“Thẩm Hành Chu lái xe theo .”
Cố Kỳ Thâm nghiêng đầu , vẻ mặt đầy chế nhạo:
“Hừ, bảo về ngủ bù cơ mà?"
Thẩm Hành Chu liếc , giọng điệu vô cùng thản nhiên:
“Ngủ bù cũng cần ăn cơm."
“Hừ..."
Giờ đang đúng giờ ăn điểm tâm, đại sảnh nhà hàng kín chỗ, quản lý thấy Quan Thanh và Phó Hiểu liền vội vàng chạy tới, vẻ mặt cung kính :
“Mời mấy vị hướng ."
Anh đưa mấy đến một căn phòng bao ở tầng ba, đích giúp gọi món, giúp rót xong xuôi lúc mới bước khỏi phòng.
Bước khỏi phòng cũng rảnh rỗi, tới văn phòng s-ố đ-iện th-oại của Khương Chỉ, hì hì báo cáo:
“Ông chủ, bà chủ đến tiệm ăn cơm , đúng , cùng cô Phó, còn hai trai nữa cùng, ông cứ yên tâm, món ăn đều theo những gì ông định , lên món bà chủ thích thôi, hảo hảo, sẽ lên món chậm một chút, đợi ông tới, , , sẽ sắp xếp."
Cúp điện thoại, thở dài một tiếng.
Nỗi khổ của thuê, chỉ bận rộn chuyện ăn mà còn giúp ông chủ theo đuổi phụ nữ, nếu vì tiền lương ông trả cao thì thực sự nổi.
Quản lý gãi gãi mái tóc ngày càng thưa thớt của , vội vàng sắp xếp.
Ánh mắt Phó Hiểu trêu chọc, mỉm Quan Thanh:
“Chị Thanh, chị thường xuyên đến đây , em thấy quản lý cửa hàng đều quen mặt chị ."
Quan Thanh gượng gạo:
“Cũng thỉnh thoảng thôi, thỉnh thoảng mới đến một ."
“Ồ...."
Cô kéo dài tông giọng, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
Quan Thanh lườm cô một cái, bưng ly lên uống một ngụm để che giấu sự ngượng ngùng.
Uống xong, bà chị nhướng mày hai đàn ông đối diện.
Một lặng lẽ uống , ánh mắt thẫn thờ chắc hẳn đang mang đầy tâm sự, còn tuy cũng gì nhưng ánh mắt luôn vô ý hữu ý quét về hướng .
Ánh mắt đó....
Tặc tặc...
Lại Phó Hiểu đang cùng Dịch Ninh bên cạnh, đôi mắt tràn đầy vẻ trong trẻo và đơn thuần, Quan Thanh nhịn mỉm .
Mỹ nhân một cái trăm vẻ kiều diễm hiện .
Phó Hiểu chống cằm ngắm chị :
“Chị Thanh, chị gì thế?"
Quan Thanh một tay chống cằm, nháy mắt với cô:
“Cười em đấy."
“Em gì đáng ."
Bà chị chỉ trán Phó Hiểu, khẽ một tiếng:
“Vì em xinh ."
Phó Hiểu mỉm , gật đầu khẳng định:
“Đó là đương nhiên ."
“Ha ha ha," Quan Thanh sảng khoái....
Cửa gõ vang, Phó Hiểu đầu , cứ ngỡ là lên món, kết quả thấy Khương Chỉ với gương mặt đầy nụ bước .
Cô chậc lưỡi thở dài:
“Chú Khương, thể trùng hợp thế chứ, chú cũng đến đây ăn cơm ."
Khương Chỉ bước tới, kéo chiếc ghế cạnh Quan Thanh xuống, :
“ , chẳng đang giờ ăn cơm ."
Phó Hiểu bĩu môi, chẳng buồn bộ dạng chằm chằm Quan Thanh mà ngây ngô, đầu về phía Dịch Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-681.html.]
Dịch Ninh đúng lúc rót cho cô một ly .
“Cảm ơn Tiểu Ninh."
