Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-04-10 15:52:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn nhớ lúc Tiểu Dư còn bệnh yếu, chú út còn gửi cho chúng ít thu-ốc , cũng chú tìm mấy loại d.ư.ợ.c liệu quý giá như ...”

 

Đàm Linh Linh cúi đầu, chút buồn bã :

 

“Haizz, chú út là như ... ....”

 

“Con bé Tiểu Tiểu thật đáng thương,”

 

Phó Vĩ Hạo im lặng.

 

Một lúc lâu , :

 

“Việc Tiểu Tiểu y thuật, Linh Linh, em đừng với trong nhà, sợ lão lãnh đạo , ông cụ mà thì chắc chắn sẽ con bé cung cấp thu-ốc cho quân khu, Tiểu Tiểu dù cũng chỉ là một đứa trẻ, nhà , đừng tạo thêm áp lực cho con bé, em thấy ?”

 

Đàm Linh Linh gật đầu, “Anh đúng, cha em đúng là như , thật sự nên giấu ông .”

 

Phó Vĩ Hạo:

 

“Em giận là .”

 

Đàm Linh Linh liếc một cái, “Phiếu trong nhà đưa hết cho em, thời gian em chuẩn thêm ít đồ cho hai đứa mang về...”

 

Cô áy náy :

 

“Lúc em chuyện điện thoại quá lời , nên xin cha một tiếng nhỉ.”

 

Phó Vĩ Hạo thấy cô đầy vẻ lo lắng bất an, nhẹ giọng an ủi, “Cha chúng hẹp hòi, lúc đó ông giận cũng là vì xót cháu, chứ thật sự giận em .”

 

Đàm Linh Linh rũ mắt:

 

“Là em hiểu chuyện .”

 

Phó Vĩ Hạo dùng cách buổi chiều mới khiến cô thôi suy nghĩ luẩn quẩn nữa.

 

Chỉ là đến hai tiếng đồng hồ............

 

Chương 54 Phó Tuy, Phó Dư

 

Thời gian thắm thoát thoi đưa, chớp mắt một tháng trôi qua.

 

Hôm nay là ngày Phó Dư nghỉ học, để tránh Phó Vĩ Hạo, Phó Tuy đến cổng trường đợi từ sớm.

 

Dạo tâm trạng Phó Tuy tệ, chẳng dạo ba kích động cái gì mà ngày nào cũng lôi rèn luyện cùng, luyện đến g-ầy sọp cả , chẳng học mấy chiêu thức đó tác dụng gì.

 

Đ-ánh nh-au chẳng thắng là quan trọng nhất ?

 

Tuy dùng chiêu thức quang minh chính đại cho lắm, nhưng nào cũng thắng mà.

 

Chẳng lẽ đ-ánh một chút thì sẽ để thắng chắc.

 

Đám trẻ trong quân khu đứa nào đứa nấy học bài bản lắm,

 

Chậc...

 

Chẳng đứa nào hồn cả...

 

Anh cũng chẳng định sĩ quan quân đội, học mấy cái hoa mỹ đó gì.

 

Vả những thứ đó , nhưng thử bao nhiêu , vẫn là kiểu đ-ánh nh-au lưu manh của dễ dùng hơn.

 

“Anh,”

 

Phó Tuy ngẩng đầu Phó Dư đang đeo cặp sách lững thững tới phía , gọi:

 

“Em nhanh lên chút...”

 

Nghe , Phó Dư vội vàng rảo bước mấy bước.

 

Phó Tuy thấy nhanh như mà sắc mặt hề chút khó chịu nào, hì hì :

 

“Được đấy, giờ sức khỏe hơn nhiều .”

 

Phó Dư gật đầu, “Vâng, thu-ốc chú út gửi về em uống thấy hiệu quả, giờ em còn ăn nhiều cơm hơn nữa.”

 

Phó Tuy đón lấy cặp sách của đeo lên , xoay về phía nhà, Phó Dư lẽo đẽo theo cùng tới.

 

“Anh, khi nào chúng về quê ...”

