Phó Hoành đồng ý mở lời:
“Ông nội, con cũng ,”
Ông nội Phó gật đầu, “Vậy thì cả ba đứa cùng , đón hai đứa nó thì báo điện thoại về cho chú hai , hoặc đ-ánh điện báo bình an.”
Phó Hiểu cùng hai cùng gật đầu.
Sau bữa cơm, Phó Hiểu giúp Phó Dục dọn dẹp căn phòng bên cạnh sạch sẽ, cách bài trí của căn phòng giống hệt phòng của hai .
Dọn dẹp xong xuôi cô về phòng , gian, xem qua vị trí định vị của lô đồng hồ tặng , tọa độ của mấy chiếc đồng hồ khác, hai cái ở Tây Bắc, những cái còn đều ở cách đó xa.
Chỉ hai điểm tọa độ cách xa lắm là vẫn luôn di chuyển, chắc hẳn chính là bọn họ , cách , chắc là sắp đến nơi .
, Phó Hiểu tặng hết tất cả đồng hồ , với họ là hôm đó ở huyện tìm thấy trong nhà ba, bọn họ đều tin cả.......
Đoàn tàu cuối cùng cũng đến đích năm giờ chiều ngày thứ ba.
Lúc trời tối dần, hai bước khỏi nhà ga xe lửa.
Phó Tuy sang Phó Dư, lông mày nhướn lên:
“Ê, em, đến nơi , dắt em lượn lờ cho .”
Phó Dư ở tàu mấy ngày, tuy Nhân Sâm Dưỡng Vinh Hoàn nhưng c-ơ th-ể vẫn tránh khỏi chút mệt mỏi, , khó khăn nặn một nụ :
“Anh, chúng cứ tìm chỗ nghỉ , em mệt quá...”
Phó Tuy mím môi một cái, thấy sắc mặt đúng là chút , vội vàng tiến lên dìu ngoài, “Đi , để cõng...”
“Không cần , ạ, chỉ là buồn ngủ thôi, tàu ngủ ngon.”
Phó Tuy nhíu mày, “Vậy , dắt em tìm chỗ nghỉ gần đây,”
Ra khỏi nhà ga liền thấy cách đó xa một nhà khách, hai , dùng giấy giới thiệu mở một phòng, sắp xếp cho Phó Dư giường, đắp chăn cho , đầy mấy phút ngủ .
Hai đứa trẻ vội, rõ ràng là thấy tấm biển chỉ dẫn trong tay Vương Chí Phong ở cửa , cho nên cũng mỹ bỏ lỡ mà Phó Vĩ Luân cử đến đón bọn họ.
Mà lúc , ở nhà khách, Phó Tuy chút hối hận vì đ-ánh điện báo về quê , sức khỏe Tiểu Dư vạn nhất chuyện gì thì , chỉ đành để ngủ một giấc xem khá hơn .
Anh thể để Tiểu Dư một ở đây, cho nên cũng dám tìm chú ba.
Lúc thiếu niên đang âm thầm ảo não thôi, quên bẵng mất lựa chọn gọi điện thoại , chỉ chằm chằm em trai, thỉnh thoảng đưa tay sờ trán xem sốt .
Cứ chằm chằm như , cả đêm dám ngủ.
Mãi cho đến ba giờ sáng, chằm chằm thấy em trai giường mở mắt , lúc mới yên tâm, tiến lên đỡ dậy, “Thế nào ?
Còn khó chịu , đói ,”
Phó Dư Phó Tuy mỉm , “Anh, em , ngủ ?”
Suốt đêm ngủ, bộ dạng của Phó Tuy lúc cho lắm, mắt đầy tơ m-áu, quầng thâm.
thấy Phó Dư lấy tinh thần, vẫn vui vẻ, “Anh buồn ngủ,”
Anh lấy lọ thu-ốc , đổ một viên thu-ốc đưa cho Phó Dư, “Uống thu-ốc .”
Phó Dư đón lấy thu-ốc, ngoan ngoãn nuốt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-95.html.]
Phó Dư :
“Anh, ngủ một lát , giờ vẫn còn sớm quá.”
Phó Tuy giơ tay đồng hồ, thời gian đúng là còn sớm, gật đầu, “Vậy , ngủ hai tiếng, Tiểu Dư em cứ ở đây nhé, đấy,”
Phó Dư mỉm , “Anh, yên tâm , em cạnh luôn, em uống thu-ốc xong sẽ thấy buồn ngủ.”
“Vậy ,” Phó Tuy xuống phía bên giường, “Tiểu Dư, ngủ đây, em cũng chợp mắt thêm lát nữa , đợi tỉnh dậy dắt em ăn món gì ngon ngon.”
Nói xong bao lâu chìm giấc mộng.
Phó Dư thấy ngủ say, cũng nhắm mắt theo.
Phó Tuy giấc ngủ mất bốn tiếng, giữa chừng Phó Dư tỉnh dậy thấy đang ngủ ngon nên cũng gọi dậy.
Mà bên phía thôn Đại Sơn .
Ông nội Phó sáng sớm dậy sớm, bình thường lúc ông vẫn còn đang luyện quyền, nhưng hôm nay rõ ràng là kết thúc sớm hơn hẳn, lúc ông đang gõ cửa phòng của hai em Phó Dục.
“Dậy thôi, mấy đứa nhỏ...”
Phó Hiểu đang ngủ ngon thấy tiếng cũng mở mắt theo, sắc trời bên ngoài, khi ngủ dậy liền gian xem định vị một chút.
Ừm...
Cái định vị chính xác như bản đồ Cao Đức đời , dù hiện giờ cũng vệ tinh mà, chỉ thể định vị một phạm vi lớn.
Nhìn vị trí, hai đến huyện .
Chương 56 Bọn buôn
Không vội vàng mặc quần áo, bước khỏi phòng.
Thấy ông nội Phó ở bên ngoài, tới, “Ông nội, hôm nay ông mặc bộ trông tinh thần quá ạ...”
Chẳng là tinh thần , ông nội Phó hôm nay mặc bộ quần áo mới mà mợ mới may cho, mợ may xong giặt sạch ông liền cất , giờ luôn nỡ mặc, hôm nay thì nỡ .
Ông nội Phó hì hì mở lời:
“Tiểu Hiểu, dậy , đợi hai con dậy chúng ăn cơm.”
Phó Hiểu gật đầu, xoay sân , tiên rửa mặt, đó cho gà ăn, bên hai rửa mặt xong bên bàn ăn .
Cô rửa tay, tới, bưng bát cháo trắng trong tay bắt đầu húp.
Ông nội Phó sang Phó Dục, “Thằng Dục, đến huyện thì tìm chú ba , xem chú đón hai đứa nó , nếu đón , các con phía nhà ga xem thử,”
Phó Vĩ Bác cũng phụ họa theo, “, các con chuyện gì cứ gọi điện về thôn là , cần đón thì cứ một tiếng, cha lúc đó sẽ đ-ánh xe bò đón các con.”
Phó Dục giúp cô bóc vỏ quả trứng gà bỏ bát, khẽ :
“Mọi cứ đừng lo lắng quá, tụi con đón là về nhà ngay thôi, yên tâm ạ.”
Nói xong sang Phó Hoành ở bên cạnh, “Ăn nhanh lên chút.”
Sau bữa cơm, ba đạp hai chiếc xe đạp hướng về phía huyện.
Vừa mới đạp một đoạn đường Phó Hoành bắt đầu phàn nàn, “Anh cả, mượn xe đạp nhà ai thế , xích lỏng lẻo quá, khó đạp ch-ết ...”