mặt Chu Tây Dã lập tức trở nên lạnh lùng, đưa tay bóp cổ Chu Tiểu Xuyên, thấp giọng quát: “Cút! Hôm nay mua vé về ngay!”
Chu Tiểu Xuyên tủi vô cùng, Chu Tây Dã luôn là sùng bái nhất trong lòng, mà bây giờ vì một phụ nữ mà đuổi , đưa tay áo lên lau nước mắt, hậm hực bỏ .
Khương Tri Tri tại chỗ Chu Tây Dã, trong lòng điên cuồng gào thét, lời mở đầu Chu Tiểu Xuyên cướp mất, vốn dĩ cô là chủ động thú nhận, bây giờ biến thành ép thừa nhận, tính chất khác hẳn .
Chu Tây Dã đợi Chu Tiểu Xuyên chạy xa, gương mặt nhỏ nhắn đầy rối rắm và giằng xé của Khương Tri Tri, trong lòng khẽ thở dài: “Vào trong .”
Khương Tri Tri gãi gãi đầu, căng da đầu theo Chu Tây Dã lều, đực đó như một tên lính gác nhỏ.
Chu Tây Dã bộ dạng sẵn sàng hy sinh của Khương Tri Tri, vẻ mặt dịu vài phần, đáy mắt thoáng hiện ý , xoay lấy bình của , rót một cốc nước Khương Tri Tri: “Uống chút nước .”
Khương Tri Tri Chu Tây Dã thong dong bình tĩnh, đầu óc đột nhiên trở nên lanh lợi, chớp chớp mắt: “Có sớm em là Khương Tri Tri ?”
Chu Tây Dã trả lời cô, chỉ gõ gõ chiếc cốc bàn: “Ngồi xuống uống chút nước .”
Vừa gặp cô để ý, đôi môi vốn hồng hào căng mọng của cô chút trắng bệch khô khốc, chắc là do chơi với đám Lương Đại Tráng cả buổi sáng mà uống nước.
Khương Tri Tri ngượng ngùng tới, cầm cốc lên uống ừng ực một hết nửa cốc, cẩn thận l.i.ế.m l.i.ế.m vệt nước môi, ôm cốc Chu Tây Dã: “Em cố ý lừa , là thế nào.”
Ánh mắt Chu Tây Dã dừng đôi môi nước thấm ướt của cô, căng mọng hồng hào như cánh hoa đẫm sương sớm, cô còn vô tình đưa lưỡi l.i.ế.m.
Anh lập tức cảm thấy cổ họng khô khốc, ánh mắt cũng tối sầm vài phần: “Không .”
Khương Tri Tri Chu Tây Dã với vẻ mặt cảm xúc, trong lòng kêu rên, chắc chắn vẫn còn giận.
Cô tiến gần Chu Tây Dã một bước, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên khẽ: “Chủ yếu là lúc đầu, gả cho là Tôn Hiểu Nguyệt, cuối cùng đột nhiên đổi thành em, cách thức em thể chấp nhận , cho nên lúc gặp , em thật phận của .”
“Sau , hỏi, em cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-111-thu-nhan-than-phan.html.]
Nói đến đây, Khương Tri Tri linh quang chợt lóe, ngẩng mặt lên Chu Tây Dã với đôi mắt sáng lấp lánh, giọng cũng nhẹ nhàng hơn vài phần: “Anh cũng bao giờ hỏi em , nếu hỏi em, em chắc chắn sẽ cho tên thật của .”
“Cho nên, cũng thể trách em giấu giếm phận. , chính là như !”
Chu Tây Dã cúi mắt Khương Tri Tri ngay mặt, từ căng thẳng lúc đầu đến bây giờ mày mặt hớn hở, còn mang theo một chút bướng bỉnh, nén xúc động đưa tay xoa đầu cô: “Ừm, trách em.”
Khương Tri Tri cảm thấy phản ứng của Chu Tây Dã quá bình tĩnh, là từ lúc cô là Khương Tri Tri, vạch trần phận của cô, cũng là ngầm đồng ý với lựa chọn của cô?
Chu Tây Dã vẻ mặt rối rắm của Khương Tri Tri, liền cô hiểu lầm: “Anh tôn trọng lựa chọn của em, cuộc hôn nhân , ngay từ đầu giống như một trò khôi hài. Anh nhận em mà vạch trần, chỉ là tôn trọng em.”
Mà còn thông qua thời gian tiếp xúc, để em đổi suy nghĩ.
Lòng Khương Tri Tri nhẹ nhõm hẳn, ngờ việc thú nhận dễ dàng hơn cô dự đoán, cô cong mắt : “Em vốn dĩ định đến tìm để thú nhận , em còn nghĩ nếu tức giận thì sẽ…”
Mấy chữ cuối cùng “dỗ dành ” cô mặt mũi , chỉ cong mắt mím môi hì hì.
Chu Tây Dã bất ngờ: “Thì sẽ thế nào?”
Khương Tri Tri xua xua tay: “Không gì, chỉ là nghĩ nếu tức giận, em sẽ tìm xin , tìm vài , chắc chắn sẽ mềm lòng, tha thứ cho em thôi.”
Chu Tây Dã im lặng một lát: “Đến giờ cơm , cùng đến nhà ăn nhé?”
Khương Tri Tri ngẩn , cô nghĩ đến nhiều tình huống khi thú nhận, nhưng ngờ Chu Tây Dã sẽ bình tĩnh như .
Bình tĩnh đến mức cô chút bối rối, dường như chuyện chẳng quan trọng chút nào?
Cô vẫn lắc đầu: “Thôi ạ, em còn về nữa.”
Trong lòng chút buồn bực khó chịu, nhưng phân tích nguyên nhân.
Chu Tây Dã thấy cảm xúc của Khương Tri Tri đột nhiên sa sút, nhất thời cũng nghĩ nguyên nhân, đồng hồ: “Đi ăn cơm , ăn xong chúng chuyện đàng hoàng.”
Từ nhỏ đến lớn, ngoài cha cưỡng chế điều từ tiền tuyến về hậu phương khiến mất kiểm soát, những chuyện còn về cơ bản đều trong tầm kiểm soát của .
Anh đều thể bình tĩnh xử lý tình huống đột xuất.
Ví dụ như khi phận của Khương Tri Tri, cũng chỉ là đầu óc trống rỗng một chút, nhanh sắp xếp tình hình, đó từng bước kiểm soát tình cảm, đối xử với cô, để cô từng bước tiến gần .