Liên Niên :
“An Lão Tam ở Nam Sơn, xa, vất vả lắm, đưa đứa nhỏ ăn tạm cái gì đó ở gần đấy là ,"
Mục Liên Thận gật đầu:
“Được, ,"
Kéo Phó Hiểu dặn dò vài câu, cuối cùng hỏi:
“Mang s-úng theo ?"
“Mang ạ," Cô mỉm vỗ vỗ cái túi, “Ba, con còn mang theo cả bột thu-ốc phòng nữa, ba yên tâm ,"
Anh đương nhiên từng chứng kiến uy lực bột thu-ốc của cô, ý cô là gì, khẽ :
“Được , xuất phát ,"
Cô theo Liên Niên lên xe, chiếc xe rời khỏi biệt thự.
Trên xe, Liên Niên tò mò hỏi:
“Cháu loại bột thu-ốc gì mà còn thể phòng ?"
Phó Hiểu :
“Là cháu tự ạ, thu-ốc mê, còn một loại bột thu-ốc gây ảo giác nữa."
Liên Niên cô một cái, giọng điệu đầy vẻ tán thưởng:
“Cháu thật sự lợi hại, khi nào cơ hội cho bác mở mang tầm mắt với nhé,"
“Vâng ạ,"
Chiếc xe chạy thẳng về hướng Nam, mất hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến nơi.
Nhìn từ xa, căn biệt thự lớn, tổng cộng ba tầng, xây dựng tựa núi.
Phó Hiểu khó hiểu Liên Niên:
“Bác Niên, đến nơi qua đó ạ,"
Liên Niên giọng điệu ôn hòa:
“Đợi một lát,"
Anh đồng hồ cổ tay, ngón tay vô thức gõ nhịp, chắc là đang đếm thời gian.
Phó Hiểu vẫn luôn phong cảnh bên ngoài qua cửa sổ xe.
Một lát , phía họ thêm mấy chiếc xe chạy , thẳng trong biệt thự.
Liên Niên cởi dây an ng-ực, :
“Hiểu Hiểu, xuống xe thôi,"
Sau khi xuống xe, mở lời giải thích:
“Mấy chiếc xe đó chắc là đón các nhà thiết kế, lúc chúng qua là đúng lúc thể gặp mặt, cơ hội sẽ nhiều hơn,"
Phó Hiểu hiểu ý gật đầu.
Hai về phía cửa biệt thự, bấm chuông cửa, một tuổi tới, qua cổng sắt, thấy Liên Niên, mặt lộ nụ :
“Cậu Niên đến , thiếu gia nhà chúng đang đợi đấy, ,"
Nói mở cửa, thấy Phó Hiểu thì ngẩn một lúc, đó để lộ nụ hiền từ:
“Đây là con cái nhà ai thế, trông xinh xắn quá,"
Liên Niên :
“Bác An, đây là một đứa cháu nhỏ của , đúng lúc ở nhà việc gì nên đưa con bé ngoài cùng luôn,"
“Ồ, ," Lão An dẫn hai trong.
“Cậu Niên , tự nhé, nhưng chắc bây giờ thiếu gia đang tiếp khách đấy,"
Liên Niên cau mày :
“Vậy là, đợi một lát hãy ?"
Lão An sốt sắng xua tay:
“Cậu cần đợi , cứ thẳng ,"
Trước đây từng vệ sĩ ngăn cản đưa thu-ốc cho phu nhân, thiếu gia chuyện nổi trận lôi đình, đuổi thẳng đó .
Liên Niên :
“Được, bác An, đây, bác bận ạ,"
Nói xong, dẫn Phó Hiểu dọc theo con đường nhỏ lát đ-á cuội tiếp tục trong.
Hai bên con đường nhỏ là một dãy ghế đ-á, ghế đ-á bày biện các loại cây cảnh bồn chậu với hình dáng khác , khiến thấy vui mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-627.html.]
