Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 100: Anh Chưa Từng Thích Ai Khác

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:03:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tây Dã một nữa rơi trạng thái bất đắc dĩ. Khương Tri Tri dường như chẳng phản ứng gì lớn việc cố ý đến giải thích, cũng hề suy nghĩ sâu xa thêm chút nào.

Thôi thì cứ từ từ . Anh khẽ bổ sung một câu: “Trước đây từng đối tượng, cũng nào thích cả.”

Nói xong, ngẩng đầu Dương Phượng Mai đang cách đó xa: “Thời gian còn sớm, để đưa hai về nhé? Sao đột nhiên hai lên thành phố thế ?”

Khương Tri Tri còn kịp tiêu hóa hết ý tứ trong câu đó của Chu Tây Dã thì chủ động đổi chủ đề. Cô chỉ đành bước theo , đáp: “Thím Phượng Mai thấy trong khỏe, đưa thím lên thành phố kiểm tra một chút.”

Chu Tây Dã bước chậm : “Có nghiêm trọng ?”

Khương Tri Tri lắc đầu: “Vấn đề lớn lắm, bác sĩ kê đơn t.h.u.ố.c Bắc cho nửa tháng để điều dưỡng cơ thể.”

Dương Phượng Mai thấy họ đang nhắc đến cũng vội bước tới: “Vẫn là bác sĩ ở đây giỏi thật, một cái là ngay ngày thường tức giận, chuyện gì cũng dồn nén trong lòng.”

Khương Tri Tri mỉm giải thích: “Đó là chứng can khí uất kết ạ.”

Dương Phượng Mai liên tục gật đầu: “ đúng đúng! Ngày thường cũng chẳng cáu kỉnh gì, nhưng gả về nhà họ Lương bao nhiêu năm là bấy nhiêu năm chồng hành hạ. Ba thằng Đại Tráng thì chẳng thương vợ, còn hùa mắng c.h.ử.i nữa.”

chân thành khuyên nhủ Khương Tri Tri: “Cháu tìm đối tượng, nhất định chọn nhà nào chồng dễ tính một chút. Gặp chồng khó chiều thì khổ cả đời đấy cháu ạ.”

Khương Tri Tri gãi gãi tai, ngượng ngùng: “Thím ơi, sang chuyện của cháu ? Chúng mau về thôi.”

Chu Tây Dã: “...”

Chủ đề thật sự tiện xen . Nghĩ nghĩ , của hình như cũng chẳng dễ chung sống cho lắm.

Đưa Khương Tri Tri và Dương Phượng Mai đến cửa nhà khách, hỏi bà: “Thím ơi, ngày mai hai về luôn chứ?”

Dương Phượng Mai gật đầu lia lịa: “Về chứ, về chứ!”

Chu Tây Dã gật đầu: “Vậy ngày mai hai đợi một chút, cũng việc về thôn, lúc đó chúng cùng .”

Dương Phượng Mai nghĩ đến việc xe của Chu Tây Dã, tiết kiệm tiền xe đưa về tận cổng thôn, lập tức vui vẻ đồng ý: “Được, quá chứ! Ngày mai chúng sẽ chờ .”

Chu Tây Dã lúc mới Khương Tri Tri một cái chào tạm biệt để rời .

Khương Tri Tri chút hậm hực trong lòng. Tại hỏi ý kiến cô mà hỏi thẳng thím Phượng Mai chứ?

Dương Phượng Mai hớn hở theo bóng lưng Chu Tây Dã: “Chu đội trưởng đúng là .”

Đột nhiên bà nhớ điều gì đó: “Vừa Chu đội trưởng đấy, lên trông trai thật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-100-anh-chua-tung-thich-ai-khac.html.]

Khương Tri Tri vẻ mặt nghi hoặc: “Anh ạ?”

Nghĩ đến lời khẳng định cuối cùng của Chu Tây Dã rằng từng thích ai, trái tim nhỏ bé của cô kìm mà đập thình thịch. Cô tự nhủ, cũng tìm cơ hội thẳng thắn với mới !

Dương Phượng Mai khẳng định: “Cười chứ! Lúc cháu và từ rạp chiếu phim , ánh đèn đường, trông bảnh lắm...”

