“Thời gian trôi đến bảy giờ, Địch Cửu bước khỏi phòng tắm, phòng tìm bộ quần áo mà Liên Dịch mang tới đó.”
Sau khi mặc , Địch Cửu cảm thấy hình tượng của quả thực thể nổi.
Cái mà để Địch Thế Hùng thấy chắc chắn sẽ đ-ánh gãy chân mất.
Cái áo vest , cái màu sắc trắng trắng, hồng hồng.
Cái quần bên là nó cái quần ống rộng, mặc xong một cái là cởi ngay.
Trực tiếp một bộ vest xanh giản dị, giày da đen, khi mặc chỉnh tề, lông mày mới giãn .
Nghe thấy tiếng còi xe ô tô từ bên ngoài biệt thự truyền , chắc là nhà họ Liên đến đón , bước khỏi cửa.
Thấy Liên Niên đang ở vị trí lái xe, nhướng mày:
“Sao đích tới đây."
Liên Niên lướt một lượt, khóe miệng nhếch lên:
“Lên xe , đưa ."
Sau khi xe khởi động, mỉm :
“Bọn họ chơi khá là lộn xộn, nếu dò xét tin tức thì nhất là bắt đầu lúc uống say buổi tối."
Liên Niên qua gương chiếu hậu, tiếp:
“ cứ yên tâm, tìm mấy uống khá cùng ."
Địch Cửu khẽ gật đầu.
Anh mở cửa sổ xe, hóng gió, khuỷu tay trái đặt bậu cửa sổ, ngón tay day day huyệt thái dương.
Khi đến cửa phòng bao của khách sạn.
Nghe thấy tiếng ồn ào truyền từ bên trong, Địch Cửu cau mày, nhưng nghĩ đến điều gì đó, chân mày giãn .
Anh đầu Liên Niên, chậm rãi lên tiếng:
“Niên ca, về ."
Nói xong liền đẩy cửa bước .
Sự xuất hiện của Địch Cửu khiến căn phòng yên tĩnh trong chốc lát.
Liên Dịch thấy liền đẩy cô gái bên cạnh dậy, giới thiệu:
“Đây là bạn mà với các , Trần Cửu, đến đây quen một chút."
Địch Cửu quét mắt sơ qua những mặt, tất cả đều mang hình tượng công t.ử lãng t.ử, thấy lời Liên Dịch, nể mặt qua gật đầu mỉm chào hỏi.
Có thì thèm đếm xỉa, tự đùa giỡn với các cô gái.
Còn mấy cô gái thì mặc đồ...
Nhìn thấy bầu khí thác loạn , gân xanh trán bắt đầu giật giật, kìm bắt đầu tự kiểm điểm, quá ngu ngốc .
Tại để Liên Dịch tổ chức cái bữa tiệc .
Anh cứ ngỡ chỉ là một bữa tiệc bàn ăn, cùng lắm là uống nhiều một chút thôi, thấy cảnh tượng mắt , cảm thấy đúng là ngu ngốc cực độ.
Liên Dịch tiến lên choàng lấy cổ , một vẻ côn đồ, hạ thấp giọng :
“Cửu ca, thế?"
“Yên tâm , em định tìm cô gái nào cho ."
Khóe miệng Địch Cửu giật giật, ghé tai :
“Cậu mời thiếu gia nhà họ Trang ngoài , trực tiếp hỏi, cái môi trường thực sự thể chấp nhận ."
Liên Dịch gượng gạo:
“Cửu ca, đại lục mấy thứ nhỉ, em quên mất, xin nhé."
Địch Cửu vỗ vai , tỏ ý trách móc.
Thấy bước khỏi phòng, ghế sofa phía hét lên:
“Sao ?"
Liên Dịch nhướng mày :
“Anh cảm thấy tay đến thì ngại quá nên đặt r-ượu ."
“Ha ha, phóng khoáng đấy."