Con đường nhỏ rẽ trái một cái là một cánh cổng hình mặt trăng.
Bước cổng mặt trăng chính là sân của tầng một biệt thự.
Bước sân, từ đây thể thấy trong phòng khách khá nhiều đó, một màu tóc rõ ràng màu đen đang điều gì đó.
Liên Niên thẳng mà gọi một giúp việc :
“ đến đưa thu-ốc cho An phu nhân, phiền chị..."
Trên mặt giúp việc lộ vẻ khó xử, chuyện của phu nhân từ đến nay đều do thiếu gia đích lo liệu, chị dám tự ý quyết định, do dự một lát mới :
“Để hỏi một chút,"
Liên Niên điềm tĩnh gật đầu.
Người giúp việc lên phía vài câu với một trong phòng khách, đó trực tiếp dậy, đưa mắt sang.
Mỉm gật đầu với Liên Niên, vẫy vẫy tay hiệu cho trong.
“Hiểu Hiểu, chúng thôi,"
Phó Hiểu gật đầu, đưa tay sờ nhẹ chiếc cúc áo khoác một cách kín đáo.
Cô ngẩng đầu về phía gọi là An Lão Tam đó.
Tầm bốn mươi mấy tuổi, mặc một bộ đồ Đường màu xám, cổ tay đeo một chuỗi tràng hạt Phật dài.
Chuỗi hạt trông nhẵn nhụi sáng bóng, là chủ nhân thường xuyên mân mê.
Khóe miệng mang theo nụ nhàn nhạt, tướng mạo ba phần giống với vị An Dịch Nhiên gặp , chỉ điều khí chất của An Dịch Nhiên chợ b.úa, xảo quyệt, còn mắt trông khác biệt.....
Tuy lên tiếng, nhưng thể cảm nhận tính cách ôn hòa từ nụ hiền hậu của ông .
Nhìn qua vẻ là một đạm bạc danh lợi.
An Dịch Hoa đợi Liên Niên tới, tiến lên vỗ vỗ vai :
“Đến ..."
Ông liếc phòng khách một cái, hạ thấp giọng :
“Ở đây xảy chút vấn đề, chắc đợi một lát mới giải quyết xong ,"
Liên Niên vốn quen với ông , nên trực tiếp hỏi:
“Vấn đề gì?
Khiến khó xử đến mức ?"
An Dịch Hoa khổ :
“Người bên nhà họ An hiểu tiếng Anh, bản vẽ loạn hết cả lên, lượng quá nhiều, đang sắp xếp ,"
Ông Phó Hiểu hỏi:
“Đây là?"
“Một đứa cháu nhỏ, đưa con bé ngoài dạo một vòng,"
An Dịch Hoa ôn hòa hai :
“Vậy hai xuống đây một lát, sắp xếp một chút sẽ tới ngay,"
Phó Hiểu lặng lẽ tiến gần.
Có một đàn ông tóc nâu thấy cô thì tán thưởng :
“You're so beautiful....." (Cháu xinh quá.....)
“L-ike a doll..." (Giống như một b.úp bê ...)
Phó Hiểu mỉm , dùng tiếng Anh lưu loát đáp :
“Thanks for the compliment." (Cảm ơn lời khen của chú ạ.)
Người đàn ông tóc nâu ngạc nhiên :
“You speak English very well." (Cháu tiếng Anh giỏi quá.)
Cô tiến lên một bước, những tài liệu bày bàn, hỏi:
“What can I do for you?" (Có việc gì cháu thể giúp chú ạ?)
Người đàn ông tóc nâu khổ sở gãi đầu:
“They messed up my tutor's drawings, and they're correcting them," (Họ loạn hết bản vẽ của thầy , họ đang chỉnh sửa ,)
Phó Hiểu cau mày:
“Is it a hurry?" (Có gấp lắm ạ?)
Người đàn ông tóc nâu gật đầu:
“The teacher came this afternoon." (Thầy sẽ tới chiều nay,)