Chủ đề đột nhiên bà bẻ lái: “Ấy c.h.ế.t, cháu xem, cái đèn điện sáng thật đấy. Đứng ở đây mà cái gì cũng rõ mồn một.”

Khương Tri Tri dở dở . Tốc độ chuyển chủ đề của Dương Phượng Mai quá nhanh, cô theo kịp.

...

Chu Tây Dã phòng bệnh, của Biên Chiến tỉnh , đang tựa thành giường với vẻ mặt mệt mỏi. Lý Chí Quốc bên cạnh an ủi, còn Biên Tiêu Tiêu thì ở mép giường gọt táo.

Thấy Chu Tây Dã bước , nước mắt Biên trào : “Tây Dã, Tiểu Chiến thật sự về nữa con?”

Chu Tây Dã im lặng. Câu hỏi trả lời thế nào cho .

Mẹ Biên dùng khăn tay lau nước mắt, nghẹn ngào: “Tây Dã, Tiểu Chiến, nhà dì đây?”

Lý Chí Quốc khuyên nhủ: “Chị dâu, chị nén bi thương. Tiểu Chiến , Tây Dã và đám thanh niên đều là con của chị cả.”

Mẹ Biên vẫn nức nở: “ nhớ con trai quá. Nó mới ba mươi tuổi, bỏ ! Nó còn trẻ như ...”

Biên Tiêu Tiêu nấc lên, ôm lấy : “Mẹ, đừng nữa, mãi thế thì thể chịu nổi.”

Nga

Mẹ Biên vẫn than : “Mẹ cho khổ của con trai , còn cả Tiêu Tiêu nữa. Con còn trẻ thế ly hôn, cuộc sống trông cậy ?”

Biên Tiêu Tiêu lặng lẽ rơi lệ: “Mẹ, như chẳng càng ? Sau con thể ở bên cạnh phụng dưỡng mãi mãi.”

Mẹ Biên đột nhiên ngẩng đầu, qua làn nước mắt chằm chằm Chu Tây Dã: “Tây Dã, con vẫn kết hôn đúng ? Con và Tiêu Tiêu lớn lên bên từ nhỏ, hiểu rõ gốc gác của . Nếu dì giao Tiêu Tiêu cho con chăm sóc, dì c.h.ế.t cũng nhắm mắt , xuống gặp Tiểu Chiến dì cũng lời ăn tiếng .”

Biên Tiêu Tiêu thành tiếng: “Mẹ, đừng thế, con ở suối vàng mà chắc chắn sẽ đau lòng lắm.”

Mẹ Biên rời mắt khỏi Chu Tây Dã, chờ đợi một câu trả lời từ ...

Cơ hàm Chu Tây Dã căng cứng, sự kiên nhẫn của chạm đến giới hạn. Anh cực kỳ ghét cảm giác ép buộc bằng đạo đức như thế , nhưng vì Biên Chiến – em cùng sinh t.ử, cùng lớn lên từ thuở nhỏ – thể nhẫn tâm lưng bỏ ngay lúc .

Lý Chí Quốc thấy Biên quá đỗi đáng thương, bèn tiến gần đẩy nhẹ tay Chu Tây Dã: “Tây Dã, cho chị dâu một lời cam kết . Dù và Tiêu Tiêu cũng là thanh mai trúc mã, chăm sóc cô là việc nên mà.”

Nói xong, đợi Chu Tây Dã kịp phản ứng, ông sang với Biên: “Chị dâu yên tâm, chúng ở đây, sẽ để Tiêu Tiêu chịu thiệt thòi . Thời gian còn sớm, chị cứ an tâm dưỡng bệnh, sẽ công tác tư tưởng cho Tây Dã.”

Vừa , ông đẩy Chu Tây Dã khỏi phòng bệnh. Ông cảm nhận rõ sự kháng cự của Chu Tây Dã, nhưng hiện tại vẫn đang độc , Biên Tiêu Tiêu tuy ly hôn nhưng điều kiện gia đình . Đặc biệt là nhà họ Biên ở Kinh Thị đang là một thế lực đang lên.

Loading...