 

“Lúc nào cũng ,” giọng Phó Tuy nhàn nhạt, “nhưng cho Phó Hoành một bất ngờ, chúng đừng đ-ánh điện báo cho họ...”

 

Phó Dư lý nhí :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-92.html.]

 

“Mẹ chắc chắn sẽ đồng ý .”

 

“Thì em giấu chứ , ái chà, việc em đừng lo, để lo.”

 

Phó Tuy chậm rãi lắc đầu:

 

“Cái thằng cái gì cũng , mỗi tội dối, dễ chịu thiệt lắm, học hỏi nhiều .”

 

Phó Dư lặng thinh, thật sự nên học cái gì, vì nào ăn đòn cũng là mà.

 

Anh tuy dối nhưng nào cũng bóc trần đấy thôi, cái cũng chẳng gì đáng học hỏi cả...

 

Hai về đến nhà, cơm canh trong nhà chuẩn xong.

 

Thấy hai về, Đàm Linh Linh bưng cơm canh lên bàn, với Phó Tuy:

 

“Con cả, con gọi ba ăn cơm.”

 

Động tác của Phó Tuy khựng , ướm lời hỏi:

 

“Mẹ, ba con hết giận ạ...”

 

Đàm Linh Linh rũ mắt, giọng điệu bình thản:

 

“Con thư phòng xem là ngay.”

 

Phó Tuy nghĩ ngợi, vẫn quyết định xem thử, dù nữa đó cũng là ba ruột của , thể để ông già tức đến hỏng , vả ba cũng giận, cũng ?

 

cũng là con ruột, chẳng lẽ bỏ thật .

 

Đi đến cửa thư phòng gõ cửa , “Ba, gọi ba ăn cơm ạ,”

 

Vào trong liền thấy Phó Vĩ Hạo đang ngay ngắn ghế .

 

Phó Tuy hi hi :

 

“Ba, ông già nhà đang gì thế?

 

Ăn cơm thôi.”

 

Đôi mắt đen láy của Phó Vĩ Hạo dừng mặt , đáy mắt mang theo sắc thái trầm tư.

 

Đứa con trai cả thật sự là do ông sinh chứ...

 

Cái thứ còn dùng đây?

 

Bình thường ông chỉ thấy nghịch ngợm một chút, còn đều ,

 

Còn về chuyện đ-ánh nh-au, con trai đứa nào mà chẳng đ-ánh nh-au.

 

Ông thật sự mấy để tâm.

 

giờ để tâm , mặt mũi của ông cho mất sạch mặt lãnh đạo, nhớ hôm đó ông báo cáo, lãnh đạo ở bục cố tình nhắc đến chuyện của thằng ranh , lúc đó ông thật sự cảm thấy cả phòng họp các chiến hữu đều đang xem trò của .

 

Lãnh đạo còn , thằng bé là một nhân tài, bảo ông dạy dỗ cho .

 

Ông cũng dạy dỗ t.ử tế .

 

cũng chịu học mới chứ, cứ ba ngày đ-ánh cá hai ngày phơi lưới.

 

Ngay cả một cái rắm cũng học nổi.

 

Nghĩ năm xưa ông từng bầu chọn là binh vương cơ mà, thằng con chẳng di truyền chút ưu điểm nào của ông thế nhỉ.

 

Chẳng lẽ thật sự là hậu quả của việc hồi nhỏ ông thả rông nó ?

 

Thật là tạo nghiệp mà......

 

Hay là cứ cho nó về quê để ông già dạy dỗ giúp một tay .

 

Phó Vĩ Hạo dậy , hai đứa con trai đang bên bàn ăn, một đứa quá nghịch, một đứa quá tĩnh.

 

Trên mặt ông lộ biểu cảm gì đặc biệt, “Các con khi nào về quê, ba sẽ đặt vé cho.”

 

Phó Tuy :

 

“Ba, ba đặt ngày mai , tụi con sớm một chút, sớm cũng thể ở chơi thêm mấy ngày.”

 

Ánh mắt Đàm Linh Linh ngước lên, định gì đó nhưng nghĩ thôi, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

 

 

Loading...