Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-10 15:32:23
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh cả, vợ chồng chú út xảy chuyện ."

 

Phó Vĩ Luân tóm tắt lời của Phó Hiểu lúc nãy.

 

“Hiểu Hiểu gọi điện cho em, ngày mai em sẽ thành phố Hỗ một chuyến."

 

“Chú cái gì?"

 

Phó Vĩ Bác rõ ràng tin dữ cho hoảng sợ, đột ngột bật dậy, ống rơi bộp xuống mặt bàn.

 

Ông bình tĩnh tâm trạng nhặt ống lên, thấy em trai thành phố Hỗ, cũng mở lời theo:

 

“Anh cùng chú..."

 

“Anh theo, ông cụ sẽ giấu nổi ..."

 

Phó Vĩ Luân tháo kính mặt xuống, gập đặt lên bàn, day day sống mũi, nhắm mắt chút đau lòng :

 

“Sức khỏe ông cụ , chuyện cứ giấu ."

 

“Giấu ?

 

Sau ông cụ sẽ tha cho em ..."

 

Đầu dây bên Phó Vĩ Bác cuống quýt cầm ống vòng quanh, giọng lạc cả , “Hơn nữa, cha và chú út quan hệ nhất, chuyện cho ông cụ ?"

 

Phó Vĩ Luân nheo nheo mắt, ngón tay ông đặt lên bàn, đầu ngón tay gõ từng nhịp một.

 

Sau khi suy nghĩ thấu đáo một lát, ông gật đầu:

 

“Anh cả đúng, thể để ông cụ hối hận."

 

Đại đội sản xuất 1 thôn Đại Sơn, huyện An Dương.

 

Bây giờ vẫn đang là giờ việc, các gia đình đều đang việc đồng.

 

Đại đội trưởng Phó Vĩ Bác khi cúp điện thoại, cứ sốt ruột quanh trong văn phòng.

 

Cha hai năm gần đây mặc dù sức khỏe ốm đau gì, nhưng dù cũng cao tuổi , chịu nổi cú sốc lớn như .

 

Ông mà, trong lòng ông cụ vẫn luôn nhớ mong em út ở thành phố Hỗ , nhưng giấu giếm cũng thực tế, sớm muộn gì cũng .

 

Chuyện lớn như , để già ngay từ đầu, thật sự sợ cha sẽ nhận con trai nữa.

 

Phó Vĩ Bác cứ lề mề về đến cửa nhà, nghĩ bụng chắc giờ cha đang hút thu-ốc trong sân.

 

Nhìn cánh cửa nhà , ông thế nào cũng dám đẩy cửa bước , cuống quýt tới lui cửa nhà.

 

Cũng để ý cửa nhà mở, đứa con trai nhỏ sáu tuổi trong nhà ló đầu ông:

 

“Cha, cha gì thế ạ?"

 

“Thằng nhóc , con quản cha gì."

 

Phó Vĩ Bác dậy xách con trai nhỏ nhà, thấy ông cụ nhà đang nheo mắt ghế :

 

“Con trai, , chơi ."

 

Đuổi đứa con trai nghịch ngợm xong, ông đến mặt ông cụ, khẽ gọi một tiếng:

 

“Cha , cha ngủ ạ?"

 

Đưa tay quơ quơ mắt cha, thấy phản ứng gì, trong lòng thở phào một cái, định bụng tạm thời giấu giếm, để ông tổ chức ngôn ngữ .

 

xoay thấy giọng của cha .

 

“Anh quanh quẩn cửa gì thế?

 

Chú ba gọi điện tìm việc gì."

 

Phó Vĩ Bác xoay ông cụ đang mở mắt ghế :

 

“Cha , cha con ở cửa ạ..."

 

Ông cụ Phó đứa con trai cả ngốc nghếch của , cạn lời :

 

“Tiếng bước chân của nếu thì năm xưa đ-ánh giặc sớm mất mạng ."