Bị Khương Chỉ đến mức chút mất tự nhiên, Quan Thanh lườm một cái, Khương Chỉ hắc hắc, đưa tay định nắm lấy tay bà chị.
Bạch...
Sau khi vỗ văng cũng chẳng giận, mặt vẫn mang nụ .
Phó Hiểu thực sự nhịn xem trò vui của , lén lút vài cái.
Nhận ánh mắt của cô, Khương Chỉ khẽ ho một tiếng bắt đầu ngay ngắn, ánh mắt ông quét qua một vòng, cuối cùng dừng Thẩm Hành Chu đối diện.
Nhướng mày:
“An công t.ử?"
Thẩm Hành Chu giơ một ngón tay đẩy gọng kính sống mũi, ngẩng đầu thẳng mắt ông .
Khương Chỉ :
“Sao ở đây?"
“Tại ở đây," Thẩm Hành Chu đôi môi mỏng khẽ mở, giọng điệu nhàn tản uể oải.
“Khương ông chủ mở cửa ăn mà còn kén chọn khách ?"
Khương Chỉ mỉm , còn định thêm vài câu thì cửa một nữa gõ vang, là quản lý nhà hàng , ở cửa cúi gật đầu với Khương Chỉ:
“Ông chủ, món ăn xong ."
Khương Chỉ phẩy tay hiệu lên món.
Sau khi món ăn dọn lên, ông chẳng mảy may để ý đến những khác, luôn nghiêng đầu Quan Thanh, ân cần dùng đũa chung gắp thức ăn cho bà chị:
“Thanh Thanh, gọi thêm vài món em thích nhất đấy, nào ăn nhiều ."
Phó Hiểu cạn lời đảo mắt một cái, cái cũng quá coi như ai đấy.
Quan Thanh cũng thấy mất tự nhiên, lườm mấy cái, còn lén lút đ-á cho mấy cái nhưng luôn giữ vẻ mặt híp mắt.
Chủ yếu là da mặt dày.
Định nhích ghế sang bên một chút nhưng chân ghế dùng chân chặn , căn bản cử động .
Đành đầu sang bên .
Khương Chỉ bận tâm, vẫn gắp thức ăn cho chị , bà chị nhưng thức ăn gắp chị ăn.
Điều đủ khiến thấy vui vẻ .
Bữa cơm Phó Hiểu căn bản ăn bao nhiêu ăn nổi nữa, cô đặt đũa xuống, Dịch Ninh bên cạnh nhíu mày qua:
“Hôm nay ăn ít hơn hẳn khi."
Phó Hiểu vẻ mặt vô cảm :
“Ừm, no ."
Lông mày Dịch Ninh càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Thẩm Hành Chu đối diện đôi mắt thâm trầm, đôi môi nhạt mím để lộ đường viền hàm lạnh lùng cứng nhắc, đặt đũa xuống, bước khỏi phòng.
Bước khỏi phòng, gọi nhân viên phục vụ tới:
“Trong tiệm bánh ngọt nhỏ ?"
Nhân viên phục vụ lắc đầu:
“Thưa , chúng là nhà hàng Trung Hoa."
Anh lấy từ trong túi một ít tiền nhét cho :
“Ra ngoài mua mấy cái mang về đây, nhất là bánh kem trái cây, chỗ còn dư thì cứ giữ lấy ."
Nhân viên phục vụ đương nhiên sẽ từ chối, dù cách nhà hàng xa một tiệm bánh ngọt , tiền boa đừng là bảo chạy một chuyến, bảo chạy cả ngày cũng đồng ý.
“Được thưa ."
“Nhanh lên."
Nhân viên phục vụ bắt đầu chạy nhỏ, thở hồng hộc đẩy cửa tiệm bánh ngọt , trong tiệm bánh kem trái cây xong, nhanh ch.óng bảo nhân viên đóng gói hết chỗ còn cho , cũng là lấy mấy cái, năm cái chắc là đủ nhỉ.
Sau khi đóng gói xong, trả tiền nhanh ch.óng chạy trở về.