Liên Dịch đến mặt thiếu gia nhà họ Trang xuống, đưa cho một điếu thu-ốc.
Liên Niên vẫn thấy Địch Cửu lui ngoài thì mỉm :
“Sao ?"
Địch Cửu chậm rãi thốt hai chữ:
“Quá loạn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-580.html.]
“Ha ha ha," Liên Niên bật thành tiếng:
“Hôm đó định với , mấy cái bữa tiệc bọn họ tổ chức đều đắn."
Địch Cửu xua tay, nhàn nhạt :
“Niên ca, lát nữa nếu Tiểu Dịch mời vị thiếu gia nhà họ Trang thì chỗ nào tiện để chuyện...?"
Liên Niên quanh một lượt, giơ tay gọi phục vụ mặc đồng phục tới:
“Giúp mở thêm một phòng nữa."
Chẳng mấy chốc, căn phòng bên cạnh phục vụ mở .
Trong căn phòng bao ồn ào náo nhiệt.
Trang Tòng Chi nhướng mày phả khói thu-ốc, thần thái phóng túng gò bó, mỉm :
“Tìm ?"
Liên Dịch gật đầu:
“Ra ngoài chuyện chút ."
Ánh mắt khẽ động, nhớ đàn ông lạ mặt .
Liên Dịch từ nước ngoài về, lời tin.
Nước ngoài còn loạn hơn ở đây nhiều, đến mức thấy mấy phụ nữ ăn mặc hở hang mà né tránh ánh mắt.
con Liên Dịch thì vẫn hiểu, đây bọn họ ân oán gì, chẳng lẽ tìm đến ám s-át ?
Vì , cuộc gặp mặt vẫn thể gặp.
Ngộ nhỡ điều gì bất ngờ thú vị thì .
Anh mỉm :
“Được thôi."
Thong thả dậy theo ngoài.
Bên ngoài căn phòng, phục vụ chỉ dẫn họ sang căn phòng bao bên cạnh.
Mở cửa thì thấy Liên Niên và Địch Cửu đang trò chuyện gì đó.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Địch Cửu đầu qua, nghiêng đầu với Liên Niên một câu:
“Niên ca, cứ theo lời ."
Liên Niên gật đầu một cái, bước chân về phía cửa, kéo Liên Dịch ngoài.
Địch Cửu Trang Tòng Chi, mỉm đưa tay :
“Chào , Trần Cửu."
Trang Tòng Chi tùy ý giơ tay chạm nhẹ với một cái, giọng điệu mang theo chút lười biếng đắn :
“Trần....
Cửu, ..."
“Anh chuyện gì?"
Địch Cửu chỉ chiếc ghế sofa bên cạnh, hiệu xuống chuyện.
Liên Dịch khi ngoài thì mỉm :
“Niên ca, để em kiếm chai r-ượu ngon mang , nếu thì chuyện dễ lắm."
Liên Niên :
“Không cần , Tiểu Cửu sắp xếp , hóa đơn phòng bên của các cũng thanh toán xong, các cứ chơi cho thoải mái."
Nói định rời , Liên Dịch giơ tay nắm lấy cổ tay :
“Niên ca, đừng vội, để em trấn an một chút ngay, hai em cùng về."
Tầm mắt Liên Niên dừng bàn tay đang nắm lấy cổ tay của , ngước hỏi:
“Cậu ở đây qua đêm ?"
Liên Dịch hì hì :
“Thôi, dạo đang kiêng d.ụ.c."
“Niên ca, đợi em."
Nhìn Liên Dịch bước phòng, trong mắt Liên Niên thoáng hiện lên một cảm xúc khó hiểu, đó thu liễm .
Anh mỉm bất lực, đến chiếc ghế sofa ở sảnh tầng một xuống.
Trong căn phòng còn .
Địch Cửu thong thả rót một chén , đẩy đến mặt Trang Tòng Chi.