 

Chỉ chỉ tai :

 

“Lão già năm xưa là lính trinh sát từng lập công đấy, dựa đôi tai mà lúc đó cứu cả một đội quân đấy."

 

“Nhớ năm đó..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-7.html.]

Thấy cha sắp bắt đầu kể chuyện, Phó Vĩ Bác xổm xuống, nắm lấy tay cha:

 

“Cha , thằng ba gọi điện cho con một chuyện."

 

Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của con trai cả, ông cụ Phó thẳng dậy:

 

“Thằng ba xảy chuyện ?"

 

“Không thằng ba, là chú... chú út..."

 

Thấy con trai cả ấp úng nên lời, ông cụ Phó tát một phát đầu ông:

 

“Anh chứ, chú út của ?"

 

Chương 5 Cậu

 

“Anh chứ, chú út của ?"

 

Bị đ-ánh, Phó Vĩ Bác xổm cũng nhúc nhích.

 

“Cái Hiểu nhỏ nhà chú út gọi điện , là vợ chồng chú út thời gian xảy chuyện ."

 

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cha, ông đưa tay nắm c.h.ặ.t t.a.y cha, tiếp:

 

“Thành phố Hỗ chỉ còn một con bé thôi, một chuyến đón con bé về ạ?

 

Hiểu nhỏ chắc là sợ hãi lắm ."

 

Nhìn chằm chằm sắc mặt của ông cụ, Phó Vĩ Bác khẽ :

 

“Cha , cha xem một đứa bé mới mười mấy tuổi đầu, nếu còn trì hoãn, vạn nhất xảy chuyện gì thì ạ?"

 

Ông cụ Phó đôi mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn cố nén nước mắt:

 

cùng thằng ba, xuất phát ngay bây giờ."

 

Ông đón em trai... về nhà!

 

Phó Vĩ Bác đỡ ông cụ run rẩy dậy:

 

“Cha , cha đừng nữa, con và thằng ba .

 

Con đưa chú út và thím út về, cha xem cha già thế , đường vạn nhất chuyện gì thì bọn con ."

 

Đỡ ông cụ trong nhà, rót một cốc nước:

 

“Cha yên tâm, con nhất định sẽ đưa về cho cha, cha yên tâm về con thì còn thằng ba ?

 

Chú việc chẳng lẽ cha còn yên tâm?"

 

Trong lòng ông cụ Phó cũng sức khỏe của , xa chắc chắn , cứ đòi theo nhất định sẽ hỏng việc.

 

Vẫy vẫy tay với con trai:

 

“Đi , còn cả con bé Hiểu nữa."

 

Giọng ông nghẹn ngào:

 

“Đưa đứa bé về an , bọn thành phố nhiều tâm nhãn lắm, đừng để con bé lừa."

 

Nói xong đẩy ngoài, đóng cửa .

 

Nghe tiếng kìm nén của ông cụ trong phòng, Phó Vĩ Bác trong lòng khó chịu, nhưng cũng bây giờ việc quan trọng hơn .

 

Nghĩ , ông bước khỏi nhà, thấy con trai nhỏ đang chơi cùng một đám trẻ con:

 

“Phó Khải, đây, gọi con về đây."

 

Thấy con trai chạy , ông đến văn phòng trong thôn gọi cho em ba:

 

“Là đây, đúng, lát nữa tìm chú, chú mua hai vé nhé, ừ, gặp mặt ."

 

Cúp điện thoại, ông với Bí thư đang chằm chằm trong văn phòng:

 

“Chú Tề, cháu xin nghỉ vài ngày ạ."

 

Bí thư Tề vỗ vỗ vai ông:

 

“Tiểu Bác , trong nhà việc cứ một tiếng, trong thôn việc gì lớn , cháu yên tâm ."

 

Vừa lấy điếu thu-ốc luôn trân trọng đưa cho ông.

 

“Chú , chú út của cháu xảy chuyện , cháu thành phố Hỗ một chuyến, trong nhà ông cụ nhờ mấy chú mấy bác để mắt trông nom hộ cháu vài ngày."

 

 

Loading...